Chương 171: Đánh lui.
Sau khi bại lộ hành tung, hắn lúc này mới thật sự có thể chính xác đánh giá đối thủ.
Quỷ Mị này từ đầu đến giờ vẫn chưa thật sự dùng ra thực lực chân chính, nó vẫn đang ở trạng thái đùa bởn, dù vừa rồi có bộc phát nhưng theo hắn thấy vẫn chưa là mạnh nhất.
– Liên thủ, nếu không chúng ta không một ai có thể sống sót!
Thanh âm của Cố Trường Thanh vang vọng, làm cho bọn người Càn Thi Tông cũng bất ngờ. Nhưng cái này đã là cách tốt nhất rồi.
– Được, chúng ta sẽ kiềm chế nó, ngươi ra tay đi!
Cố Trường Thanh nhẹ gật đầu, cánh tay phải nâng lên sau đó khẻ bóp lại, sau đó một cổ yêu lực vô cùng khủng bố lan tỏa, móng tay và móng chân bắt đầu dài ra và cong lại toàn thân hắn bạo phát ra một luồng cửu sắc thần quang sau đó lông vũ cửu sắc bao phủ toàn bộ thân thể, mái tóc cũng là chín màu, khuôn mặt vẫn là nhân hình nhưng trong cực kỳ yêu dị.
Từ thân thể hắn bạo phát một cổ hung sát chi khí vô cùng nồng đậm và ánh mắt trở nên hung lệ hơn bao giờ hết.
– Yêu…. yêu tộc!
Khôi Vũ và đám đệ tử khác của Càn Thi Tông cũng sửng sốt, thật sự không thể tin được thanh niên kia là một yêu tộc.
Không còn một lời thừa thãi, Cố Trường Thanh trực tiếp ra tay, Phượng trảo bắt đầu siết lại, năm luồng sáng sắc bén như kiếm khí mang theo uy lực khủng khiếp của Tê Thiên Trảo lao thẳng về phía Quỷ Mị. Đồng thời, con Đồng Giáp Âm Thi của Khôi Vũ cũng lao tới, giơ cánh tay lên, chụp xuống đỉnh đầu của nàng ta.
Nhưng Quỷ Mị lại phản ứng cực kỳ nhanh. Nàng ta chỉ là cười khẩy một cái, thân thể trở nên trong suốt, hòa vào làn sương âm u. Năm luồng sáng Tê Thiên Trảo xuyên qua hư không, đánh vào một khoảng trống. Chiếc móng vuốt của Âm Thi cũng chỉ chụp lấy một làn khói.
– Chủ nhân, cẩn thận!
Thanh âm của Huyết Ma chợt vang lên trong đầu Cố Trường Thanh.
Ngay lập tức, một luồng khí tức âm u lạnh lẽo từ phía sau lưng hắn đột ngột xuất hiện. Quỷ Mị đã di chuyển đến đó, định giáng một đòn chí mạng. Nhưng Cố Trường Thanh lại phản ứng cực nhanh, vũ dực của hắn ngay lập tức xuất hiện cửu sắc thần quang chiếu rọi làm cho đòn tấn công của hắn cũng thoáng chậm nhịp, hắn xoay người lại, một chiếc phượng trảo sắc bén tấn công về phía nàng ta.
Quỷ Mị thật sự không ngờ Cố Trường Thanh lại phản ứng nhanh đến như vậy. Bàn tay của nàng ta va chạm với phượng trảo của Cố Trường Thanh, tạo ra một cơn bão năng lượng. Cả hai liền bị đẩy lùi về phía sau, nhân cơ hội này, Phượng dực bắt đầu vũ động, Phượng Hoàng Lăng Thiên như là cùng lúc xuất động.
Thân ảnh của hắn với tốc độ vô cùng nhanh lau thẳng lên cao, Phượng Vũ Cửu Thiên tầng thứ 2 như là một dòng trường giang bằng lông vũ từ trên cao đổ xuống, bao phủ lấy toàn bộ đường lui của ả.
Trên khuôn mặt của nàng ta lần đầu tiên lộ ra vẽ ngưng trọng và cảm thấy sợ hãi. Nhìn thấy như vậy Cố Trường Thanh cũng kinh ngạc không thôi, theo như hắn biết quỷ loại cấp độ này là vẫn chưa có linh trí, nhưng nhìn theo biểu hiện này thì ả ta cũng đã có được linh trí cụ thể rồi.
Thân thể của nàng ta bắt đầu trở nên trong suốt và rồi bắt đầu hòa mình vào vào làn sương đen tránh né. Nhưng nàng ta đã quá xem thường uy lực của cửu sắc thần quang rồi.
