Chương 176: Ngọa hổ tàng long.
Nhìn thấy bảy con Đồng Giáp Âm Thi trong tay là trường đao sắc lạnh, lao tới với tốc độ cực nhanh.
Cố Trường Thanh, lúc này không hề có một chút phản ứng gì? Hắn chỉ là nhắm lại hai mắt, hắn liền tập trung toàn bộ sát ý và hủy diệt chi khí vào thanh kiếm gãy. Lưỡi kiếm vốn đã tối đen nay lại càng sâu thẳm, như một hố đen có thể nuốt chửng cả ánh sáng.
Trường đao của một con Đồng Giáp Âm Thi lướt ngang đỉnh đầu hắn xẹt xuống, may mắn thay hắn liền uyển chuyển tránh né được một đao này, nhưng cũng đúng lúc đó, những con Đồng Thi còn lại cũng đã lau tới, cùng với con vừa rồi hợp lực vung đao phong tỏa đường tránh né của Cố Trường Thanh, trường đao sắc lạnh hướng về Cố Trường Thanh bổ xuống.
Cố Trường Thanh cũng không gấp, không vội mà chỉ là nhẹ nhàng vung kiếm, kiếm khí đen kịnh đến đáng sợ kia bổng rung lên, sau đó một luồng năng lượng đen khổng lồ, như một cơn lốc xoáy bằng kiếm khí, hình thành từ đầu kiếm.
– Xung Linh Quy Hư!
Cơn bão kiếm khí đó lao thẳng về phía bảy con Đồng Giáp Âm Thi, kiếm khí không chỉ mạnh mẽ mà còn vô cùng đáng sợ. Kình khí mạnh mẽ đánh bay bảy con Đồng Thi ra bên ngoài. Nhưng chúng thật sự là một cái cổ máy chiến đấu, không biết sợ, không biết đau, bị đánh bay ra rồi liền lập tức phát động tấn công.
Bảy cây đại đao khổng lồ áp sát, một lần nữa phát ra bảy đạo công kích kinh thiên động địa, phong bế toàn bộ đường đi của Cố Trường Thanh, công kích này không giống như vừa rồi, uy lực của nó vô cùng khủng bố, không gian xung quanh gần như là bị chém nát.
Hắn vừa xuất ra một kiếm, hiện tại khó mà xuất ra kiếm tiếp theo, hắn liền vung tay, phía sau lưng hiện hiện lên một cái đồ đằng như là phượng hoàng có mười hai điểm sáng, như là nhân hình có ba điểm sáng, bên trong tổng cộng có mười bảy điểm sáng cực kỳ quỷ dị. Đây là lần đầu tiên hắn dùng ra toàn bộ sức mạnh.
– Cái gì, Linh thú đã trùng 15 mạch!
Đám người Vũ Cát kinh hãi la thất thanh, một màn này làm cho hắn kiếp sợ không thôi. Hắn không thể nào ngờ, cái tên vô danh này lại đáng sợ như vậy! Vả lại thứ hắn kinh ngạc nhất là Cố Trường Thanh là yêu tộc, chỉ có yêu tộc mới đó nhiều điểm sáng như vậy.
Lúc này Cố Trường Thanh liền mở ra bán Phượng thể, đồng thời hai cánh tay liền hóa thành hai cái Phượng trảo sắc bén, liên tục hai đạo trảo ấn Phượng Tê Trảo và Tê Thiên Trảo đánh ra. Một bên cánh tay hóa to Phượng trảo đánh ra phía trước, một bên cào mạnh về phía sau, năm đạo cột sáng kinh thiên đánh tới. Đánh bật 7 con Đồng Thi ra bên ngoài.
Nhân cơ hội này, Cố Trường Thanh đập mạnh hai cánh, thân hình bay vuốt lên cao, trên thân kiếm khí ba động cực kỳ đáng sợ, thanh kiếm được hắn vuốt ve như là một người bạn, sau đó kiếm khí và cả sát ý vô tận được hắn điều động và ngưng tụ vào một điểm.
Sau đó, hắn vung kiếm.
Ầm!
