Chương 4: Cổ Lam Tịch.
Cố Trường Thanh ánh mắt nhìn về phía xa sâm. Như là đã đưa ra một quyết định lớn nào đó, hắn liền không hề do dự mà trực tiếp đi vào bên trong phòng, ở bên dưới sàn nhà hắn liền ra một vật dài hai thước có hơn, phần đầu được khăn đen tỷ mỹ che phủ lại, không thể thấy được bên trong rốt cuộc là gì.
Cầm lấy vật đó, Cố Trường Thanh bắt đầu ra bên ngoài, chiếc khăn đen được kéo ra, bên trong là một vật thể nhọn dài ra cở hai ngang tay, hai bên như đã từng cực kỳ sắc bén, nhưng bây giờ nó đã rỉ sét.
Nếu như nhìn kỹ đó là một cây trường thương màu đen, thể trọng của nó không ít hơn hai mươi cân. Thương này chính là một món binh khí đã đi theo Cố Trường Thanh một thời gian dài, từ lúc hắn bắt đầu học võ nó đã có, là do đích thân phụ thân hắn mua tặng hắn.
Thương này được Cố Trường Thanh đặt tên là Huyền Dạ, hắn cũng đã quên tại vì sao mình lại đặt cho nó cái tên là vậy.
Có lẻ là nó màu đen chăng?
Cố Trường Thanh ngồi bên hồ nước lấy khăn lau cán thương cho thật sạch, sau đó ngồi bên ngờ hồ lấy đá ra mài thương, thanh âm kim loại vang lên keng két, đến khi mũi thương lại ánh ra sắc bén hắn mới dừng lại.
Tấm vãi đen kia lại bịt kính lại mũi thương, đeo nó sau lưng, sau hắn liền đi ra khỏi phủ, hướng về phía Tây đi nhanh về phía đó.
Nơi đó chính là Minh Vân sơn mạch, nó cũng là mục tiêu lần này của Cố Trường Thanh.
Hắn muốn đi tìm tiên duyên của chính mình.
…
Minh Vân sơn mạch là một dãy sơn mạch to lớn, hung sát chi khí lan tràng khắp mọi nơi, nơi đây như là một con hung thú đang nằm rạp trên đất.
Nơi này hình tản ra một luồng huyết tinh, nơi này chính là thiên đường của những loài thú săn mồi khép tiếng, nơi đây nghe nói còn có cả những loài thú vô cùng khủng bố có thể chóng lại Tiên Nhân, chúng được gọi là yêu thú. Ngửi thấy mùi huyết tinh nồng đậm như vậy, Cố Trường Thanh có chút trùng bước, nhưng ý chí cường giả đã đánh thắng được sự sợ hãi.
Bàn chân không dừng lại, thẳng bước tiến vào bên trong Minh Vân sơn mạch.
Nơi đâu cây cối um tùm, đại thụ che trời, ánh sáng mặt trời khó mà chen qua tầng cây chiếu xuống, nên nơi đây cây cối rất cao. Cố Trường Thanh dù là có ý chí cường giả, nhưng hắn vẫn là phàm nhân, lá gan cũng rất nhỏ. Nhưng ngày đầu hắn chỉ dáng bồi hồi ở bên ngoài ngoại vi, không dám đi vào sâu bên trong.
Hắn đầu chỉ là sáng đi rồi chiều lại quay về nhà xem tình hình của nữ nhân kia như thế nào. Nàng ta tình trạng đã ổn hơn rồi, hơi thở đã trở nên điều đặng nhưng lại không có dấu hiệu nào là tỉnh lại.
Hắn không dám mời lang y. Hắn sợ sẽ tao ngộ phải địch nhân của nàng ta, như vậy chính là hại nàng. Hắn dù sau cũng là thư sinh đọc rất nhiều sách, còn có cả y thư hắn tuy không biết chữa bệnh nhưng lại có thể tìm thảo dược trị thương và tẩm bổ cho nàng.
Cứ như thế một tháng thời gian đã trôi qua, Cố Trường Thanh vẫn như thế, sáng sớm vào rừng đến tối mới lật đật quay về nhà, sau khi nấu thuốc đút cho nàng uống rồi hắn lại lăn ra nằm ngủ một giất đến khi gà gáy mới bắt đầu thức dậy.
