Chương 17: Nhất cấp yêu thú.
Rời khỏi Cố Phủ, Cố Trường Thanh liền muốn đi đến Cửu Dương Tông, lúc này không đi quả thật sẽ không kịp nữa.
Trước khi rời đi hắn lại đi mua một cổ xe ngựa.
Bởi vì lần đi đường này sẽ rất dài, bởi vì nơi hạ lạc của Cửu Dương Tông cách xa nơi này, nếu như Cố Trường Thanh với một cổ xe ngựa ngày đêm không nghĩ đi đường thì cũng phải mất hơn một tháng đi đường mới có thể đến nơi.
Đường thì xa mà thời gian cũng đã không còn nhiều, nên hắn quyết định đi từ bây giờ để đuổi kịp cơ duyên lần này.
Ngồi trong xe ngựa, Cố Trường Thanh cũng không hề buông lỏng mà bắt đầu tu luyện, lần đó sau khi rời khỏi vực sâu hăn cũng đã dành ra ba ngày để đi săn, nhờ vào một thân tu vi mạnh mẽ, hắn cũng đã săn được rất nhiều yêu thú thông linh và cả yêu thú cấp một cũng không ít. Bên cạnh đó Linh dược hắn cũng tìm được rất nhiều mà tu vi cao nhất cũng chỉ đạt đến 1000 năm và chỉ có 3 gốc mà thôi.
Nên số lượng tiên đan mà hắn hiện tại có đủ để hắn cần cự đến lúc tới Cửu Dương Tông.
Xe ngựa thì vẫn chạy, còn về Cố Trường Thanh thì ở bên trong Hồng Mông Tạo Hóa Tháp tu luyện. Lợi dụng thời gian chảy gấp năm lần bên ngoài để tu luyện, tu bi vững bước tăng lên.
…
Tu luyện là một thứ gì đó cực kỳ nhàm chán, thời gian thì có rất nhiều nên hắn chia ra thời gian luyện hóa tiên đan là ba canh giờ thì hắn cũng dành ba canh giờ để luyện tập Ngự Khí Thuật, cho nên thực lực của hắn ngày càng tăng lên.
Mãi cho đến ba tháng sau, bên ngoài vừa qua được mười tám ngày, lúc này đây số tiên đan mà hắn luyện ra ăn gần như đã hoàn toàn, chỉ còn lại một viên trong tay. Vì thực lực tăng lên quá nhanh, cho nên tốc độ luyện hóa của hắn cũng rất nhanh ban đầu một viên phải mất ba canh giờ mới hoàn toàn luyện hóa thành công, nhưng bây giờ chỉ là một canh giờ đã tiêu hóa hoàn toàn.
Bây giờ đây hắn phải đi ra bên ngoài tìm một dãy sơn mạch nào đó có yêu thú để đi săn, để tiếp tục luyện hóa.
Rời ra bên ngoài, Cố Trường Thanh đứng trên mui xe ngựa ánh mắt ngước nhìn xung quanh nơi đây là nơi vô cùng hoang vu, xung quanh toàn là cây cối. Nơi này hẳn là một khu rừng nguyên sinh.
– Không biết nơi này có yêu thú hay không nhỉ?
Cố Trường Thanh nghi hoặc, dự định rời đi để xem thực hư thế nào, thì…. bổng nhiên bên tay lại vang lên một tiếng vó ngựa, theo như tiếng động này số lượng người tới cũng không ít. Cố Trường Thanh cũng không quan tâm, hắn bắt đầu đi xuống dẫn xe ngựa vào bên trong buộc lại, rồi bắt đầu chuẩn bị đi vào rừng tìm kiếm yêu thú.
Sau khi Cố Trường Thanh cột ngựa xong, quay lại hắn liền nhìn thấy một đoàn người chạy qua, ngay trước mặt hắn liền có một thân ảnh trên lưng ngựa phóng nhanh qua. Ánh mắt người đó nhìn lại vô cùng vô tình và lạnh nhạt, chỉ là khí chất đó thôi cũng có thể để cho Cố Trường Thanh biết được đây là một nữ nhân không đơn giản.
Nhìn đoàn người đi xa, Cố Trường Thanh cũng không xuýt xoa làm gì mà trực tiếp đi vào bên trong rừng tìm kiếm con mồi.