Một cơn bão kiếm khí cuồng bạo bắt đầu bùng nổ, không phải là một kiếm duy nhất, mà là vô số thanh kiếm nhỏ, mỗi thanh đều mang theo ý chí tận diệt, gần như là một vạn thanh tiểu kiếm tạo thành một luồng kiếm thế khủng bố như là một dòng kiếm hà, lao thẳng vào đội hình của bảy con Đồng Giáp Âm Thi. Những thanh kiếm xuyên qua da thịt cứng như đồng của chúng, để lại trên thể chúng ngàn vạn cái lổ thủng li ti.
Nhung dù là vậy, nhưng chúng không hề mất đi sức chiến đấu, mà chỉ là bị thủng lổ như vậy, không hề có tác dụng gì?
– Tiểu tử, Đồng Thi là tử thi, ngươi công kích như vậy chỉ là uổn công mà thôi.
Nghe thấy lời nói của Vũ Cát, Cố Trường Thanh liền lộ ra vẽ mặt ngưng trọng. Hắn biết, cứ tiếp tục như vậy thì thật sự không ổn một chút nào?
– Chủ nhân, Đồng Thi này đã sớm là tử thi rồi, nó không biết đau, không biết mệt dù là công kích cở nào cũng là như vậy? Chỉ có thể phá hủy nó đánh nó tan xương nát thịt, nếu không sẽ không thể làm gì nó!.
Huyết Ma lời nói trở nên nghiêm túc.
– Phải hủy diệt như đám Âm Thi lúc trước?- Cố Trường Thanh hỏi.
– Đúng vậy! Nhưng Đồng Thi được luyện chế rất tinh vi, khó mà bị phá hủy? Rất khó!- Huyết Ma nói.
– Ngươi có cách nào hay không?
Cố Trường Thanh lúc này đã gần như cạn kiệt linh yêu lực, vừa rồi chạy thoát khỏi tay Quỷ Tướng hắn đã tiêu hao không sai biệt lắm, cộng thêm vừa rồi liên tục đánh ra năm kiếm đó và cả hai trảo ấn kia lại làm cho tiêu hao thêm phần nặng nề.
Hắn bây giờ mới hiểu được đỉnh cấp thế lực là mạnh bậc nào? Với sự khó giải quyết của Đồng Thi này, nghe như bọn họ nói, bên trên Đồng Thi còn có Ngân Thi và Kim Thi thì chúng lại khó đối phó bậc nào, và các thế lực cùng ngang hàng lại là mạnh cở nào? Lần đó mà cùng Từ Tĩnh thế gia xảy ra xung đột thì thật sự không biết hắn có thể toàn mạng trở ra hay là không?
Mà tại chiến trường viễn cổ này cùng tề danh với bọn họ lại có không dưới mười thế lực như vậy, tiên môn thì có bảy cái, ma môn năm cái, thế gia có ba cái và cả phật môn…v.v chưa kể một số thế lực thực lực không kém kia ở yêu vực và hải vực kia.
Đúng là ngọa hổ tàng long.
– Chủ nhân, tử vong chi lực có thể xử lý chúng! Dùng tử vong chi lực hấp thụ tử vong niệm lực của đám Đồng Thi này để giảm đi sức phòng ngự rồi công phá chúng.
Cố Trường Thanh nghe thấy thế, hắn cũng không cần do dự, bại lộ thân phận thì đã sao? Sinh tử trước mặt còn chưa rõ thì quan tâm chi việc bại lộ hay không bại lộ thân phận?
Suy nghĩ vừa thông, Cố Trường Thanh liền bắt đầu hành động, tử vong chi khí từ khí hải màu đen được điều động đến cực hạn, và cả tử vong chi lực bên trong hai cây linh vũ cũng được thôi động đến tận cùng. Hắn không hề hay biết khi hắn điều động tử vong chi lực như vậy thì cây hắc liên bên trong khí hải màu đen kia cũng bắt đầu lay động.
Bên ngoài màu cửu sắc sặc sở bắt đầu thối thui, sau đó mà mà xám đen của tử vong chi lực bắt đầu trở nên đậm đặc. Trên thân từng cây lông vũ cũng trở nên sẫm màu, ánh mắt cũng trở nên thâm thúy và đáng sợ hơn. Hắn dự định rút ra Huyền Dạ nhưng không biết vì sao? Hắn lại cho rằng trong trường hợp này kiếm gãy sẽ phát ra công hiệu tốt hơn rất nhiều.
