Chương 164: Huyết La Thạch.
– Tiểu tử, chúng ta là người của Ly Thánh Cung, ngươi tốt nhất đừng xen vào việc này!
Gã nam tử ở giửa thanh âm trở nên sắc lạnh.
– Ly Thánh Cung, các ngươi không uy hiếp được ta. Ta cho các ngươi ba hơi thở để cút, nếu không….?
Lời nói của Cố Trường Thanh chứa đầy sát khí, làm cho đám người kia cũng phải khiếp sợ.
– Bằng hữu, ta khuyên ngươi đừng xen vào chuyện này!.
– Một hơi….
Lời nói của Cố Trường Thanh vừa dứt, hắn liền bước ra một bước, khí thế vô cùng khủng bố từ thân thể hắn phát tán ra bên ngoài, làm cho không gian cũng phải rung rẫy.
– Hai hơi….
Một hơi là một bước, bước chân này làm cho không gian bên dưới Cố Trường Thanh vỡ nát, xung quanh vô số điểm sáng cửu sắc bắt đầu xuất hiện, từ bên trong điểm sáng đó ngưng tụ lại thành vô số cây lông vũ, số lượng vô cùng khủng bố, 3791 cây, hắn vốn có thể xuất ra gấp đôi. Nhưng với đâm người bên dưới nhiêu đó đã đủ rồi.
3791 cây lông vũ, tỏa ra hàn quang lạnh lẽo thấu xương. Nhìn thấy như vậy, đám người kia liền vô cùng sợ hãi, thân hình lão đảo sau đó không biết là ai dẫn đầu bỏ chạy, làm cho những người còn lại cũng tiếp bước theo mà bỏ chạy. Bọn họ biết, nếu như gã thanh niên này đếm đến ba thì dù họ có mọc ra cánh cũng không thể chạy thoát.
Sau khi đám người của Ly Thanh Cung rời đi. Cố Trường Thanh như là đã cảm nhận được cái gì đó, liền nghiên nửa đầu, hướng ánh mắt về phía sau cười nhạt một cái. Cuối cùng chuyển ánh mắt chằm chằm vào nữ nhân kia, thanh âm lạnh lùng.
– Nếu như ngươi dám lừa gạt ta, kết cục của ngươi còn thảm hơn rất nhiều khi lọt vào tay bọn chúng.
– Sư huynh, ta đây không dám lừa ngươi, nơi đó gọi là Huyết Nham Cốc, nơi đó có rất nhiều viên đá này, chỉ là nơi đó quá là nguy hiểm ta ta không dáng sâm nhập sâu, nên chỉ lấy được bấy nhiêu.
Nói xong, nàng ta từ túi càn khôn lấy ra ba viên đá, hai viên sau rõ ràng là to hơn viên trước rất nhiều, nhưng nhiêu đây với hắn hẳn vẫn là chưa đủ.
– Ba viên này như là đa tạ sư huynh đã cứu mạng ta. Bây giờ là lời hứa, ta sẽ mang sư huynh đi đến Huyết Nham Cốc! Nhưng nơi đó không ở bên trong Hắc Tuyền Hải Câu này mà là ở bên ngoài.
Nghe thấy thế Cố Trường Thanh liền trầm ngâm. Quả thật hiện tại với hắn mà nói, U Minh Cổ Tuyền Thủy là quan trọng với hắn hơn. Nhưng trong ký ức của Huyết Ma nơi đó đã tồn tại cách đây hơn vạn năm rồi. Bây giờ không biết là còn hay là không hay, nếu như vậy chậm thêm lúc cũng không sao.
Nghĩ đã thông, Cố Trường Thanh liền nhìn về phía Yến Phi nói.
– Tốt, vậy mang ta đi..!!
Yến Phi nhẹ gật đầu, sau đó nàng liền lau đi nhanh về phía trước, Cố Trường Thanh cũng không do dự mà đi theo sau. Hướng mà hai người bọn họ rời đi quả thật chính là hướng ngược lại, hướng ra bên ngoài mà lau đi.
Càng đi Cố Trường Thanh càng nhận ra, nơi đây rất gần với Phượng Hoàng sào mà hắn vừa rời đi không lâu trước. Qua hơn nửa ngày hành trình, cuối cùng hai người bọn họ cũng đã đến nơi.
Khi đến nơi đây, Cố Trường Thanh mới hiểu vì sao nó lại có tên như vậy. Toàn bộ thung lũng được bao phủ bởi những tảng đá có màu đỏ như máu, tỏa ra một luồng huyết tinh vô cùng khủng bố, không khí nơi đây nặng nề.