Xuyên qua từng tầng cây rậm rạp, Cố Trường Thanh liền như là hạt cát giữa xa mạc, đi mãi nhưng lại không thấy bất cứ cái gì? Xung quanh điều là dã thú khó khăn lắm mới tìm được một con yêu thú đã thông Linh, nhưng chỉ với tốc độ luyện hóa huyết đan của hắn thì con yêu thú đã thông linh này cũng không cầm cự được bao lâu.
Khi trời sập tối, Cố Trường Thanh lại đi về, tiếp tục lên đường, hắn lại vào bên trong Hồng Mông Tạo Hóa Tháp luyện huyết đan rồi tiếp tục tu luyện, nhưng khi dùng hết huyết đan thì hắn lại chuyển sang hấp thụ thiên địa linh khí để tu luyện, nhưng tốc độ hắn thu nhập Linh khí tuy là nhanh và nhiều nhưng lại không đáng kể.
Cố Trường Thanh đành bỏ qua một bên mà tiếp tục luyện tập Ngự Khí Thuật, với cách tu luyện này là giết thời gian hiệu quả nhất.
Hắn một bên tu luyện, một bên để ý bên ngoài, đến khi xác định được hắn đã rời đi sang một khu rừng khác thì lại ra ngoài, trong đêm săn yêu thú. Lần này thì kết quả lại tốt hơn một chút là săn được 3 con yêu thú đã thông Linh. Và thời gian kế hắn cũng làm vậy, sau khi hết huyết đan lại đi săn bổ xung.
Nhưng hiện tại một con yêu thú đã thông linh cũng chỉ cho ra một viên huyết đan mà thôi, và hắn chỉ mất hai canh giờ để hoàn toàn luyện hóa nó.
Cũng như hằng ngày, Cố Trường Thanh lại bắt đầu đi vào rừng đi tìm con mồi, vừa mới vào hắn đã tìm được một con yêu thú đã thông linh. Lúc này đã là đêm tối, xung quanh một màu đen như mực tầm nhìn vô cùng hạn chế. Với linh khí quán trú vào hai mắt hắn chỉ mới miễn cưỡng có thể nhìn thấy như là ngày trăng tròn, hay là sáng một điểm mà thôi.
Hai mắt tập trưng tìm kiếm Linh dược, vì hắn biết cơ hội tìm thấy 100 năm Linh dược còn cao hơn tìm thấy yêu thú đã thông linh, vì lúc này trong tay hắn đnag cầm hai gốc 100 năm linh dược.
Nhưng lúc này hắn đâu hề hay biết bên trong đêm tối này hắn đã bị theo dõi.
Bên trong đêm tối, có một thân ảnh vô cùng nhỏ gọn, tốc độ nhanh như quỷ mị, như là u linh bên trong đêm tối xuyên qua mà không để lại một dấu vết gì?
Cố Trường Thanh không hề hay biết là hắn đang bị một yêu thú thần bí theo dõi, hắn vẫn đang tích cực đi tìm Linh dược, nhưng đến khi hắn nản lòng thoái chí lựa chọn quay về. Khi vừa mới quay lại bổng bên tay lại vang lên một tiếng xé gió.
Cố Trường Thanh bổng giật mình, nhưng tốc độ phản ứng lại cực kỳ nhanh. Cánh tay nhẹ vẩy bên hong chín cây Cửu Mệnh Đao bay ra, cửu sắc linh khí quấn quanh. Linh khí bùng nổ, chín cây Cửu Mệnh Đao liền bay về phía nơi xuất ra tiếng xé gió kia.
Tốc độ của hắc ảnh kia tuy là nhanh, nhưng uy lực mà Cửu Mệnh Đao gây ra cũng không hề mấy dễ chịu. Chín cây phi đao theo sự khốn chế của Ngự Khí Thuật liền cùng một lúc đánh về một điểm trên giữa mi tâm của hắc ảnh.
Ngao!
Trùng kích cực mạnh làm cho hắc ảnh kia phải kêu một tiếng đau đớn. Nghe theo tiếng kêu Cố Trường Thanh liền nghĩ đến một loại yêu thú là loài mèo. Nhìn kỹ hơn, đó là một con mèo đen thân hình không to, chỉ vỏn vẹn chừng trăm mươi cân, thân hình vô cùng nhỏ gọn, tốc độ là cực kỳ cao.
