Chương 165: Huyết Ảnh Tinh Linh.
– Kẻ xâm nhập chết!.
Khi Cố Trường Thanh vẫn chưa định hình lại, thì đột nhiên một cái cự trảo khổng lồ đột nhiên xuất hiện trên đỉnh đầu. Hắn ngay lập tức bị một luồng khí tức mạnh mẽ bao phủ, cảm thấy toàn bộ không gian xung quanh hắn như là đang sụp đổ trên diện rộng.
Cố Trường Thanh hai mắt nheo lại, vội vàng ra tay, cánh tay phải của hắn nắm lại, cùng đó là một luồng hàn khí khủng bố bùng nổ.
Phượng Tê Trảo!
Hắn gầm lên một tiếng, một cái phượng trảo khổng lồ xuất hiện bên trên không trung cùng với cự trảo của Thạch thú va chạm, tạo ra một cơn bão năng lượng dữ dội, khiến cả Huyết Nham Cốc rung chuyển dử dội.
Thân hình của Cố Trường Thanh cứ thế bắn ngược về phía sau hơn trăm mét, thân hình lão đảo vài bước, cánh tay hắn tê rần, khó khăn lắm mới có thể giữ vững thân hình. Khi hắn định một lần nữa tấn công, thì bất ngờ, từ lòng ngực hắn một cổ lạnh lẽo đến thấu xương truyền tới, đó là một thanh trường kiếm từ sau lưng xuyên qua thân thể.
Phụt!
Máu tươi phun ra, nhuộm đỏ cả mặt đất. Cố Trường Thanh kinh hãi quay đầu lại, khuôn mặt tái nhợt vì đau đớn và kinh ngạc. Kẻ đâm từ sau lưng hắn không ai khác chính là Yến Phi, người đã dẫn đường cho hắn đến đây. Ánh mắt nàng ta giờ đây không còn vẻ sợ sệt mà thay vào đó là sự lạnh lùng tà ác đến lạ thường.
– Ngươi….!
Cố Trường Thanh khó khăn lắm mới thốt ra một tiếng, lồng ngực vẫn còn đau nhói.
Yến Phi cười lạnh, rút thanh kiếm ra, lưỡi dao vẫn còn rỉ máu.
– Thật ngu xuẩn. Ngươi nghĩ ta tốt bụng đến mức giúp ngươi sao? Tất cả chỉ là diễn kịch. Mục tiêu của ta chính là ngươi!
– Tại sao, ngươi lại dẫn ta đến đây?- Cố Trường Thanh, thanh âm yếu ớt lên tiếng.
– Haha, máu của ngươi hẳn là một cái mỹ vị, Phượng Hoàng yêu huyết nồng đậm như vậy, ngươi thật là thơm ngon!.
Yến Phi nói xong, trường kiếm nâng nàng liền mân mê một ít máu tươi còn sót lại, sau đó lại nói tiếp.
– Chắc hẳn ngươi đang thắc mắc, tại sao ta lại nhận ra huyết mạch của ngươi đúng không? Ta đã quan sát ngươi một thời gian từ lúc ngươi đánh với Hắc Hải Xà đến về sao, ta liền nhận ra huyết mạch của ngươi không tầm thường. Hẳn là có được huyết mạch của Phượng Hoàng rất cao!.
– Yến Phi, ngươi nhớ chp ta một ít máu tươi của hắn.- Thạch Thú kia bổng nhiên lên tiếng
– Huyết Ngân, ngươi an tâm, ngươi nhất định có phần! Bây giờ thì dùng đại thịnh yến huyết hoàng thôi!.
Yến Phi cười to một tiếng dự định ta tay thì dị biến đột khởi. Gần như là ngay khi Yến Phi vừa dứt lời, thân thể của Cố Trường Thanh đột nhiên trở nên mơ hồ rồi tan biến thành một làn vô số hạt máu rồi biến mất.
Thạch thú Huyết Ngân khựng lại, đôi mắt đỏ ngầu của nó bổng lộ ra vẻ khó hiểu nồng đậm.
– Phân thân?
Yến Phi khẽ nhíu mày, ánh mắt trở nên sắc bén hơn.
– Thật sự rất chuyên nghiệp, nếu như ta không phòng bị, hẳn là đã bị các ngươi giết chết rồi!.
Từ phía sau tảng đá khổng lồ, bản thể của Cố Trường Thanh liền chầm chậm bước ra, trong tay hắn vẫn còn mân mê một cái quạt lông, đó là Khổng Tước Linh đan thành. Lúc này vết thương sau lưng hắn đã hoàn toàn biến mất, ánh mắt hắn, băng lãnh nhìn thẳng vào Yến Phi.
– Ta đã nghi ngờ ngươi từ lâu! Nên đã có phòng bị từ sớm.