Trong một tháng qua hắn cũng không tìm thấy bất kỳ cơ duyên nào, đã mấy lần xén nữa mất mạng bên trong rồi.
Hôm nay vẫn như hàng ngày hắn lại vào rừng, nhưng hắn lại to gan hơn, hắn muốn đi sâu vào bên trong Minh Vân Sơn Mạch để đi tìm cơ duyên.
Hắn đi sâu vào rừng, không khí trở nên ẩm ướt và ngột ngạt. Tiếng chim hót líu lo không còn, thay vào đó là tiếng gầm gừ, tiếng xé gió của những con mãnh thú. Cố Trường Thanh căng thẳng tột độ, nhưng hắn không thể lùi bước.
Đúng lúc đó, một bóng đen khổng lồ lao ra từ lùm cây rậm rạp. Đó là một con hổ to lớn, cơ thể cường tráng, đôi mắt đỏ ngầu, hàm răng sắc nhọn như dao găm. Một luồng khí thế hung bạo tỏa ra từ con hổ, khiến Cố Trường Thanh cảm thấy như bị ngàn cân đá đè lên.
Grầm!!
Nó gầm lên một tiếng, rồi lao thẳng về phía hắn.
Cố Trường Thanh không chút sợ hãi, hắn siết chặt trường thương Huyền Dạ trong tay, đứng thẳng người.
Hắn nhìn con hổ này, hắn biết nó chỉ là con hổ thông thường mà thôi, nhưng đối với hắn, một phàm nhân, đây là một trận chiến sinh tử, hổ không chỉ có sức mạnh khủng bố mà còn có lực lớn vô cùng. Ở bên giới hung thú thông thường Hổ cũng đã là bá chủ thật sự.
Con hổ lao đến, Cố Trường Thanh liền dùng thương để đỡ. Hắn vung thương, hắn dù là thân ảnh nhỏ nhắn, nhưng sức lực cũng không tầm thường, mỗi một đòn đánh đều chính xác và mạnh mẽ vô cùng.
Con hổ cũng không phải dạng vừa, nó dùng hàm răng và móng vuốt sắc nhọn để tấn công. Cả hai cứ thế giằng co, tiếng gầm của hổ và tiếng gào của Cố Trường Thanh hòa lẫn vào nhau.
Sau một hồi lâu, Cố Trường Thanh tìm được sơ hở, hắn liền dùng thương đâm thẳng vào tim con hổ. Con hổ gầm lên một tiếng đau đớn, rồi ngã gục xuống, toàn thân run rẩy, máu chảy ra không ngừng.
Cố Trường Thanh lúc này cũng không khá hơn là bao nhiêu toàn thân chằng chịch vết thương, nhưng ánh mắt hắn vẫn rất sắc bén, như là một màn vừa rồi với hắn mà nói là không việc gì, hắn liếc nhìn con hổ đó một cái rồi tiếp tục xoay lưng quay về.
Lúc này hắn ngồi bên cạnh giường, ánh mắt nhìn về khuôn mặt xinh đẹp bên dưới, như là hằng ngày, hẳn kể cho nàng nghe những gì hắn đã trãi qua trong ngày.
Hắn đã không biết từ bao giờ việc hằng ngày ngồi bên cạnh giường kể về hành trình đi tìm cơ duyên tu hành của hắn cho nữ nhân kia nghe đã trở thành thối quen.
Cuộc hành trình đầy gian khổ, nhưng hắn không bỏ cuộc, vẫn tiếp tục, hắn biết tiên duyên với người không linh căn như hắn đó là cơ duyên thay đổi cuộc đời, thay đổi số phận. Cơ duyên này có thể khiến hắn thay da đổi thịt, trở thành người trên vạn người.
Cứ như thế ba năm thời gian đã trôi qua!
Hôm nay vẫn như hàng ngày, hắn từ trong rừng đi về, thân thể chằng chịch vết thương.
Vừa về tới nhà, Cố Trường Thanh liền ngẫn người.
