Chương 31: Bái sư.
Sao khi chiến đấu kết thúc Cố Trường Thanh thở ra một hơi. Kim Đan kỳ dù đã áp chế tu vi nhưng hắn vẫn không phải đối thủ a. Hắn như là một cái bao cát tùy cho nàng nhào nặng, mà lại không có một chút nào phần thắng.
– Tiểu gia hỏa, ngươi lợi hại lắm!
Thủy Nguyệt chân nhân lúc này nhìn về phía Cố Trường Thanh, trầm ngâm nói.
– Haizz, lợi hại cái gì đâu, chẳng phải cũng bị người treo lên đánh như con không đẻ thôi.
Cố Trường Thanh thở dài một tiếng.
– Trường Thanh, dù sao sư tôn cũng là Kim Đan chân nhân, ngươi bại cũng không mất mặt a!
Cơ Dao Yên cười khúc khích lên tiếng.
– Tiểu tử, nếu như đánh bại ta thì mới chuyện kỳ quái sự tình đấy!
– Phải rồi, thực lực ngươi không tệ a, nên ta quyết định…. không nhận ngươi làm đồ đệ.
Thủy Nguyệt chân nhân nghiêm túc nói.
– Ặc!
– Ngươi rất mạnh, ta quyết định…. không nhận ngươi làm đệ tử.
Cố Trường Thanh và cả Cơ Dao Yên lúc này đầu ốc cũng trống rỗng, không hiểu là chuyện gì đang sảy ra. Nếu như là nàng nói thực ngươi không được ta không nhận ngươi làm đệ tử thì có lẻ sẽ làm cho bọn họ dễ hiểu và dễ tiếp nhận hơn.
– Nhưng cái lý do này là thế nào?
– Hơi khó hiểu đúng không?
Thủy Nguyệt chân nhân, bổng mĩm cười sau đó lộ ra vẽ thần bí, làm cho hai người vô cùng mê muội và hiếu kỳ nồng đậm.
Nhìn thấy hai người đã không thể kiềm được hiếu kỳ, nàng mới mĩm cười tiếp tục lên tiếng.
– Ta tuy không nhận ngươi làm đệ tử, nhưng lại có thể thay mặt sư tôn ta nhận ngươi làm đồ đệ. Ngươi là sư đệ của ta chứ không phải đệ tử của ta, hiểu không?
– Sư tôn của sư tôn?
Cơ Dao Yên thầm lẫm bẫm.
– Sư tôn của sư tôn là sư tổ, sư đệ của sư tôn là…. sư thúc!
Nghĩ đến đây hai mắt của nàng liền trợn tròn, khó mà tin được người mà nàng dẫn tiến Lăng Tiêu Các chỉ trong nháy mắt liền trở thành tiểu sư thúc của nàng.
– Khó tin!
Đó là những suy nghĩ của Cơ Dao Yên lúc này.
– Là sao?
Cố Trường Thanh càng trở nên mê muội, hắn vẫn chưa hiểu hết được ý nghĩa mà Thủy Nguyệt chân nhân nói ra.
– Ai mà chẳng có sư phụ, kể cả ta cũng như thế, sư tôn của ta tên là Lăng Thiên Hầu, ta chỉ biết như vậy, còn về tu vi, thân phận hay là người đến từ đâu ta cũng không rõ. Nhưng ta chỉ biết được người rất cường đại, thực lực thâm bất khả trắc.
– Người đã từ trăm năm trước đã tính toán ra duyên phận lần này của người và ngươi. Người nói nếu như có một ngày có thiếu niên có thể làm cho Trắc Khí Thạch mở ra đến cực hạn, thì sẽ giúp người thu làm đồ đệ.
– Trắc Khí Thạch đó cũng chính là do sư tôn ta ban tặng, người nói ai có được Thiên phẩm Linh căn mới có tư cách dùng Trắc Khí Thạch.
Quả thật Trắc Khí Thạch không phải nơi đâu cũng có, cái này một vật vô cùng hiếm gặp là một vật không thuộc về phạm trù mà Thương Huyền này có được.
Cố Trường Thanh trầm mặt, hắn vốn không có ý muốn bái sư, nhưng vì tài nguyên nên hắn mới chấp nhận thử một phen, nhưng lại đối tượng bái sư không phải vị chân nhân này, vậy tài nguyên mà hắn muốn cũng là không có a!
Thứ mà hắn cần nhất lúc này chính là tài nguyên, nhưng lần bái sư này có lẽ không thỏa mãn được Cố Trường Thanh.