Cố Trường Thanh chậm rãi nói, giọng hắn trầm thấp.
– Oh, Huyết Ảnh Phân Thân Thuật! Ta tưởng là thế lực nào có thể đào tạo ra ngươi, thì ra là Huyết Thần Giáo.
Yến Phi không hề hoảng sợ, nụ cười trên môi càng trở nên quỷ dị.
Quả thật vừa rồi khi đánh với Huyết Ảnh Ma Đằng, hắn đã nhận ra điều không đúng và cả tính cách cẩn thận nên hắn đã dùng Huyết Ảnh Phân Thân Thuật để tạo ra một cái phân thân, nhờ vậy mà hắn lại có thể tránh thoát một kiếp.
– Oh, ngươi còn biết cả Huyết Ảnh Phân Thân Thuật!
Yến Phi cười nhẹ một cái, cũng không nói thêm một lời nào, trường kiếm trong tay bắt đầu vũ động, nàng trực tiếp ra tay. Một đạo kiếm khí khổng lồ từ trên cao chém xuống, mang theo một cổ huyết tinh kinh khủng, cổ huyết tinh đó có thể ăn mòn hết thải, cực kỳ đáng sợ.
Đúng lúc này Thạch Thú Huyết Ngân cũng gầm lên một tiếng, cánh tay liên tục đập xuống đất, vô số tản đá khổng lồ nâng lên rồi lau thẳng về phía Cố Trường Thanh.
Cố Trường Thanh thần tình vô cùng bình tỉnh. Hắn liền vun tay, Khổng Tước Linh lập tức tách ra, hóa thành chín điểm sắc cửu sắc lau thẳng về phía trước, chín tia sáng liền như một cái mũi tên sắc nhọn cùng với trường kiếm của Yến Phi đụng vào nhau.
Keng… !
Tiếng kim loại va chạm giòn tan vang lên. Thanh trường kiếm của Yến Phi liền bị đánh nát, sau đó chín cây khổng tước linh phía trước liền lau về phía những tản đá khổng lồ kia, chỉ trong nháy mắt liền cắt nát chúng thành mảnh đá vụn bay tán loạn.
– Tê Thiên Trảo!
Một luồng sáng như là móng vuốt của Phượng Hoàng lau thẳng về phía Yến Phi, một trảo này cực kỳ sắc bén, làm cho nàng ta không kịp phản ứng liền bị cắt ra làm năm khúc.
– Làm sao? Nàng ta chết dễ như vậy?
– Không đúng!.
Cố Trường Thanh nhìn thấy, thân thể nàng ta như là hắn vừa rồi là một cái năng lượng thể, khi chết nó liền hóa thành một bãi máu tươi.
– Là Huyết Ảnh Phân Thân Thuật!
Cố Trường Thanh kinh ngạc, nàng ta cũng Huyết Ảnh Phân Thân Thuật.
– Hừ, ngươi có thể giết được phân thân của ta, nhưng ngươi không thể thoát khỏi nơi này!
Một giọng nói trầm thấp, vang lên từ phía trước, nơi đó chính là ở trung tâm của thung lũng, đột nhiên một thân ảnh thon dài từ từ xuất hiện. Toàn thân nàng ta được tạo thành từ máu huyết, phía sau lưng còn vó hai đôi cánh bằng máu, nàng ta không có hình dạng cụ thể, nhưng lại phát ra một luồng uy áp vô cùng khủng khiếp.
Đây mới chính là bản thể của Yến Phi.
– Huyết Ảnh Tinh Linh!.- Huyết Ma bổng nói.
– Thế nào là Huyết Ảnh Tinh Linh?- Cố Trường Thanh hỏi.
– Huyết Ảnh Tinh Linh nó là một sự sinh linh tạo ra từ máu huyết, nó là một sinh linh có thể điều khiển và hút đi máu huyết của người khác và nó gần như là bất tử bất diệt. Rất khó để giết, thực lực vô cùng đáng sợ.
Huyết Ma lời nơi trở nên ngưng trọng hơn bao giờ hết. Hắn liền tỉ mỉ, giải thích rõ ràng.
Huyết Ảnh Tinh Linh không có hình thể cố định. Nó có thể hòa mình vào không khí, trở thành một làn sương máu vô hình, hoặc ngưng tụ lại thành một thực thể có hình dạng con người. Yến Phi, với vẻ ngoài xinh đẹp nhưng lạnh lùng, chỉ là một trong vô số hình thái mà nó có thể tạo ra.
