Chương 182: Hỏa Phần Cốc.
Nghe thấy cái tên Diệp Vô Trần, Từ Tĩnh Minh Thư như đang trầm ngâm.
Nàng thật sự không thể nhớ ra một thiên tài nào có cái tên này từ các thế lực siêu cấp hay tương tự. Cố Trường Thanh cũng không vội, hắn bình thản nhấp một ngụm trà nóng, ánh mắt bình tỉnh vô cùng. Hắn biết, trong thế giới này, một cái tên cũng có thể che giấu rất nhiều thứ.
Sau một lúc trầm ngâm, Từ Tĩnh Minh Thư cũng nhẹ gật đầu, quả thật vừa rồi là nàng đang nhớ lại xem trong các thế lực siêu cấp và các thế lực tương tự kia là có một thiên tài nào tên là Diệp Vô Trần hay là không?
Nếu như không dùng tên giả thì cái tên Diệp Vô Trần này, thật sự không hề thuộc bất kỳ siêu cấp tông phái nào cả.
– Diệp huynh, chắc ngươi cũng đã biết di tích bên trong Hỏa Phần Cốc rồi đúng không?
Nhìn thấy Cố Trường Thanh gật đầu, Từ Tĩnh Minh Thư nàng ta cũng nhẹ gật đầu theo. Sau đó lời nói bắt đầu xoay chuyển.
– Theo như tình báo, thì cái chiếc chìa khóa cuối cùng này là ở bên trong di tích Hỏa Phần Cốc này? Cho nên lần này các thế lực siêu cấp nhất định sẽ là không từ bất cứ thủ đoạn nào để đoạt lấy nó.
– Ba cái chìa khóa đã tìm được, đã nằm trong tay thế lực nào rồi?.- Cố Trường Thanh hỏi.
– Một cái nằm trong tay Thánh Kiếm Tông, một cái trong tay Bích Hải Thần Cung cái cuối cùng chính là ở trong tay Ám Chuẩn Thiên Bằng tộc, mỗi một phương thế lực là một cái, và lần này là cái chìa khóa cuối cùng, hẳn là sẽ không được bình tỉnh.- Từ Tĩnh Minh Thư nói.
– Như vậy chỉ có những người có được chìa khóa mới có thể đi vào di tích kia?- Cố Trường Thanh hỏi.
– Không rõ, nhưng theo thường lệ thì hẳn là khi mở ra thì ai cũng có thể đi vào.- Từ Tĩnh Minh Thư nói.
– Vậy còn tranh nhau làm gì?- Cố Trường Thanh hỏi.
– Dù sao có được chìa khóa thì vẫn có thể chiếm được tiên cơ. Ta muốn cùng ngươi hợp tác để tranh đoạt cái chìa khóa cuối cùng này!- Từ Tĩnh Minh Thư bình tỉnh nói.
Cố Trường Thanh như là trầm ngâm cái gì đó, tay cầm lấy ly trà nóng uống một ngụm, sau đó hồi lâu mới bắt đầu lên tiếng.
– Các ngươi tốt bụng đến mức cùng hợp tác với đáng tu sĩ bên ngoài kia à?
– Chỉ có thể là như vậy, nhưng chắc chắn các siêu cấp thế lực sẽ không trực tiếp ra mặt mà là âm thầm theo sau!.- Từ Tĩnh Minh Thư nói.
– Các ngươi dự định cho bọn chúng làm pháo hôi?- Cố Trường Thanh bình tỉnh nói.
– Không, bọn chúng thật sự không thể tự tiến vào bên trong và chúng ta cũng là như vậy, không thể tự đi vào bên trong. Chỉ có thể hợp tác. Đừng thấy chúng ta ác độc để chúng mở đường, nếu như thật sự có sinh linh bản địa xuất hiện thì chúng ta chính là người ngăn lại các cường giả thật sự của chúng.- Từ Tĩnh Minh Thư nói.
– Đường tiến vào nguy hiểm bao nhiêu?- Cố Trường Thanh hỏi.
Từ Tĩnh Minh Thư lúc này sắc mặt cũng trở bên trầm trọng. Cầm ly trà lên, uống một ngụm sao đó lại mới lên tiếng.
– Chúng ta cũng đã cữ rất nhiều người vào trong thâm dò, thậm chí cả Văn Đô và Văn Thiên đại ca cũng đã từng tiến vào bên trong thăm dò, hai người điều thụ thương mà quay lại.