Nhìn thấy cảnh này, đám người Vũ Cát không hiểu vì sao? Hắn ta lại có một cổ cảm giác cực kỳ nguy hiểm bao phủ lấy chính mình. Nhưng hắn lại hoàn toàn không tin, gã thanh niên trước mắt lại có thể làm ra trò trống gì?
Sau khi toàn thân được bao bọc bởi tử vong chi lực, Cố Trường Thanh trở thành một cái gì đó vô cùng đáng sợ, đối lập hoàn toàn với sự rực rỡ ban đầu. Cố Trường Thanh, trên khóe miệng lại lộ ra một nụ cười nhạt, sau đó hắn vung kiếm, một lần nữa lao thẳng vào trận chiến.
Cố Trường Thanh mỗi lần xuất kiếm thì đều mang theo một luồng năng lượng ăn mòn cực kỳ đáng sợ. Khi tử vong chi lực của hắn chạm vào cơ thể Đồng Giáp Âm Thi, những con quái vật này không chỉ bị đẩy lùi mà còn phát ra tiếng “xèo xèo” ghê rợn, như thể lớp da đồng này của chúng đang bị ăn mòn vậy.
Sức phòng ngự tưởng chừng bất hoại của chúng đang bị suy yếu một cách rõ rệt, thân thể của chúng liền bị kiếm khí cắt ra từng vết thương sâu hoái.
Nhưng đám Đồng Thi này thật sự không hề dễ đối phó. Chúng không hề biết sợ hãi, không biết đau đớn. Mặc dù bị tử vong chi lực khắc chế, nhưng vẫn rất hung hãn, liều mạng.
Một con Đồng Thi xông lên, trường đao chém thẳng. Cố Trường Thanh lách nhẹ người tỷ mỹ né tránh đi một đao kia, nhưng một con khác từ phía sau lao tới, quyền ấn siết chặt, tung ra một quyền, quyền ảnh hung hăn và nặng nề giáng thẳng vào vai hắn.
Rắc!!
Một tiếng xương cốt rạng nứt vang lên, hắn cảm thấy xương vai đau nhói.
Nhưng chưa dừng lại ở đó, lại một con Đồng Thi nửa đã đến bên cạnh, nó vung đao chém thẳng vào chân hắn, tuy là có sức phòng ngự cực kỳ khủng bố của yêu thể, nhưng vết thương cũng không hề nhẹ, máu tươi nhuộm đỏ cả ống quần.
Cố Trường Thanh lùi lại, thở dốc. Hắn nhìn những vết thương trên cơ thể, rồi nhìn sang đám Đồng Thi vẫn đang gầm gừ lao tới. Tuy có thể khắc chế chúng, nhưng hắn nhận ra tình thế không hề khả quan một chút nào!
Vũ Cát và đám người Càn Thi Tông nhìn thấy như vậy, sự lo lắng bất an ban đầu đã tiêu biến, hắn ta liền đã liên tưởng tới lúc Cố Trường Thanh bị trấn áp rồi.
Cố Trường Thanh dần nhân ra đám Đồng Thi kia như là có sức lực vô cùng vô tận, còn hắn thì đang cạn kiệt, đang dần tiêu hao. Hắn biết mình không thể cứ tiếp tục như vậy được.
Cố Trường Thanh bắt đầu ngưng tụ toàn bộ sức mạnh còn lại, tập trung vào thanh kiếm. Sau đó là một luồng hủy diệt chi khí cuồng bạo hơn tất cả những lần trước bắt đầu bùng nổ, làm rung chuyển cả ngọn núi và cả hòn đảo nhỏ.
Toàn bộ linh yêu lực và tử vong chi lực còn sót lại được hắn điều động, trường kiếm trong tay bắt đầu rung lên bần bật. Lưỡi kiếm tỏa ra một luồng ánh sáng vô cùng hỗn loạn.
– Thiên Địa Tận Diệt!
Một tiếng quát lớn vang vọng thiên địa, sau đó là một luồng kiếm khí khổng lồ, như một cơn sóng thần, lao thẳng về phía bảy con Đồng Giáp Âm Thi.
Luồng năng lượng cuồng bạo đó va chạm, tạo nên một tiếng nổ long trời lở đất. Không gian trước mặt bọn chúng lúc này bổng nhiên nứt toác, không phải một vết nứt đơn thuần, mà là một vết rách khổng lồ, như một cái miệng của một con hung thú đáng sợ đang há miệng chờ phệ thực.