Chương 21: Kết thúc.
Ngay lập tức, Cố Trường Thanh không ngần ngại, điều khiển năm cây phi đao còn lại, không phải tấn công kẻ địch, mà là lao thẳng vào những thân cây lớn xung quanh, chặt đứt chúng!
Tiếng “rắc… rắc…” vang lên liên hồi khi những thân cây to lớn đổ rạp, kéo theo dây leo và bụi bẩn, tạo thành một mớ hỗn độn, che khuất tầm nhìn. Đây là một nước đi đầy bất ngờ, vừa tạo ra chướng ngại vật, vừa gây phân tán sự chú ý của đối thủ.
– Ngươi làm gì vậy?
Nữ nhân kia hét lên, vội vàng điều khiển phi kiếm đỏ rực bay lên cao để tránh những thân cây đổ. Gã nam nhân đeo mặt nạ cũng khựng lại một nhịp, phi kiếm đen cũng phải thay đổi quỹ đạo để tránh va chạm.
– Chỉ chờ có thế!
Ngay khi hai thanh phi kiếm bay lên cao, Cố Trường Thanh lập tức lao mình về phía trước, không một chút do dự. Hắn không nhắm vào hai tên ma tu, mà là vào một tảng đá lớn nằm gần đó. Tay phải vung lên, Huyền Dạ đã trở lại trong tay hắn, mũi thương lóe lên hàn quang lạnh lẽo.
Đoàng!
Cố Trường Thanh dồn toàn bộ sức lực, mũi thương đâm thẳng vào tảng đá. Một vết nứt lớn xuất hiện, rồi với một tiếng “rắc” giòn tan, tảng đá vỡ vụn. Những mảnh đá nhỏ bay tứ tung, nhưng Cố Trường Thanh không quan tâm.
Mục tiêu của hắn là thứ được giấu bên dưới tảng đá.
Từ dưới lớp đất đá, một luồng sáng xanh biếc chợt lóe lên. Đó là một vật phẩm hình tròn, đường kính khoảng một tấc, phát ra khí tức linh lực dồi dào.
– Thiên Địa Đan!
Nữ nhân kia thốt lên, giọng nói đầy tham lam và kinh ngạc. Ả ta không ngờ Cố Trường Thanh lại phát hiện ra thứ này. Rõ ràng, tảng đá lớn kia là nơi mà Thương Ma Đạo cất giấu bảo vật.
Gã nam nhân đeo mặt nạ lập tức hiểu ra. Hắn ta không hề ngờ rằng Cố Trường Thanh lại vừa chiến đấu, vừa tìm kiếm và phát hiện ra Thiên Địa Đan. Hắn ta gầm lên một tiếng giận dữ, phi kiếm đen quay đầu, lao thẳng tới Cố Trường Thanh với tốc độ nhanh hơn trước. Hắn ta không muốn Cố Trường Thanh cướp đi bảo vật này.
Cố Trường Thanh không kịp nghĩ ngợi nhiều. Hắn nắm chặt Thiên Địa Đan trong tay, cảm nhận luồng linh lực ấm áp truyền đến. Ngay lập tức, hắn quyết định nuốt chửng viên đan dược.
– Ngươi…!
Nữ nhân kia tức giận tới mức mặt biến sắc.
Khi luồng linh lực từ Thiên Địa Đan bùng nổ trong cơ thể, Cố Trường Thanh cảm thấy một sức mạnh khổng lồ đang chảy khắp các kinh mạch. Linh lực trong cơ thể hắn tăng vọt, vết thương nhỏ ban nãy cũng nhanh chóng lành lại. Hắn cảm nhận được tu vi của mình đang có dấu hiệu đột phá, tiến gần hơn tới Luyện Khí kỳ tầng 2.
Đón lấy phi kiếm đen đang lao tới, Cố Trường Thanh không còn dùng phi đao phòng thủ đơn thuần nữa. Hắn vung trường thương, phối hợp với bốn cây phi đao còn lại, chủ động tấn công.
Sức mạnh mới từ Thiên Địa Đan khiến đòn tấn công của hắn trở nên mãnh liệt hơn bao giờ hết. Phi kiếm đen bị đẩy lùi, gã nam nhân đeo mặt nạ cũng phải lùi lại một bước, kinh ngạc nhìn Cố Trường Thanh.
– Hừ! Dám đoạt bảo vật của Hợp Hoan Tông ta! Hôm nay ngươi đừng hòng sống sót trở về!
Gã nam nhân đeo mặt nạ quát lên, sát ý ngập trời. Hắn ta không chấp nhận được việc Thiên Địa Đan quý giá lại rơi vào tay Cố Trường Thanh, mà bị hắn trực tiếp nuốt vào bụng.
Sức mạnh từ Thiên Địa Đan bùng nổ trong cơ thể, Cố Trường Thanh cảm nhận rõ ràng linh lực đang cuồn cuộn chảy trong kinh mạch. Vết thương do phi kiếm của gã ma tu gây ra ban nãy đã lành lại, và tu vi của hắn dường như đã chạm tới ngưỡng cửa của Luyện Khí kỳ tầng 2. Sự gia tăng đột ngột này không chỉ mang lại sức mạnh, mà còn cả sự tự tin.