– Bên trong sinh linh bản địa có rất nhiều, thực lực tất cả điều có thể chóng lại kết đan kỳ tu sĩ thậm chí có kẻ có chiến lực tương đương với kết đan hậu kỳ đại viên mãn thực lực cực kỳ khủng bố.
Cố Trường Thanh cũng bắt đầu xem trọng cái Hỏa Phần Cốc này, một vị thất khiếu trúc cơ đi vào bên trong cũng không thể hoàn toàn xâm nhập, nơi này hẳn là rất nguy hiểm.
Nghe như nàng nói một số sinh linh bản địa có được thực lực cũng không hề tầm thường một chút nào, như là một số quỷ vật hay là Huyết Ảnh Tinh Linh kia thật sự không thể xem thường.
– Vậy hợp tác với Từ Tĩnh thế gia các ngươi, ta có được lợi ích gì?- Cố Trường Thanh hỏi.
– Ngươi có thể đưa ra bất kỳ điều kiện nào, Từ Tĩnh thế gia sẽ đáp ứng ngươi! Còn về chìa khóa….?
Nói đến đây, lời nói của Từ Tĩnh Minh Thư có chút chậm lại, như là cái chìa khóa này với nàng mà nói cũng rất quý báu và cả không thể làm chủ được.
– Chìa khóa ta không cần, nhưng ta lại có hai yêu cầu!- Cố Trường Thanh nói.
Nghe thấy thế, Từ Tĩnh Minh Thư sắc mặt bắt đầu giản ra, như là việc Cố Trường Thanh từ bỏ chìa khóa thì tất cả còn lại điều dễ nói.
– Thứ nhất ta cần lượng lớn Thiên Ngoại Vẫn Thiết. Thứ hai ngoại trừ chìa khóa ra, nếu như bên trong có thứ ta cần, Từ Tĩnh thế gia các ngươi nhất định phải toàn lực giúp ta tranh đoạt! Thế nào?- Cố Trường Thanh bình tỉnh lên tiếng.
Từ Tĩnh Minh Thư kinh ngạc, Thiên Ngoại Vẫn Thiết tuy là quý hiếm nhưng với Từ Tĩnh thế gia nó không phải là trân quý gì? Nhưng mà nàng nhớ rất rõ lúc trước cái tên Diệp Vô Trần này đã lấy đi một ít Huyết Nham Thạch, nàng thầm nghĩ hẳn là hắn ta muốn luyện ra bổn mệnh trận pháp.
Nhưng cũng không suy nghĩ gì nhiều. Nàng ta liền lấy ra một cái túi càn khôn, ném về phía Cố Trường Thanh, sau đó thanh âm lại vang lên.
– Cái này không thành vấn đề, nhưng Diệp huynh, ta muốn nhắc nhở huynh một câu, bổn mệnh trận pháp là phải cần có huyết mach của Từ Tĩnh thế gia để trung hòa, nếu như người ngoài nhận được phương pháp luyện chế nhất định sẽ bị phản phệ mà chết.
Từ Tĩnh Minh Thư cũng không phải vì phương pháp tạo trận của Từ Tĩnh thế gia rò rĩ ra bên ngoài. Cái phương pháp này sớm đã bị rò rĩ ra bên ngoài nhưng cũng không lo bị người khác phục chế hay tìm cách phá giải, bởi vì đơn giản vì nó không hoàn chỉnh và nhất định cần phải có huyết mạch của Từ Tĩnh thế gia điều đỉnh nên chuyện người ngoài có thể học được là chuyện không thể nào.
Cố Trường Thanh cũng không giải thích gì thêm, mà chỉ là nhẹ gật đầu. Bắt lấy túi càn khôn, nhìn lại bên trong đó là những thanh kim loại toàn thân màu đen tuyền trong cực kỳ lạnh lẽo, thứ này chỉ có bên ngoài không gian mới có thể xuất hiện, bên trong lại có khoảng 10 cân, nhiêu đây hẳn là đủ để hắn dùng rồi.
Cố Trường Thanh vui mừng, hắn ta thầm may mắn, có thể nhân cơ hội này lấy nó, nếu như để hắn thu thập thì biết ngày nào tháng nào mới có thể tìm ra đây nửa. Hắn gật đầu hài lòng, sau đó lên tiếng.
– Khi nào mới bắt đầu?
– Bảy ngày sau.
Từ Tĩnh Minh Thư sắc mặt vô cùng bình tỉnh nói. Quả thật đám tu sĩ cũng sẽ là bảy ngày sau đồng loạt hành động. Cho nên ở thời gian đó cùng hành động cũng là sự lựa chọn đúng đắn.