– Ngươi yên tâm, ta sẽ dốc hết tài nguyên để bồi dưỡng ngươi. Nếu không tới khi gặp sư tôn ngươi quá yếu sẽ làm ta mắt mặt.
Thủy Nguyệt chân nhân dường như nhìn ra tâm sự của Cố Trường Thanh nên cũng nhẹ gật đầu lên tiếng.
Nghe thấy như vậy, Cố Trường Thanh liền trầm ngâm, thứ hắn cần chỉ đơn giản là tài nguyên, còn việc bái ai làm sư phụ thì có gì khác nhau? Như là khồng suy nghĩ hắn liền nở ra một nụ cười, lên tiếng.
– Được ta đồng ý!
Nghe thấy lời nói này của Cố Trường Thanh, Thủy Nguyệt chân nhân liền trở nên nghiêm túc.
– Tiểu sư đệ, đã là môn hạ của người, ngươi về sau hãy lấy đại cục làm trọng, không được nhận người khác làm vi sư. Ngươi hiểu!
– Vâng, ta hiểu!
Cố Trường Thanh, nghe thấy lời nói nghiêm túc của Thủy Nguyệt chân nhân, hắn cũng trở nên vô cùng nghiêm túc.
Thủy Nguyệt nhẹ gật đầu, sau đó nàng liền lấy ra một cái hộp gỗ, hộp gỗ này không có một chút hoa lệ, không một chút khí thế ba động, cũng không có cấm chế mạnh mẽ mà trong nó vô cùng bình thường, chỉ là một hộp gỗ vân gỗ màu đen bên trên có hình trạm khắc hình một cây hoa sen màu đen và có cả một người mặt quỷ trong rất dử tợn.
– Tiểu sư đệ, đây là món quà gặp mặt mà sư tôn đã đưa cho ta cách đây trăm năm. Người dặn dò khi nào đệ gặp được bình cảnh nữa bước khó đi, thì hãy mở nó ra, nó sẽ giúp sư đệ được một chút bận bịu.
Nói đến đây Thủy Nguyệt bổng nhiên dừng lại như là đang suy nghĩ một cái gì đó, hồi lâu mới lại lên tiếng.
– Bái sư là phải quỳ lại sư tôn, nhưng sư tôn lại không có ở đây, sư tỷ ta lại không dám thay người.
Nói đến đây nàng lại trầm ngâm, sau đó như là linh quang chợt lóe, sau đó hai mắt chợt sáng.
– Phải a! Cố Trường Thanh đệ xem cái hộp này như là sư tôn đi, lạy nó ba cái.
Nói xong nàng liền vỗ mạnh tay một cái, sau đó để cái hộp kia một bên, nàng này thật sự không dám nhận ba lạy này thay cho sư tôn nàng đâu.
Nghe Thủy Nguyệt nói vậy, Cố Trường Thanh cũng không chần chừa, nghe nàng kể về sư tôn của nàng hắn biết được vị tên là Lăng Thiên Hầu kia rất lợi hại, thần thông quảng đại có thể biết trước tương lai. Nếu như phần quà đó có thể giúp được hắn thì tốt, còn không được cũng chẳng sao.
Nghĩ đến đây, Cố Trường Thanh mĩm cười, sau đó liền quỳ xuống không nói không rằng gì liền liên tiếp lạy ba cái.
Sau khi làm xong tất cả, Cơ Dao Yên bên cạnh lúc này đang là như mộng, vẫn chưa có thể tiếp nhận được Cố Trường Thanh cứ như vậy liền trở thành tiểu sư thúc của nàng. Nhưng khi nhìn thấy hành động của hắn nàng liền muốn vậc cười, cái tiểu sư thúc này vẫn là quá trẻ a!
– Tiểu sư thúc, bái sư là phải hô lên thế này, sư tôn ở trên nhận đệ tử ba lạy, nói xong rồi mới lạy a!
Cơ Dao Yên nói xong liền phì cười. Thủy Nguyệt cũng như vậy liền phì cười một cái.
Cố Trường Thanh trở nên lúng túng, sau đó hắn cũng không ngại làm lại.
– Sư tôn ở trên, nhận đệ tử ba lạy.
Cố Trường Thanh trở nên nghiêm túc, bắt đầu để tay trên đầu hai tay hướng lên cao nói xong câu đó, rồi bắt đầu lạy xuống.
Bên cạnh hai người nhìn thấy hành động như vậy của hắn, cũng trở nên tiếu dung, muốn cười ra tiếng nhưng lại không.
