Chương 174: Càn Thi Tông, âm mưu.
Thanh kiếm của Từ Hạo Nhiên vẫn đang lao xuống, nhưng Cố Trường Thanh chỉ đưa tay phải ra. Chiếc phượng trảo sắc bén, được bao phủ bởi cửu sắc thần quang, trực tiếp tóm lấy cổ của Từ Hạo Nhiên.
– Ngươi…!!
Từ Hạo Nhiên trợn tròn mắt, vẻ mặt đầy kinh hãi. Hắn không thể tin được, một kiếm mạnh mẽ như vậy lại bị đối phương dễ dàng hóa giải. Hắn cảm nhận được một luồng sức mạnh khủng khiếp đang bóp chặt lấy cổ mình, không thể hô hấp, không thể cử động.
Cố Trường Thanh không hề chần chừ. Đôi mắt đen thẳm của hắn nhìn thẳng vào Từ Hạo Nhiên, không một chút cảm xúc. Chiếc phượng trảo từ từ siết chặt lại.
Rắc!
Một tiếng xương gãy giòn tan vang lên, và thân thể Từ Hạo Nhiên lập tức mềm nhũn, ngã xuống.
Cả đám tu sĩ đứng xung quanh đều kinh ngạc, không thể thốt lên lời. Chúng không thể tin được, Từ Hạo Nhiên một thiên tài của Chính Dương Tông lại bị một kẽ xa lạ bóp chết, như là đang bóp chết một con gà con, hắn ta lại không hề có một chút sức phản kháng nào.
Chính Dương Tông quả thật cũng không phải là tông phái hùng mạnh gì, nhưng sự tồn tại của nó đủ để diệt đi bất kỳ tu chân quốc Hoàng cấp nào. Dù là vậy, nhưng tu vi của Từ Hạo Nhiên thật sự cũng không hề thấp cũng là một gã trúc cơ ngũ khiếu, một vị hàng thật giá thật Giả Đan cường giả, nhưng mà dù là vậy nhưng cũng bị Cố Trường Thanh một chiêu bóp chết.
– Hắn ta là tu vi gì a? Không lẻ là thiên tài nào đó đã kết đan?.
– Không! Hắn ta là yêu tộc, dự trên khí tức vẫn chưa là kết đan, nhưng hắn ta vẫn là mạnh thái quá!
Bên trong đám người, có một cường giả yêu tộc, nhìn ra được yêu lực vô cùng quen thuộc ba động trên thân thể hắn, và dựa theo khí tức bạo lộ, cũng biết được Cố Trường Thanh vẫn chưa kết đan.
– Hừ, hắn ta dù có mạnh, nhưng không lẻ có thể chống lại toàn bộ chúng ta.
– Một kẻ chỉ biết ức hiếp nữ nhân và cả giết người không chớp mắt như hắn, thật sự không thể dung thứ.
Bên trong có một nhóm người bắt đầu đứng ra, sau đó có thêm vài người, tổng cộng có đến 7 người đứng ra, chúng bắt đầu bay ra, hướng về phía Quỷ Tướng đi tới, sắc mặt hiền hậu như là muốn vì nữ nhân bị ức hiếp kia lấy lại công bằng.
– Ta khuyên các ngươi, nếu không muốn chết thì tránh xa nàng ta ra!
Lời nói của Cố Trường Thanh vang lên, nhưng đám người kia lại không hề biết ơn hay là cảnh giác mà là trực tiếp đi lại phía Quỷ Tướng.
– Tiểu cô nương, ngươi có sau hay không?
Nhìn thấy cảnh này, Cố Trường Thanh thật sự khó hiểu, đám người này là đang nghĩ cái gì?
Dù là hiểu lầm thì cũng không đến mức như vậy chứ? Hắn nghĩ bọn họ đi ra là muốn động thủ với hắn, nhưng hắn lại không ngờ bọn họ lại đi về phía Quỷ Tướng, nhìn dáng vẻ hiện tại như là muốn an ủi nàng ta vậy!
Không bọn hắn định lấy lòng nàng ta, rồi có âm mưu gì? Quả thật ả Quỷ Tướng này tư sắc cũng không tệ. Cái khả năng này cũng có thể a!
Nhưng Cố Trường Thanh lại bất ngờ thêm một chuyện, xung quanh đám người dừng như không hề bất ngờ về chuyện này a? Như là chúng cũng đã biết trước về hành vi này của đám người đó vậy.
