Chương 169: Từ Tĩnh thế gia.
Nhưng những thứ này bây giờ hắn cũng không cần cân nhắc, bởi vì hết thải phải đợi hắn kết đan cái đã. Hiện tại hắn vẫn chưa kết đan cho nên vẫn là dùng bổn mệnh linh vũ của Cổ Lam Tịch để tu luyện và cả vận chuyển yêu khí.
Hít sâu một hơi, hắn liền giải trừ trạng thái bán yêu hóa, Luyện Huyết Ma Kinh cũng thu hồi, ánh mắt cũng trở nên yêu dị hơn trước.
Hắn thầm nghĩ mùi vị tu luyện của Luyện Huyết Ma Kinh quả thật là mỹ vị và tuyệt vời. Thảo nào một số người tu luyện môn công pháp này rồi lại bị lậm, lạm dụng nó để tạo ra huyết án vô số. Quả thật các tu luyện này rất nhanh và trực tiếp.
Khi Cố Trường Thanh dự định rời đi, thì bổng nhiên từ bên ngoài cốc có vô số tiến bước chân và thanh âm bàn tán vang vọng khắp hạp cốc.
Bên ngoài Huyết Nham Cốc.
Lúc này bên ngoài không dưới mười thân ảnh tập trung tại đây, tất cả nam có nữ có. Tất cả điều chung một kiểu y phục hẳn là cùng chung một thế lực, nếu nhìn kỹ bên hông mỗi người còn có một cái lệnh bài bên trên còn đề hai chữ Từ Tĩnh.
– Minh Thư tỷ, Huyết La Thạch nơi đây thật là có?
Người được gọi là Minh Thư tỷ chính là đi đầu, nhìn là biết nàng ta là người lĩnh đội của đám người này. Nàng tên đầy đủ là Từ Tĩnh Minh Thư, tất nhiên họ kép này chỉ coa thể là người của Từ Tĩnh thế gia.
– Trưởng bối trong tộc đã chỉ trở nơi đây có Huyết La Thạch nhưng không dễ lấy, các ngươi cẩn thận một chút.
Từ Tĩnh Minh Thư lên tiếng.
– Nhiệm vụ này quan trọng như vậy tại sao Văn Đô đại ca không đến cùng vậy Minh Thư tỷ?
Bên cạnh Từ Tĩnh Minh Thư là một nam tử cao gầy, hắn tên là Từ Tĩnh Chung hắn ta cũng là một thiên tài của Từ Tĩnh thế gia.
– Văn Đô đại ca đang bận ở khu trung tâm. Nghe nói nơi đó vừa xuất hiện một cái di tích của thượng cổ Tông phái, nghe nói đâu là Tứ Thánh Tông xuất thế.
Từ Tĩnh Minh Thư bình tỉnh nói.
– Là Tứ Thánh Tông trong truyền thuyết kia?
Từ Tĩnh Chung kinh ngạc.
– Ừ, là nó cái tông phái lấy Tứ Tượng Thánh thú làm đồ đằng đó.
Nghe thấy thế Từ Tĩnh Chung ánh mắt sáng lên, nhưng rồi rất nhanh lại thở ra một hơi.
– Thứ trân quý như vậy hẳn là các thiên tài chân chính sẽ tranh giành rất kịch liệt, với thực lực của chúng ta không thể tranh giành được.
– Chung cực truyền thừa không tranh được, nhưng nơi đó bảo vật không ít, hiện tại nó vẫn chưa mở ra, chúng ta sau khi hoàn thành nhiệm vụ rồi đến đó hẳn là còn kịp.
Từ Tĩnh Minh Thư nói…..
Cố Trường Thanh bên trong nghe thấy thế cũng rất kinh ngạc.
– Tứ Thánh Tông là gì?
– Chủ nhân, Tứ Thánh Tông là một cái cổ Tông phái cực kỳ khủng bố, nó đã từng là bá chủ cả Thương Huyền, nhưng sau trận đại chiến năm đó lại đã bị tận diệt. Thật không ngờ di chỉ Tứ Thánh Tông lại xuất thế tại đây.- Huyết Ma nói.
– Thật sự có lai lịch lớn đến vậy?- Cố Trường Thanh kinh ngạc.
– Thật! Chủ nhân ngươi cũng đến đó thử một lần, nghe đâu mấy cái tông phái lớn cở đó có rất nhiều Thiên Linh Đan!
Cố Trường Thanh nhẹ gật đầu, Thiên Linh Đan là một loại đan dược có thể giúp tu sĩ hay là linh thú gia tăng tỷ lệ thành công khi trùng khiếu hay là trùng mạch.