Sau khi làm nghi thức bái sư xong, Thủy Nguyệt liền đưa cái hộp gỗ về phía Cố Trường Thanh, mĩm cười nói.
– Đây là quà gặp mặt của sư tôn.
Nàng nói đến đây bổng dừng sau lộ ra ánh mắt trầm ngâm, sau đó lại nói tiếp.
– Sư tỷ ta đây nếu không có quà gặp mặt có phải là hơi thất lễ hay không.
– Tiểu sư đệ, ta nghe nói đệ muốn đem Bích Hà Chưởng cống hiến cho tông môn đúng không?
Nói đến đây nàng liền nhìn về phía Cố Trường Thanh, rồi cũng không đợi hắn trả lời, nàng liền nói tiếp.
– Bích Hà Chưởng chính là một loại Linh quyết trung phẩm, bên trong trung phẩm cũng là cao cấp nhất tồn tại khi tu luyện tới đỉnh cao thì uy lực cũng không hề thua kém gì linh quyết thượng phẩm đâu.
– Sư tỷ ta hào phóng một chút thu lại của đệ đồng giá với đỉnh cấp Linh quyết của tông môn là 10 vạn điểm cống hiến.
Nghe thấy như vậy, Cố Trường Thanh thì lại không có phản ứng gì, vì hắn không biết được ý nghĩa của 10 vạn điểm cống hiến thì như thế nào. Nhưng Cơ Dao Yên thì lại cực kỳ bất ngờ, tận 10 vạn điểm cống hiến. Nàng liền thử tính toán, một viên linh thạch có thể mua được 10 điểm, vậy 10 vạn là là 1 vạn viên Linh thạch. Còn về Tụ Khí Đan, 15 điểm một viên vậy với 10 vạn điểm là hơn 6600 viên.
Nghĩ đến đây nàng liền giật bắn cả người. Cả đời này của nàng không biết có thể gom đủ 10 vạn điểm hay là không nửa.
– Chân nhân, đây không phải là tiên thuật hay sao? Sao lại là linh quyết?
Cố Trường Thanh lấy ra Bích Hà Chưởng rồi nghi hoặc lên tiếng.
– Đến giờ phút này rồi còn họi sư tỷ ta là chân nhân. Gọi sư tỷ!
Thủy Nguyệt lộ ra vẻ mặt không vui nói.
– Sư tỷ!
Cố Trường Thanh cười, gảy gảy đầu nói.
– Đối với phàm nhân mà nói, những thủ đoạn của tu sĩ quả thật như là thần tiên, cho nên bọn họ nghĩ đây là tiên thuật. Bọn cấp thấp tu sĩ cũng vì sĩ diện nên cũng nói đây là tiên thuật.
– Nhưng trên thực tế tiên thuật là một loại tồn tại cực kỳ mạnh mẽ, chúng ta không thể nào chạm đến. Nên thực tế những cái gọi là tiên thuật chính là Linh quyết, linh quyết được chia làm ba cấp bậc, đó là hạ phẩm, trung phẩm, thượng phẩm, còn về phía trên nửa là thần thông.
– Cái linh quyết Bích Hà Chưởng cũng là một loại linh quyết trung phẩm, cũng là một trong bốn loại linh quyết cao cấp nhất của Bích Hà Cung chỉ đứng sao cái môn tiểu thần thông Chấn Lôi Thương Pháp của Bích Hà Cung mà thôi. Cho nên cái giá đó đã là tốt lắm rồi.
Cố Trường Thanh say xưa nghe Thủy Nguyệt giản thuật, trong lòng chợt hiểu.
Hắn cũng hiểu, linh quyết đối với một tu sĩ mà nói là cực kỳ quan trọng, mà linh quyết chỉ cần đạt đến tầng 4 luyện khí là có thể đến Tàng Kinh Cát tìm một môn linh quyết thích hợp để tu luyện rồi.
Hiện tại lượng linh lực của hắn đã rất mạnh, có thể sánh ngang với tu sĩ luyện khí tầng 4, hắn cũng có thể thử a. Tàng Kinh Cát thì không thể tìm linh quyết ở đó, dù sao hắn cũng chỉ mới là luyện khí tầng 2 thôi a!
Nhưng, Cửu Chuyển Thiên Hoàng Kinh thì lại có ghi lại không ít linh quyết, một tí nửa quay về tỷ mỹ lựa chọn mới được.
Đó cũng là những gì Cố Trường Thanh suy nghĩ lúc này.