Cửu sắc thần quang không phải là thứ chỉ để dành cho đẹp mà nó còn có thể đốt cháy tà khí âm khí và cả tà khí thậm chí là cả linh hồn. Cửu sắc thần quang này quả thật là một cái khắc tinh của tất cả quỷ loại này.
Tuy là không bị cắt trúng nhưng nàng ta cũng đã bị cửu sắc thần quang thiêu đốt khí tức trên thân cũng vì vậy mà trở nên yếu hơn một chút. Sau khi lông vũ bên trong không không trung toàn bộ tiêu tán thì Quỷ Mị cũng một lần nữa tái hợp thân thể.
Nhưng đúng vào lúc này, phía sau lung nàng Đồng Giáp Âm Thi liền đã xuất hiện, nhưng hình dáng bây giờ của nó mới thật sự là hình dáng của Đồng Giáp Ngân Thi, toàn thân bao phủ bởi một giáp áo giáp màu vàng đồng trong tay còn cầm một thanh đại đao. Lưỡi đao sắc bén thẳng hướng đỉnh đầu của Quỷ Mị chém xuống.
Qủy Mị vừa thoát khỏi cửu sắc thần quang của Cố Trường Thanh, nàng ta đã thụ thương nhưng lại bị Đồng Giáp Âm Thi đánh lén, nàng ta gầm lên một tiếng giận dữ, hai tay kết trảo, một trảo vô cùng khủng bố sự sắc bén và xuyên thấu không hề yếu hơn Phượng Hoàng chi trảo của Cố Trường Thanh, trực tiếp đánh lên đại đao.
Rầm!
Đại đao rung lên bần bật, sau đó rẫy nát. Trảo ấn thế như chẻ tre đánh thẳng lên người Đồng Giáp Âm Thi.
Phịch… phịch!!
Chỉ có thể nghe được tiếng phịch phịch thanh âm của da thịt như là đánh lên một cái bao cát chắc chắn, trảo ấn của Quỷ Mị cứ như vậy dừng lại không thể xuyên thủng thân thể của Đồng Giáp Âm Thi. Nhưng trùng kích khủng bố đánh lên người hắn, làm cho hắn bay ngược về phía sau đụng nát vô đó tản đá lớn.
Sau khi đánh bay Đồng Giáp Âm Thi, Quỷ Mị không còn chần chừ, nàng ta gào lên một tiếng, thân hình đột ngột lao thẳng lên không trung. Cơ thể của nàng bắt đầu co lại, biến thành một khối chất lỏng màu đen đặc quánh có đường kính khoảng ba mét, tỏa ra mùi hôi thối nồng nặc và một luồng khí tức tử vong kinh khủng.
Không một giây nào chậm trễ, vô số dòng chất lỏng đen từ khối cầu bắn ra, hướng thẳng về phía Cố Trường Thanh và đám người Càn Thi Tông với tốc độ khủng khiếp. Dù đã đề phòng, bọn họ cũng không thể né tránh. Chất lỏng ăn mòn như axit, không chỉ hữu hóa mọi thứ mà nó chạm vào, mà còn mang theo sự mục nát, hủy diệt.
Những tu sĩ yếu hơn của Càn Thi Tông không kịp phản ứng. Khi bị những dòng chất lỏng này chạm vào, chúng chỉ kịp thét lên một tiếng đầy đau đớn, thân thể nhanh chóng bị ăn mòn, chỉ trong chớp mắt đã biến thành một vũng máu đen, ngay cả xương cốt cũng không còn.
Cố Trường Thanh cũng bị bao vây bởi những dòng chất lỏng đen. Hắn cảm nhận một lực ăn mòn cực mạnh đang cố gắng xâm nhập vào cơ thể, nhưng hắn vẫn bình an vô sự. Huyết mạch Cửu Thải Phượng Hoàng và cửu sắc thần quang đã tự động bảo vệ hắn, vô hiệu hóa phần lớn sức mạnh của Quỷ Mị.
Tuy nhiên, hắn biết không thể chỉ phòng ngự, nếu như vậy hắn bị mài đến chết cũng là chuyện thời gian mà thôi.
Hắn bắt đầu dồn toàn bộ yêu lực lại, hai cái phượng trảo bắt đầu bóp quyết. Lập tức thân thể hắn bùng phát một luồng ánh sáng chín màu rực rỡ. Ánh sáng đó như một ngọn lửa thánh khiết, đối lập hoàn toàn với chất lỏng màu đen. Khi chúng va chạm, chất lỏng đen lập tức bốc hơi, tan biến vào hư không.
Nhận thấy cửu sắc thần quang của Cố Trường Thanh chính là khắc tinh của mình, Quỷ Mị không hề do dự. Nàng ta lập tức thu hồi thần thông, dòng chất lỏng đen kia liền tan biến vào không khí. Thân ảnh nàng ta ngưng tụ lại, một lần nữa hiện ra hình dáng nữ tử yểu điệu.