Dưới gốc hoa đào đang nở rộ, ánh trăng len lối, từng tia sáng chiếu xuống một thân ảnh hoàn mỹ. Đó là một nữ nhân, trên thân là trường bào màu trắng tinh khôi, rất giản dị, rất tao nhã như tuyết đọng trên cành đào, càng tôn lên vẻ đẹp giản di và thoát tục của nàng.
Mái tóc chín màu của nàng, óng ánh dưới ánh trăng. Làn da nàng trắng như ngọc, không tì vết, tỏa ra sức sống mảnh liệt. Gương mặt nàng thanh tú, đường nét hài hòa đến hoàn mỹ, mỗi góc độ đều toát lên một vẻ đẹp khuynh thành. Nàng không thi son trang điểm, nhưng cũng toát ra vẻ đẹp tự nhiên, như là một mỹ nhân đi ra từ trong tranh.
Cố Trường Thanh đây không phải lần đầu tiên nhìn thấy nàng, nhưng không lần nào hắn có thể bình tỉnh được, nàng quá đẹp.
Cây hoa đào này, cũng chính là nàng trồng, thật sự không biết làm chăm sóc thế nào mà chỉ gần ba năm thời gian đã to như một cây đại thụ sống mấy chục năm rồi.
Nàng không là ai khác chính là nữ nhân mà Cố Trường Thanh cứu vào ba năm trước, mang nàng về không lâu, dưới sự chăm sóc tận tình của hắn và thêm thảo dược quý hiếm, thì không lâu sau nàng đã tỉnh lại.
Nàng ta tên là Cổ Lam Tịch, nàng rất thân thiện nhưng lại ít nói, mõi lần hắn về thì điều đã có cơm đợi sẳn và vết thương của hắn cũng là một tay nàng băng bó.
Thời gian ba năm qua, nàng luôn nghe thấy những lời thì thầm của hắn, ngay cả khi nàng hôn mê. Nàng biết việc tu hành với hắn là rất quan trọng và hắn cũng đã rất nổ lực về nó.
Ba năm qua, nàng luôn có thể nhìn thấy ánh mắt khao khát thực lực của hắn, lần nào trở về toàn thân đầy thương tích nhưng ánh mắt hắn vẫn kiên định đến lạ thường, khi vết thương vẫn chưa khỏi hẳn, hắn lại tiếp tục đi lên, vết thương ngày qua ngày càng thêm trầm trọng nhưng hắn nào biết, nhưng nếu có biết hắn cũng không dừng lại đâu.
Hắn trở về, thấy Cổ Lam Tịch đã ngồi đợi hắn ở cửa, như là hiền thê đang chờ trượng phu. Cả hai nhìn nhau, không nói một lời.
Ánh mắt của nàng không còn sự lạnh lùng, mà thay vào đó là một sự phức tạp khó tả, vừa có sự xót xa. Nàng đã chứng kiến tất cả. Ba năm qua, nàng đã không ít lần âm thầm theo dõi hành trình của Cố Trường Thanh. Nàng thấy hắn từ một thư sinh yếu đuối dần dần trở nên kiên cường. Nàng thấy hắn đã không ngừng cố gắng, không ngừng chiến đấu, chỉ để có một cơ hội để tu hành.
Thấy Cố Trường Thanh quá kiệt sức, Cổ Lam Tịch liền đứng dậy, dùng tay áo của mình lau đi những vết bẩn trên mặt hắn. Cố Trường Thanh sững sờ, hắn chưa bao giờ thấy nàng làm điều này. Hắn cảm nhận được sự ấm áp từ bàn tay của nàng, một sự ấm áp mà hắn đã không có từ rất lâu.
Cổ Lam Tịch nhìn thẳng vào mắt Cố Trường Thanh, giọng nói của nàng nhỏ nhẹ nhưng lại đầy uy lực.
– Ngươi muốn tu hành, đến vậy?
Cố Trường Thanh gật đầu, ánh mắt hắn đầy sự kiên định.
– Ta muốn trở nên mạnh mẽ, muốn bảo vệ những người ta yêu thương, ta muốn không ai có thể chà đạp ta một lần nào nữa.
Cổ Lam Tịch mỉm cười, nụ cười của nàng rạng rỡ như ánh trăng.
– Ngươi đã nỗ lực rất nhiều, và ta thấy điều đó.