Điều đáng sợ nhất của Huyết Ảnh Tinh Linh chính là khả năng điều khiển và hút lấy máu huyết của kẻ địch. Khi giao chiến, nó có thể tạo ra những sợi tơ máu vô hình, len lỏi vào cơ thể đối thủ, hút đi máu huyết, khiến đối thủ trở nên suy yếu và cuối cùng kiệt quệ mà chết. Đối với những tu sĩ có huyết khí cuồng bạo như Cố Trường Thanh, nó lại càng trở thành một mối đe dọa lớn.
Bên cạnh đó, Huyết Ảnh Tinh Linh gần như là bất tử. Nó chỉ cần có đủ nhiều máu huyết là có thể, nó thì lại không có một trái tim hay một linh hồn cụ thể để có thể bị ma diệt. Mỗi khi bị tấn công, nó chỉ đơn giản là tan biến thành một làn sương máu và sau đó lại là ngưng tụ lại, như chưa hề có chuyện gì xảy ra. Nói chung là cực kỳ khó đối phó.
Nghe hết tất cả, Cố Trường Thanh liền hít sâu một hơi, nghe như là Huyết Ma này rất có nghiên cứu về Huyết Ảnh Tinh Linh này.
– Như thế làm sao giết nó?.- Cố Trường Thanh ngưng trọng hỏi.
– Haha, chủ nhân Huyết Ảnh Tinh Linh tuy rất khó giết, nhưng Huyết Thần Giáo bọn ta có tuyệt học khắc chế nó!.
Nói đến đây hắn liền dừng lại, sau đó mới nói tiếp.
– Phệ Huyết Công chính là một môn công pháp cấp thấp dành cho đệ tử tông phái tu luyện nó là bản thấp của Luyện Huyết Ma Kinh.
– Thiên hạ chỉ biết Phệ Huyết Công và Luyện Huyết Ma Kinh tà ác, nhưng họ không biết công dụng chính của nó là để đối phó với đám bất tử này.
Cố Trường Thanh nghe thấy thế, cũng bắt đầu kinh ngạc, hắn liền lập tức nhớ lại công pháp Luyện Huyết Ma Kinh. Nhưng Huyết Ảnh Tinh Linh này không cho Cố Trường Thanh thời gian để suy nghĩ, nó liền bắt đầu tấn công.
Huyết Ảnh Tinh Linh hóa thành một làn máu đỏ sau đó bên trên không trung liền xuất hiện vô số sợ chỉ đỏ như máu, toàn bộ thẳng về phía Cố Trường Thanh mà đi.
– Ngươi rất mạnh, nhưng cuối cùng ngươi cũng không phải là đối thủ của ta. Ngươi không thể giết ta, còn ta thì có thể từ từ hút khô máu huyết của ngươi.
Nói xong, hàng vạn sợi tơ máu vô hình, sắc bén như lưỡi kiếm, từ bốn phương tám hướng lao về phía Cố Trường Thanh. Chúng xuyên qua không gian, nhắm thẳng vào những điểm yếu trên cơ thể hắn, chúng như là mạng nhện bao phủ tất cả đường lui của, hắn không thể tránh né.
Cố Trường Thanh không hề sợ hãi. Hắn biết, nếu dùng sức mạnh thuần túy, hắn sẽ không thể chiến thắng. Hắn siết chặt Băng Phượng Trảo và thi triển Băng Hoàng Hộ Giáp. Một lớp băng tinh kiên cố bao phủ lấy hắn, nhưng những sợi tơ bằng máu đó vẫn có thể xuyên qua.
Buộc hắn phải thay đổi chiến thuật.
Cố Trường Thanh điều động lượng lớn yêu khí, linh lực, Băng Thiên Cực Lôi Vực và cả sức mạnh của phượng trảo, tạo ra một cơn bão băng tuyết. Gió lạnh gào thét, những hạt tuyết sắc bén như phi đao, đóng băng tất cả những gì trên đường đi.
Những sợi tơ máu của Huyết Ảnh Tinh Linh lập tức bị đóng băng, trở nên giòn tan và cuối cùng bị sự cuồng bạo của lĩnh vực đánh nát.
– Hừ! Để ta xem ngươi có thể phá được bao nhiêu!- Huyết Ảnh Tinh Linh cười khẩy.
Cố Trường Thanh chỉ là nhìn thấy bên trên không trung toàn bộ huyết khí trong Huyết Nham Cốc bắt đầu cuộn xoáy, hội tụ lại thành một cơn lốc màu máu khổng lồ, bao phủ toàn bộ không gian.
Cơn lốc xoáy này sức mạnh vô cùng khủng bố, nó là toàn bộ năng lượng bên trong Huyết Nham Cốc này mà Huyết Ảnh Tinh Linh vừa điều động và sử dụng. Sức mạnh của nó khủng khiếp đến mức Cố Trường Thanh cảm thấy như toàn bộ không gian đang sụp đổ.