Nàng ta bổng nhìn Cố Trường Thanh một cái, ánh mắt không còn vẻ ngạo mạn mà thay vào đó là sự ngưng trọng và đầy nghi hoặc. Quỷ Mị biết, nàng đã gặp phải một kẻ thù không thể đối phó. Nàng ta không phí lời, không thèm nhìn đám người Càn Thi Tông dù là một cái liếc mắt, nàng ta ngay lập tức phóng thẳng lên không trung rồi biến mất vào sâu bên trong.
Trận chiến kết thúc đột ngột. Bầu không khí trở nên im lặng đến đáng sợ. Chỉ còn lại Cố Trường Thanh và đám người Khôi Vũ với vẻ mặt kinh hãi, hoảng loạn.
– Ngươi… là ai?
Khôi Vũ run giọng hỏi, ánh mắt đầy sự đề phòng. Dù là một đệ tử cao ngạo của Càn Thi Tông nhưng lúc này hắn cũng lộ ra vẽ sợ hãi nồng đậm đối với Cố Trường Thanh.
Cố Trường Thanh cũng không nói thêm một lời nào. Hắn chỉ là lạnh lùng liếc nhìn Khôi Vũ một cái, ánh mắt hắn bây giờ chỉ có sự lạnh lùng.
Sau đó, hắn vỗ mạnh đôi cánh sau đó thân hình hóa thành một luồng sáng, lao thẳng vào sâu bên trong bãi thay ma này. Cố Trường Thanh bay đi, hai chiếc cánh chín màu của hắn tỏa ra ánh sáng rực rỡ trong không gian âm u và lạnh lẽo này đó như là một cái tiêu điểm tại nơi đây.
Đám người Càn Thi Tông ngây người nhìn bóng lưng hắn khuất dần trong làn sương mù dày đặc, Khôi Vũ lúc này mới hít sâu một hơi, nói.
– Sự nguy hiểm ở nơi đây vượt xa những gì chúng ta biết. Nhất định phải báo cho Kỳ Xuyên đại sư huynh thôi, chỉ có huynh ấy mới có thể hoàn thành nhiệm vụ này.
– Báo cho Kỳ Xuyên đại sư huynh, như vậy hành tung của chúng ta sẽ bị đám tiên môn phát hiện!- Vọng Chiêu lo lắng nói.
Khôi Vũ lắc đầu nói.
– Chúng ta chỉ mới tiến vào đây không lâu mà đã tiêu hao gần một nữa nhân số rồi. Cứ báo cho đại sư huynh đi, để huynh ấy tự định đoạt.
Nói xong Khôi Vũ liền thở dài, nhìn lại xung quanh số lượng còn lại không bao nhiêu mà còn thụ thương không nhẹ, còn về phần thần bí nhân kia, có thể một mình tại đây quả thật không tầm thường, nhiệm vụ này thật sự khó khăn.
…
Cố Trường Thanh lúc này từng bước nhàn nhã đi về phía trước, hắn không thể ở tốc độ cao đi về phía trước, bởi vì nơi này đã tập trung rất nhiều quỷ loại. Những tiếng gào thét của lệ quỷ vang vọng khắp không gian.
Đột nhiên, đúng lúc này từ bên trong làn sương mù dày đặc kia, một bóng ma lao thẳng về phía hắn. Đó là một con Quỷ Mị, thân thể mờ ảo vẫn là như cũ toàn thân trần chuồng không một mảnh vãi che thân, đôi mắt nó trống rỗng.
Còn Quỷ Mị này tu vi rất yếu, yếu hơn rất nhiều lần so với con Quỷ Mị mà hắn và đám người Càn Thi Tông đối phó lúc trước.
Con Quỷ Mị này lao tới, nó giơ lên bàn tay định tung ra một chưởng để kết liễu Cố Trường Thanh, nhưng hắn cũng không thèm né tránh.
Hắn chỉ là vung phượng trảo lên, một luồng Cửu Thải Thần Quang rực rỡ bùng nổ, Tê Thiên Trảo lập tức được đánh ra.
Vút…!!
Trước sức mạnh của Tê Thiên Trảo có mang theo năng lượng của Cửu Sắc Thần Quang thì con Quỷ Mị kia lập tức chị chém thành năm khúc, gào thét lên một tiếng đầy đau đớn, thân thể mờ ảo của nó nhanh chóng tan biến vào hư không, không để lại một chút dấu vết nào.
Cố Trường Thanh nhíu mày, đã một ngày trôi qua nhưng hắn đi không được bao xa, bởi vì nơi đây càng lúc càng xuất hiện nhiều quỷ loại, tuy là thực lực chúng điều không mạnh nhưng số lượng ngày càng đông.