– Được, ta sẽ cho ngươi cơ hội tu hành, nhưng ngươi phải đánh đổi một số thứ, ngươi vẫn muốn?
Nghe thấy lời nói của Cổ Lam Tịch, Cố Trường Thanh nội tâm bắt đầu dậy sống, như là nhớ lại cái gì đó hắn liền bắt đầu trầm mặt.
Tu hành, hắn rất muốn, dù là mơ hắn cũng muốn. Hắn chưa từng tràn ngập khát vọng đối với lực lượng đến vậy!.
Bổng lúc này trong đầu lóe lên một suy nghĩ táo bạo, Tiên Nhân, cái gì là Tiên Nhân chẳng phải là như này siêu phàm thoát tục, phiêu dật xuất trần, vạn vật thờ ơ như này mới là tiên nhân hay là sao?
Chứ không phải như là người nào đó chỉ vì không quỳ mà nổi giận xuất thủ đánh người.
– Ngươi, muốn tu hành sao?
Cố Lam Tịch lại lên tiếng, giọng nói nhu hòa vô cùng dễ nghe.
Cố Trường Thanh hít sâu một hơi, dần dần khôi phục lại tỉnh táo, trong lòng dâng lên vô số nghi vấn, nhưng đến cửa miệng lại chỉ còn một câu.
– Muốn, rất muốn!
– Được, ta sẽ cho ngươi cơ hội này!.
Nghe thấy thế, Cố Trường Thanh liền không kiềm được, ánh mắt, hắn liền nhìn thẳng vào đôi mắt trong suốt như suối kia của Cổ Lam Tịch.
Cổ Lam Tịch cũng đang nhìn hắn.
Sau nửa ngày, Cố Trường Thanh phát hiện, nữ tử trước mắt này giống như một câu đố, hoàn toàn không thể nào nhìn thấu. Ngược lai dưới ánh mắt của Cổ Lam Tịch, hắn có cảm giác tất cả mọi thứ của mình đều vó thể bị nàng toàn bộ nhìn thấu.
Sau nữa ngày, Cố Trường Thanh liền hít sâu một hơi, rồi mới lên tiếng.
– Nhưng ta không có linh căn…!
– Không quan trọng. Ngươi có vấn đề gì cần hỏi hay không?
Cổ Lam Tịch bình thản nói.
Nhưng trong nháy mắt, trong mắt Cố Trường Thanh đã tỉnh táo hơn bao giờ hết, hắn biết tiên duyên là gì? Chẳng phải là cái này sao? Như là suy nghĩ cái gì đó, hắn liền trầm giọng hỏi.
– Tu hành là gì?
– Tu hành, cũng có thể gọi là tu chân, tu đạo, từ xưa Nhân tộc lưu truyền tam đại lưu phái tu chân là Tiên, Phật, Ma. Cái gọi là linh căn, chính là thuyết pháp của tiên môn, Phật môn gọi là tuệ căn, Ma môn gọi là ma chủng, cơ bản đều giống nhau. Mà tu luyện là dựa vào Linh Căn cảm ứng thiên địa linh khí để thi nạp tăng lên tự thân.
Cố Trường Thanh nghe hiểu lời nói của Cổ Lam Tịch, nhưng Linh căn vẫn là thứ mấy chốt, tại sao nàng lại nói là không quan trọng, hắn cũng không vội lên tiếng hỏi mag đợi nàng tiếp tục giảng giải.
Cổ Lam Tịch thấy Cố Trường Thanh tâm trí bình thản, không gấp không vội liền nhẹ gật đầu sau đó lên tiếng tiếp tục nói.
– Mỗi một người khi sinh ra nhất định sẽ có Linh căn kèm theo, chỉ là độ mạnh yếu khác nhau, ví dụ như là chia cấp độ của Linh căn thành trăm cấp thì cái gọi là không có Linh căn chính là cấp độ dưới mười cấp, ở cấp độ này trên cơ bản là không thể cảm ứng được Linh khí, đồng nghĩa với việc không thể tu hành. Ngươi là ở tình huống này.
Cố Trường Thanh vừa nghe vừa gật gù, nhưng không lên tiếng cắt ngang, mặt dù nghi hoặc càng nhiều.