– Đám người Vô Cực Hoan Tông này, thật sự không biết liêm sĩ a! Nàng ta đáng thương như vậy rồi, lại không buông tha!
– Thật sự, tội cho nữ nhân đó a!
Cố Trường Thanh nghe như thế lại càng thêm nghi hoặc, khó hiểu, cái gì là Vô Cực Hoan Tông?
– Chủ nhân, Vô Cực Hoan Tông là một cái tông phái bên trong ngũ đại ma môn, Tông phái này chuyên về song tu, cho nên hành động này của bọn chúng rất dể hiểu. Đó là chúng đã nhắm vào nàng ta, muốn cùng nàng ta song tu.
Huyết Ma nói xong cũng gợn người, nếu như bọn chúng biết cái nữ nhân này là Quỷ loại thật sự không biết còn dũng khí hay không. Hay là sẽ bỏ chạy nhanh hơn thỏ.
Cố Trường Thanh cũng bất đắc dỉ, đám người Vô Cực Hoan Tông này, e là mạng cũng sẽ không còn.
Đám người Vô Cực Hoan Tông, trên khóe môi vẫn còn đang treo một nụ cười tự mãn, chậm rãi bay tới. Chúng vẫn nghĩ rằng mình đang làm một chuyện nghĩa hiệp, vừa có thể cứu giúp một cô nương đáng thương, lại vừa có thể đạt được mục đích đen tối của mình.
– Tiểu cô nương, đừng sợ, chúng ta sẽ bảo vệ nàng.- một tên trong số chúng cất giọng ngọt ngào.
Quỷ Tướng không hề đáp lời. Ánh mắt trống rỗng của nàng ta chỉ chứa đựng sự khinh bỉ và lạnh lẽo tột cùng. Chờ cho bọn chúng tiến lại gần, Quỷ Tướng đột ngột ra tay.
Rào!
Một cổ khí tức tử vong vô cùng lạnh lẽo, vô cùng đậm đặc ngay lập tức bùng nổ. Khí tức này không tấn công cơ thể, mà là trực tiếp nhắm vào linh hồn chúng. Ánh mắt đám người Vô Cực Hoan Tông tràn ngập vẻ hoảng loạn, nhưng chúng không thể phản kháng.
Ngay lập tức, da thịt chúng khô lại, linh hồn bị hút cạn. Chỉ trong một khắc, bảy gã tu sĩ đã biến thành những cái xác khô, cứng đờ rơi xuống.
Đám đông nhìn thấy điều đó tất cả đều kinh hoàng. Chúng nhìn bảy cái xác khô rơi xuống, không một ai dám ho he một lời. Quỷ Tướng nhìn Cố Trường Thanh một cái, rồi cũng không hề nói thêm một lời, sau đó nàng ta liền lui vào bên trong Tử Hải, hòa mình vài màn sương rồi biến mất.
Nàng ta không thể ra bên ngoài Tử Hải, cũng không thể công kích ra bên ngoài. Cho nên nàng ta cũng không ở lại thêm làm gì mà là trực tiếp rời đi.
Cố Trường Thanh chứng kiến tất cả. Hắn hiểu, đám người Vô Cực Hoan Tông này đã chết vì sự kiêu ngạo và dục vọng của mình. Hắn cũng không cần ở lại đây làm gì, nếu như hiện tại vẫn nhắm vào U Minh Cổ Tuyền Thủy thì thật sự là ngu ngốc, không chừng bây giờ bên trong Tử Hải đang náo động về hắn. Cho nên hắn cần phải tạm thời từ bỏ, nếu như không thee thì phải liều một lần thôi, nhưng không phải là ngay bây giờ.
Suy nghĩ vừa dứt, hắn liền không còn hứng thú ở lại nơi đây, hai cánh đập mạnh, Cố Trường Thanh hướng về một hướng bay đi. Hắn không hề có chủ đích, chỉ là tìm đại một phương hướng rồi đi, tìm một nơi vắng vẻ kính đáo rồi phục hồi linh lực.
…
Bên trong đám người tụ tập bên ngoài Tử Hải, có một nhóm người nếu như Cố Trường Thanh nhìn kỹ sẽ nhận ra bọn họ, bởi vì họ chính là người của Càn Thi Tông lúc trước.
– Là Quỷ Tướng, thật sự khó đối phó!
Người vừa lên tiếng là một người nam tử cao gầy ở trung tâm đám người, hắn ta toàn thân một bộ y phục màu đen, trên khuôn mặt gầy gò đó trắng bệch như là không có tí máu nào bên thân thể. Hắn chính là Kỳ Xuyên, đại sư huynh của Càn Thi Tông.