Gã nam nhân đeo mặt nạ, lúc này vô cùng tức giận, hắn điều khiển phi kiếm đen tấn công điên cuồng hơn. Từng nhát kiếm mang theo sát khí ngút trời, như muốn xé toạc Cố Trường Thanh ra từng mảnh. Nữ nhân kia cũng không cam lòng, phi kiếm đỏ rực bay lượn xung quanh, tìm kiếm sơ hở để ra đòn chí mạng.
Nhưng giờ đây, Cố Trường Thanh không còn bị động nữa. Hắn vung trường thương, mũi thương hóa thành những tia sáng bạc, chặn đứng mọi đòn tấn công của phi kiếm đen. Đồng thời, bốn cây phi đao còn lại xoay tròn xung quanh, tạo thành một hàng rào phòng thủ vững chắc, ngăn chặn hoàn toàn những đòn đánh lén của phi kiếm đỏ.
Hừ!
Cố Trường Thanh hừ lạnh một tiếng. Hắn không muốn kéo dài trận chiến. Với nguồn năng đang điên cuồng tàn phá bên trong thân thể, hắn muốn kết thúc mọi chuyện càng sớm càng tốt.
Hắn đột nhiên dồn toàn bộ linh lực vào Huyền Dạ. Mũi thương phát ra ánh sáng chói lọi, không khí xung quanh dường như bị nén lại.
– Phá!
Cố Trường Thanh quát lớn, trường thương trong tay hóa thành một luồng ánh sáng chín màu, lao thẳng vào phi kiếm đen.
Choang!
Một tiếng va chạm kinh thiên động địa vang lên, kèm theo những tia lửa điện tóe ra dữ dội. Phi kiếm đen bị đánh bật ra xa, xoay tít trong không khí rồi cắm mạnh xuống đất. Gã nam nhân đeo mặt nạ lảo đảo lùi lại mấy bước, một dòng máu đỏ tươi rỉ ra từ khóe miệng, ánh mắt đầy vẻ kinh hãi. Hắn không ngờ Cố Trường Thanh lại có thể đẩy lùi phi kiếm của hắn.
Lợi dụng khoảnh khắc đối thủ choáng váng, Cố Trường Thanh không hề chần chừ. Chín cây phi đao, giờ đây được cường hóa bởi linh lực dồi dào, đồng loạt lao tới, không phải tấn công bừa bãi mà là tạo thành một mũi tên khổng lồ, nhắm thẳng vào nữ nhân kia.
Ả nữ nhân hoảng sợ, vội vàng điều khiển phi kiếm đỏ rực quay về phòng thủ. Nhưng tốc độ của phi đao quá nhanh, và sức mạnh từ Thiên Địa Đan đã khiến chúng trở nên đáng sợ hơn bao giờ hết.
Keng! Keng! Keng!
Phi kiếm đỏ rực không thể chống đỡ hết được. Ba cây phi đao xuyên qua lớp phòng thủ, găm thẳng vào vai và chân của ả. Ả ta đau đớn kêu lên một tiếng thảm thiết, ngã khuỵu xuống đất.
Gã nam nhân đeo mặt nạ, thấy đồng bọn trọng thương, ánh mắt lóe lên vẻ căm phẫn. Hắn ta rút phi kiếm đen lên, một lần nữa xông tới Cố Trường Thanh, nhưng lần này với một sự liều lĩnh điên cuồng.
Gã nam nhân đeo mặt nạ, với sự tức giận và tuyệt vọng dâng trào, lao tới Cố Trường Thanh. Phi kiếm đen của hắn ta không còn giữ được sự uyển chuyển, mà trở nên cuồng bạo, mỗi nhát chém đều mang theo sự liều mạng.
Hắn ta biết đây là cơ hội cuối cùng.
Cố Trường Thanh đón lấy đòn tấn công. Giờ đây, với linh lực dồi dào nhờ Thiên Địa Đan, hắn không còn cần phải né tránh hay phòng thủ thụ động. Trường thương trong tay hắn biến thành một cơn lốc bạc, liên tục va chạm với phi kiếm đen. Tiếng kim loại va đập chói tai vang vọng khắp khu rừng.
Mặc dù đối phương đang liều mạng, nhưng sự khác biệt về tu vi và việc Cố Trường Thanh được tăng cường sức mạnh đã khiến cán cân nghiêng hẳn về một phía. Gã nam nhân càng đánh càng yếu, trong khi Cố Trường Thanh càng đánh càng mạnh mẽ.
Trong một khoảnh khắc sơ hở nhỏ của đối thủ, Cố Trường Thanh tung ra đòn kết liễu. Hắn xoay người, trường thương như một con rắn bạc lao tới, nhắm thẳng vào ngực gã nam nhân đeo mặt nạ.
Phập!