Con yêu thú này sở hữu một bộ lông đen tuyền ẩn hiện những đường vân xanh lục quỷ dị, đôi mắt tóe lên tia sáng hung tợn, và móng vuốt sắc nhọn có thể xé toạc mọi thứ. Khí tức u minh dày đặc tỏa ra từ nó khiến không khí quanh Cố Trường Thanh trở nên lạnh lẽo.
U Minh Linh Miêu, con này là hàng thật giá thật cấp 1 yêu thú, nó thiên về tốc độ, tuy là chuyên về tốc độ nhưng miêu trảo của nó lại không mấy dễ chịu. Dựa theo cấp bậc thì con U Minh Linh Miêu này thì nó cũng là cao cấp nhất tại nhất cấp yêu thú.
Cố Trường Thanh nhìn kỹ, vừa rồi chín cây phi đao không phải không gây tổn thương gì cho U Minh Linh Miêu, mà ngược lại nó đã thụ thương, ở mi tâm còn để lại một vết máu, nếu nhìn kỹ có thể nhìn thấy xương sọ của nó đã bị nứt ra.
Trong lúc Cố Trường Thanh đang suy nghĩ, bổng phía U Minh Linh Miêu phát ra một cổ Linh khí vô cùng mạnh mẽ, thân ảnh U Minh Linh Miêu lập tức phân ra làm chín cái phân thân, lợi trảo sắc bén vô cùng cùng lúc ép tới.
Trên không trung lưu lại chín cái tàn ảnh, miêu trảo dắt đầy hư không đánh tới.
U Minh Linh Miêu vốn nổi danh là tốc độ và lực bộc phá vô cùng mạnh mẽ, nên hiện tại hắn dùng Huyền Dạ là không hợp lý, Huyền Dạ quá nặng khó mà chiến thắng. Còn về Cửu Mệnh Đao nhỏ gọn, nhẹ và vô cùng linh hoạt, đây có lẽ là sự lựa chọn tốt nhất.
Xung quanh chín cái phi đao, lập tức phá không mà bay đi, chín cây phi đao vang lên tiếng xé gió lao đi. Cửu Mệnh Đao không chỉ là những lưỡi kiếm thông thường, mà mỗi cây phi đao đều được Cố Trường Thanh dùng linh lực tôi luyện, ánh lên màu đỏ đen lấp lánh như những tia sét lau nhanh, mang theo sức mạnh phá tan mọi chướng ngại.
U Minh Linh Miêu gầm lên một tiếng dữ dội, thân hình thoắt ẩn thoắt hiện như một bóng ma, né tránh những đợt tấn công chớp nhoáng. Móng vuốt của nó cào xé không khí, tạo ra những luồng gió xoáy mang theo hơi thở tử khí.
Cố Trường Thanh không hề nao núng, hắn điều khiển chín cây phi đao vô cùng linh hoạt. Ba cây lao thẳng vào đầu yêu thú, ba cây khác nhắm vào tứ chi, và ba cây còn lại lượn lờ yểm trợ, chờ thời cơ phản công. Phi đao va chạm vào lớp da cứng rắn của U Minh Linh Miêu phát ra những tiếng ken két chói tai, tóe ra tia lửa.
Con yêu thú tuy bị thương nhưng vẫn vô cùng lanh lẹ, nó mở rộng miệng, phun ra một luồng khí đen đặc quánh như mực, lao về phía Cố Trường Thanh. Luồng khí này không chỉ mang theo độc tố ăn mòn, mà còn làm suy yếu linh lực của tu sĩ.
Cố Trường Thanh vung tay áo, lập tức Huyền Dạ bay ra rơi vào trong tay, cửu sắc linh khí bạo phát, trường thương phía trước quay tròng như là tạo thành một lá chắn bằng thương ảnh bảo vệ hắn khỏi luồng khí độc.
U Minh Linh Miêu nhân cơ hội này, với tốc độ kinh hồn, nó phóng tới, móng vuốt sắc bén xé tan lớp đất đá nơi Cố Trường Thanh vừa đứng. Cố Trường Thanh kịp thời né tránh, nhưng lớp áo ngoài của y cũng bị cào rách một mảng, để lộ một đạo vết thương ở bên trong.