Cố Trường Thanh cũng nhẹ gật đầu, sau đó cả hai liền nói một ít chuyện rồi sau đó hắn cũng rời đi. Bảy ngày nửa mới hành động, nhân cơ hội này hắn cũng cần bế quan một đoạn thời gian để cho tu vi tinh tiến thêm một chút.
Rời khỏi tửu đếm, hắn ta liền hướng ra bên ngoài, tìm một cái hang động nào đó để bế quan.
Một lúc sau, sau khi đã xác định rõ không có ai theo dõi, hắn liền chọn một cái hang động bí ẩn gần đó, sau đó hắn liền đi vào phong bế lại miệng hang.
Ngồi bên trong, hắn ta liền khoanh chân ngồi xuống, nhắm mắt dưỡng thần. Đầu tiên hắn muốn điều chỉnh lại trạng thái, khi cảm thấy đã chính mùi, hắn ta liền bắt đầu trùng khiếu thứ 4.
Khiếu thứ tư đó chính là Phế Khiếu, nó ảnh hưởng trực tiếp đến khả năng hấp thụ và vận chuyển linh lực bên trong cơ thể. Đả thông Phế Khiếu giúp tăng cường khả năng hô hấp và trao đổi linh khí bên trong cơ thể, khiến cho tốc độ hấp thụ linh khí nhanh hơn, đồng thời nó giúp cải thiện sức bền và khả năng hồi phục bên trong chiến đấu.
Cố Trường Thanh không chút do dự, hắn bắt đầu nhắm mắt lại, sau đó toàn bộ tâm trí liền dồn vào vị trí khiếu huyệt thứ 4 này. Lập tức một cổ cảm giác đau đớn dữ dội ập đến, như hàng ngàn mũi kim châm xuyên qua da thịt.
Toàn bộ linh lực tập trung tại một điểm, tạo thành một mũi tên vô hình, cố gắng xuyên phá bức tường vững chắc của Phế Khiếu. Nhưng khiếu này thật sự không hề dễ dàng, hắn ta đã thử rất nhiều lần nhưng lại không thể xuyên phá. Nhưng dù là vậy, hắn cũng không hề nãn chí. Theo như mọi khi, bất kỳ một khí hãi nào đã đột phá thì cái còn lại cũng chỉ là thời gian mà thôi.
Cho nên thời gian cứ thế trôi qua….
Thời gian bảy ngày cứ dần dần trôi qua. Thời gian càng gần thì thành thị đã không còn vẻ yên bình như khi Cố Trường Thanh lần đầu tiên bước vào. Giờ đây, nơi đây đã biến thành một cái chảo lửa đang sôi sục, tràn ngập sự tham lam và sát khí.
Đám người khắp nơi đổ về. Các thiên tài vốn kiêu ngạo từ những tông phái nhỏ, hay là các tu sĩ tán tu coi trời bằng vun chúng là đang chờ đợi thời khắc cuối cùng này. Hung sát chi khí của bọn họ điên cuồng bùng nổ, tạo thành một luồng áp lực vô hình, khiến không khí trở nên căng thẳng đến nghẹt thở.
Những cuộc xung đột liên tục nổ ra, không một chút kiêng nể gì. Bởi một ánh mắt khó chịu hay là một lời nói không hợp, hay thậm chí chỉ là sự va chạm nhẹ cũng có thể dẫn đến một trận chiến sinh tử. Những thanh kiếm lóe lên, linh lực va chạm, và những tiếng gào thét vang vọng khắp nơi.
Các thi thể ngã xuống, nhưng không ai bận tâm, bởi họ đều là những kẻ yếu kém, bị đào thải trong cuộc chiến khốc liệt này.
Điều khó hiểu nhất đó chính là sự vắng mặt của các siêu cấp thế lực.
Họ hẳn đều đã đến, nhưng lại không hề xuất hiện. Sự vắng lặng đầy bí ẩn này khiến mọi người càng thêm lo lắng, nghi ngờ rằng họ đang âm thầm chuẩn bị một cái bẫy lớn, biến những người khác thành pháo hôi mở đường. Nhưng cũng không thể làm gì hơn.
Khi đêm buông xuống, sự ồn ào có giảm đi đôi chút, nhưng sát ý thì lại tăng lên. Ánh mắt của mỗi người đều lấp lánh sự tính toán, chờ đợi giây phút cuối cùng, lúc mà bình minh đến, lúc đấy bọn họ mới biết được ai là cười đến cuối cùng.