Ở nhân loại khiếu thứ 6 thì vẫn có thể mạnh mẽ trùng khiếu nhưng với khiếu thứ 7 thì nhất định phải dùng Thiên Linh Đan để trùng khiếu và giới linh thú vẫn như vậy khi trùng mạch thứ 13 và 14 nhất định phải có Thiên Linh Đan phụ trợ.
Trong lúc Cố Trường Thanh còn suy nghĩ thì đám người của Từ Tĩnh thế gia đã đi sâu vào bên trong, càng đi bọn chúng càng nhận thấy có điều không thích hợp. Nơi đây đất đá xung quanh nằm ngổn ngang như là một cái phế tích của một trận đại chiến. Nơi đây linh lực và yêu khí còn sót lại rất là nồng đậm.
– Không tốt, nơi đây đã có người đến sớm hơn, nhanh đi vào!
Từ Tĩnh Minh Thư bổng nhiên biến sắc, thanh âm gấp rút, nói xong nàng liền nhanh chân hướng về bên trong lau nhanh đi.
Không lâu sau, bọn chúng liền đã đến khu vực trung tâm của nơi này. Khi đến nơi ai ai cũng nhận thấy trong không khí vẫn còn van vãn mùi máu tươi rất là đậm đặc, xung quanh nơi đây càng thể hiện rõ hơn phế tích của một trận chiến. Đặc biệt là ở trung tâm còn có một đóng lớn Huyết La Thạch.
Từ Tĩnh Chung nhìn thấy đóng Huyết La Thạch hai mắt liền sáng lên, không thèm liếc Cố Trường Thanh dù là một cái, sau đó hắn định bước lên thu lấy Huyết La Thạch nhưng Từ Tĩnh Minh Thư liền ngăn cản hắn lại. Nàng ta có thể rõ ràng cảm nhận được uy áp khủng bố lan tỏa ra từ phía Cố Trường Thanh.
– Đạo hữu, bọn ta là người của Từ Tĩnh thế gia, ta là Từ Tĩnh Minh Thư được trưởng bối trong tộc dặn dò đến đây đủ thu lấy Huyết La Thạch.
– Huyết La Thạch với Từ Tĩnh thế gia rất là quan trọng, mong đạo hữu nể tình, ta đây có thể cùng ngươi trao đổi.
Từ Tĩnh Minh Thư nói.
– Các ngươi có cái gì để trao đổi?
Cố Trường Thanh cầm trong tay một khối Huyết La Thạch mân mê, cũng không quay mặt lại, thanh âm lạnh lùng vang lên.
– Nơi đây của ta có rất nhiều Linh thạch, Linh thảo, Công pháp vũ kỹ bảo khí và cả Pháp khí thứ gì cũng có, đạo hữu cần gì cũng có thể lên tiếng.- Từ Tĩnh Minh Thư nói.
– Từ Tĩnh Ân là gì của các ngươi?
Từ Tĩnh Minh Thư kinh ngạc, không ngờ Cố Trường Thanh lại hỏi ra câu này.
– Từ Tĩnh Ân, là ai? Tiểu tử ngươi đừng có hoan ngôn.
Từ Tĩnh Chung khó chịu, thanh âm lạnh lùng. Sau đó quay qua Từ Tĩnh Minh Thư tiếp tục lời nói.
– Tỷ, không cần nhiều lời trực tiếp qua cướp đi là được.
Cố Trường Thanh cũng không gấp, không vội với thực lực của hắn hiện tại thật sự không sợ đám người này.
Từ Tĩnh Minh Thư trầm mặt, cái tên Từ Tĩnh Ân chính là một cái cấm kỵ của gia tộc, và không phải ai cũng biết sự tồn tại của cái tên này. Nhưng Từ Tĩnh Minh Thư là một trong những người biết được chân tướng. Nàng ta liền ôm quyền nói.
– Từ Tĩnh Ân là một cái bí mật của gia tộc. Thứ lỗi cho ta không thể nói ra việc này?
– Ta chỉ cần biết, nàng ta có thật sự tồn tại và quan hệ như thế nào với Từ Tĩnh thế gia. Còn những việc khác ta không cần biết.
Cố Trường Thanh, thanh âm vẫn là rất lạnh lùng.
Từ Tĩnh Minh Thư trầm mặt, sau đó mới nói ra.
– Nàng ta là đại di của ta.
(Đại di là chị của mẹ)
Cố Trường Thanh nghe thấy thế liền cực kỳ kinh ngạc.
– Mẫu thân của ngươi tổng cộng có bao nhiêu huynh muội?
– Ba người, ngoài đại di ra thì còn một người cậu.