Mũi thương xuyên thấu qua lớp hắc bào và lồng ngực của hắn ta. Gã nam nhân trợn tròn mắt, khóe miệng rỉ máu, rồi từ từ ngã vật xuống. Chiếc mặt nạ quỷ dị rơi ra, để lộ một gương mặt méo mó vì căm hờn và sự không cam tâm.
Hắn ta đã chết! Trận chiến kết thúc.
Cả ba tên ma tu ban đầu và hai tên cao thủ của Thương Ma Đạo đều đã nằm xuống. Cố Trường Thanh thở dốc, thu hồi trường thương và chín cây phi đao đang lơ lửng xung quanh hắn.
Linh lực trong cơ thể vẫn còn rất mạnh mẽ, cho thấy tác dụng của Thiên Địa Đan vẫn đang phát huy.
Hắn nhìn về phía nữ nhân đang quằn quại dưới đất. Ả ta đã bị thương nặng, không còn khả năng phản kháng. Cố Trường Thanh tiến lại gần, ánh mắt hắn kiên quyết. Đối với những kẻ của ma môn, đặc biệt là Thương Ma Đạo, sự khoan dung chỉ mang lại rắc rối.
Hắn vẫn còn nhớ như in, những tội ác của bọn họ gây ra vẫn còn khắc sâu trong lòng. Hình ảnh toàn bộ thôn Bình An bị thảm sát và cả khuôn mặt tuyệt vọng và sợ hãi của bọn họ, làm cho Cố Trường Thanh phẩn hận không thôi.
Ngươi… ngươi dám…!
Ả ta nhìn Cố Trường Thanh với ánh mắt căm phẫn tột độ, nhưng không thể nói hết câu. Cố Trường Thanh không nói thêm lời nào. Một cây phi đao sắc nhọn rời khỏi tay hắn, kết thúc sinh mạng của ả nữ ma tu. Hắn không có thời gian để lãng phí hay để lại hậu họa.
Sau khi kết liễu nữ ma tu, Cố Trường Thanh lập tức kiểm tra lại chiến trường. Hắn không vội rời đi mà dành chút thời gian thu dọn chiến lợi phẩm. Ba tên luyện khí kỳ đầu tiên không có gì đáng giá, nhưng hai kẻ cuối cùng thì khác.
Từ trên người gã nam nhân đeo mặt nạ, hắn tìm thấy một túi trữ vật nhỏ. Bên trong có vài viên linh thạch hạ phẩm, một số dược liệu hiếm và một quyển công pháp tu luyện của Thương Ma Đạo. Cố Trường Thanh không quan tâm đến công pháp ma môn, nhưng linh thạch và dược liệu thì có ích.
Từ nữ nhân kia, hắn cũng tìm được một túi trữ vật tương tự, với linh thạch và một số bùa chú kỳ lạ. Hắn cẩn thận cất giữ tất cả, vì dù sao cũng là tài nguyên tu luyện.
Xong xuôi, Cố Trường Thanh nhanh chóng đi đến hốc cây nơi hắn giấu nữ tử áo đỏ kia. Nàng vẫn nằm bất tỉnh, hơi thở đều đều nhưng vẻ mặt vẫn còn chút tái nhợt. Hắn biết mình không thể để nàng ở lại đây, khu rừng này đã bị nhuộm máu và chắc chắn sẽ thu hút những kẻ khác.
Cố Trường Thanh quyết định mang theo nàng ta cùng đi đến Cửu Dương Tông. Hắn cẩn thận bế nàng ta lên, cố gắng không gây ra tiếng động lớn. Mặc dù đã được Thiên Địa Đan tăng cường, hắn vẫn cần giữ sức và không muốn thu hút thêm rắc rối.
Linh lực trong cơ thể hắn vẫn đang sôi sục, dấu hiệu của sự đột phá. Cố Trường Thanh tin chắc hiện tại liền có thể đột phá, chỉ cần quay lại nơi an toàn để bế quan, hắn có thể đột phá lên Luyện Khí kỳ tầng 2 ngay lập tức.
Khi Cố Trường Thanh khuất dần vào màn đêm của rừng sâu, không ai hay biết rằng, từ xa xa, một bóng người cao lớn ẩn mình trong tán lá, dõi theo mọi hành động của hắn.
Ánh mắt kẻ đó lạnh lẽo, toát ra một luồng khí tức còn mạnh hơn cả gã nam nhân đeo mặt nạ ban nãy. Kẻ đó đã chứng kiến toàn bộ trận chiến, từ việc Cố Trường Thanh tiêu diệt ba tên ma tu ban đầu, cho đến việc hắn đối phó với hai cao thủ của Thương Ma Đạo và nuốt Thiên Địa Đan.
Bóng người đó khẽ nhếch mép, một nụ cười lạnh lẽo xuất hiện trên môi.
– Thiên Địa Đan, Linh lực chín màu…. thú vị. Không ngờ một tên Luyện Khí kỳ nho nhỏ lại có thể làm được nhiều chuyện đến vậy. Hợp Hoan Tông đúng là một lũ phế vật.
Kẻ đó không lập tức truy đuổi Cố Trường Thanh. Hắn ta chỉ đứng yên đó, dường như đang chờ đợi một thời cơ thích hợp hơn.