– Đại sư huynh, chúng ta làm gì bây giờ?
Bên cạnh Kỳ Xuyên cũng là một nam tử, hắn ta tên là Vũ Cát, hắn chính là nhị sư huynh của đám người Càn Thi Tông, nơi đây dường như đã tập hợp đủ toàn bộ nhân mã của Càn Thi Tông rồi.
– Hắn ta, rất thú vị. Rất thích hợp để nuôi dưỡng thành, Ngân Thi thậm chí là Kim Thi. Các ngươi bằng mọi giá phải bắt được hắn về cho ta.
Nói xong hắn liền nhìn về trung tâm của Hắc Tuyền Hải Câu, sau đó nói tiếp.
– Ở di tích Tứ Thánh Tông đang rất căn thẳng, đám người kia đang tìm chìa khóa để tiến vào trong, ta cũng không nên chậm trể.
– Đại sư huynh, chúng ta nhất định sẽ không phụ kỳ vọng của người!
Vũ Cát, lời nói như là đinh đóng cột. Như là bắt sống Cố Trường Thanh là một chuyện cực kỳ dễ dàng vậy.
– Khoan đã, cầm lấy nó, nếu như trong tình thế bắt buộc thì hãy dùng tới nó.
Kỳ Xuyên, khi nhìn thấy đám người Vũ Cát định rời đi, hắn ta liền gọi lại sau đó nén về phía Vũ Vát một cái gì đó. Cũng không đợi họ trả lời, Kỳ Xuyên đã bước lên phi kiếm sau đó rời đi.
– Hừ, tiểu tử đó chết là cái chắc!.
Vũ Cát cười nhạt một tiếng, sau đó thẳng hướng về phía Cố Trường Thanh rời đi đuổi theo.
…
Cố Trường Thanh sau khi rời đi không lẫu hắn liền đã tìm được một nơi vắng vẻ. Tuy là bên trong Hắc Tuyền Hải Câu nơi đâu cũng là biển, nơi đâu cũng có phế tích bay loạn xạ, nhưng cũng có không ít vùng đảo hoang lớn, nơi đây núi lớn bao phủ, ở nơi đây mà còn núi lớn thì ngọn núi đó rất là an toàn. Bởi vì nó có thể tồn tại qua vô số tuế nguyệt cũng không dễ, hẳn là rất cứng rắn và chắc chắn.
Cố Trường Thanh cũng không cần suy nghĩ, hắn liền bay xuống, dùng Phượng trảo tạo ra một cái hang động rồi trực tiếp đi vào bên trong. Lấy ra Huyền Linh Đan và Linh Thạch bắt đầu hấp thu hồi phục lại linh lực đã bị hao tổn và cả trị thương.
Năng lượng của bảo tháp gia trì lên thân thể, sau đó hắn liền chuyên tâm hồi phục tu vi và thương thế.
Nhưng khi hắn chưa kịp làm gì thì hắn bổng nhận thấy nơi xa có một cổ sát khí vô cùng khủng bố đang lao tới với tốc độ cực nhanh.
Luồng sát khí kinh khủng ập tới khiến Cố Trường Thanh bật dậy. Hắn nhíu mày, nhìn thấy một nhóm tu sĩ mặc y phục màu đen của Càn Thi Tông đang lao tới, dẫn đầu là một thanh niên với gương mặt gầy gò, âm u.
– Cuối cùng cũng tìm thấy ngươi!
Vũ Cát cười nhạt.
– Ta không ngờ ngươi có thể thoát khỏi Quỷ Tướng mà vẫn còn sống. Thật đúng là một vật liệu tuyệt vời để nuôi dưỡng Kim Thi!
Lời nói của Vũ Cát không chút che giấu sự cuồng nhiệt và tham lam. Đối với chúng, Cố Trường Thanh không phải là một cái gì khác, mà là một món đồ quý giá, một món tài nguyên rất tốt để chúng tăng cường sức mạnh.
Cố Trường Thanh không đáp lời. Hắn cảm nhận được sự đau đớn từ vết thương do Quỷ Tướng để lại, nhưng ánh mắt hắn không hề có một chút sợ hãi. Ngược lại, một luồng sát khí cuồng bạo hơn bùng lên từ cơ thể hắn. Qua lời nói của chúng hắn biết, người đến không thiện.