Từ Tĩnh Minh Thư tuy là không hiểu cái tên này hỏi là làm gì nhưng nàng cũng không giấu diếm, bởi vì mấy tin tức này không có gì là khó điều ra, chuyện này ai ai cũng biết cũng không cần giấu diếm.
Cố Trường Thanh nghe thấy như thế liền gật đầu. Sau đó liền thu hồi một ít khoảng trăm cân rồi quay lưng rời đi. Để lại nơi đó một đóng lớn có khoảng mấy ngàn cân.
– Ta cũng cần một ít, ta lấy đủ dùng các ngươi tùy tiện.
Cố Trường Thanh phẩy tay nói.
– Tiểu tử, ngươi cần Huyết La Thạch làm gì?
– Ngươi nghĩ chỉ có Từ Tĩnh thế gia của ngươi cần Huyết La Thạch!
Cố Trường Thanh cười nhạo một tiếng, quả thật Huyết La Thạch ngoài việc cần để luyện chế bổn mệnh trận pháp ra, thì nó cũng là một vật liệu luyện khí rất tốt.
Lời nói của Cố Trường Thanh làm cho hắn cứng họng, không nói thêm được gì. Nói xong Cố Trường Thanh liền nhanh chân bước đi, rất nhanh liền biến mất trong tầm nhìn của đám người.
Sau khi rời khỏi Huyết Nham Cốc, Cố Trường Thanh không do dự liền hướng về phía Hắc Tuyền Hải Câu lau nhanh mà đi. Mục tiêu kế tiếp của hắn chính là U Minh Cổ Tuyền Thủy mà hắn đang rất cần.
U Minh Cổ Tuyền Thủy nằm sâu bên trong Hắc Tuyền Hải Câu tại một nơi gọi là U Minh Huyền Đàm nằm tại một nơi lạnh lẽo bật nhất của thượng cổ chiến trường này.
Nơi đó chính là một cái thay ma khổng lồ, nơi mà âm khí âm u lạnh lẽo nhất mới có khả năng sinh ra U Minh Cổ Tuyền Thủy. Nơi đây cũng là một nơi nguy hiểm bật nhất của thượng cổ chiến trường.
Sau ngày đi đường, cuối cùng Cố Trường Thanh cũng đã đến nơi mà Huyết Ma nói, may mắn là có vũ dực phi hành rất nhanh, nếu như dùng phi kiếm thì chí ít còn phải tốn thêm vài ngày. Nhìn vào bên trong, nơi đây vô cùng âm u và lạnh lẽo, đứng từ xa mà cũng có thể nghe thấy tiếng lệ quỷ gào thét cực kỳ ghê gợn.
– Chủ nhân có người đến!
Nghe thấy lời nói của Huyết Ma, Cố Trường Thanh liền nhíu mài, nơi này lại còn có người đến. Cố Trường Thanh tuy là kinh ngạc nhưng cũng không ngốc mà đứng đó, hắn liền rời đi đến chổ vắng vẻ thu liễm toàn bộ khí tức, rồi ẩn mình đi.
– Khôi Vũ sư huynh, là nơi này!
Sau khi Cố Trường Thanh rời đi không lâu, bổng có một nhóm khoảng 10 người đi đến toàn thân chúng là một bộ hắc y đồng dạng là cùng một thế lực đi ra. Bên trong đó có một người trong tay cầm một tấm da thú, nếu nhìn kỹ có thể thấy được đây là một cái bản đồ, mà bên trong đó điểm đánh dấu trung tâm chính là nơi này.
– Vọng Chiêu, là nơi này?
Ở trung tâm người vừa được gọi là Khôi Vũ lên tiếng, hắn ta là một thanh niên cao gầy, trên thân tỏa ra một cổ khí tức vô cùng âm u.
– Sư huynh, là nó, món đồ đó là ở bên trong!
Người cầm tấm bản đồ bằng da thú vừa lên tiếng, hắn ta chính là Vọng Chiêu trong miệng của Khôi Vũ.
Khôi Vũ ánh mắt nhìn thẳng vào bên trong liền lộ ra ngưng trọng, với sự mạnh mẽ của hắn mà còn cảm thấy áp lực với bên trong thì đám người còn lại đi theo thì càng thêm ngưng trọng.
– Chúng là ai, mà lại kỳ quái như vậy?
Cố Trường Thanh ở nơi xa nhìn về đám người này liền kinh ngạc không thôi, cách ăn mặc của bọn chúng thì không có gì khác lạ, khác lạ ở đây chính là mỗi một người điều mang theo một cái quan tài trên lưng trong cực kỳ lạ đời.