Huyết Nham Cốc là một nơi vô cùng quỷ dị, nơi đó huyết khí vô cùng thịnh vượng, sắc trời luôn luôn là màu đỏ nhạt, nếu như ở bên trong đủ lâu nhất định sẽ bị nó đồng hóa trở thành huyết nô hoặc là bị tan biến trở thành một phần tử bên trong đó.
– Đây là Huyết Nham Cốc. Huyết La Thạch là nằm ở trung tâm của thung lũng này. Nhưng ở đó cũng có một con linh thú vô cùng mạnh mẽ đang trấn giữ.
Yến Phi sắc mặt bắt đầu trở nên sợ hãi, sau đó bắt đầu nói tiếp.
– Sư huynh, ta không vào cùng có được không? Ta sợ….
Cố Trường Thanh hai mắt nheo lại, xung quanh không khí trở nên lạnh lẽo.
– Ta… ta… đi vào…!!
Yến Phi cảm nhận được sự lạnh lẽo từ Cố Trường Thanh, nàng liền rung rung lên tiếng.
– Dẫn đường.- Cố Trường Thanh, thanh âm lạnh lùng.
– Đi… Nhưng mà sư huynh, sư huynh có thể để ta đi ở đằng sau hay không?- Yến Phi nói.
Cố Trường Thanh cũng hết nói nổi, nhát như vậy không biết làm sao có thể tu luyện đến giả đan được nửa. Hắn cũng không nói thêm một lời nào mà là trực tiếp đi vào bên trong. Yến Phi đi ở phía sau như là cực kỳ sợ hãi nơi này.
Khi vừa tiến vào bên trong, Cố Trường Thanh liền cảm nhận được sự khác thường. Không khí nơi đây nặng trĩu, khắp nơi điều là mùi máu tanh nồng, những vách đá đỏ thẫm như được nhuộm bằng máu của vô số sinh linh.
Bên cạnh đó, Cố Trường Thanh còn nhận ra, nhưng luồng huyết khí đó khi tiến vào bên trong cơ thể hắn thì nó điên cuồng tàn phá như là muốn đồng hóa hắn vậy. Cố Trường Thanh bắt đầu vận chuyển Cửu Chuyển Thiên Hoàng Kinh đồng thời thôi động huyết mạch của hắn để chóng lại sự đồng hóa của nơi này.
Bên trong cơ thể hắn máu huyết cũng bắt đầu chuyển sang huyết dịch chín màu, bên trong kinh mạch và mạch máu cũng xuất hiện cửu sắc thần quang bảo vệ cơ thể.
Bên cạnh Yến Phi, như là cảm nhận được biến đổi bên trong cơ thể của Cố Trường Thanh, nàng ta liền kinh ngạc sau đó liền là chuyển sang ánh mắt dị dạng khác thường. Nàng ta như là suy nghĩ cái gì đó, trên khuôn mặt nàng liền lộ ta nụ cười quỷ dị.
Khi Cố Trường Thanh tiến sâu vào Huyết Nham Cốc, không gian xung quanh trở nên tĩnh mịch đến đáng sợ.
Sự im lặng bắt đầu bị phá vỡ bởi một tiếng động quỷ dị. Từ những vách đá đỏ thẫm, vô số sợi dây leo đỏ như máu đột ngột bắn ra, sau đó bao phủ toàn bộ đường đi chả hắn.
Những chiếc dây leo này không phải là thực thể như những dây leo khác, mà là chúng mang một màu đỏ như máu, tốc độ của nó nhanh như chớp giật và tỏa ra một luồng sát khí cuồng bạo.
Chúng từ bốn phương tám hướng lao tới, như một tấm lưới khổng lồ bao phủ lấy hai người.
– Huyết Ảnh Ma Đằng!
Yến Phi nhìn thấy những dây leo khổng lồ đó, nàng ta liền kinh hãi thất sắc, nàng ta liền rút phía sau lưng Cố Trường Thanh.
Cố Trường Thanh vô cùng bình tỉnh, yêu lực trong cơ thể bắt đầu bùng nổ dử dội, tạo thành một lớp giáp phòng hộ bao phủ cơ thể. Hắn siết chặt bàn tay phải, Băng Phượng Trảo tỏa ra hàn khí vô cùng đáng sợ.
– Tê Thiên Trảo!
Một luồng sáng lạnh lẽo bắn ra, tạo thành ba chiếc móng vuốt khổng lồ, xé toạc không gian và nghiền nát hàng chục sợi dây leo của Huyết Ảnh Ma Đằng. Nhưng số lượng của chúng quá lớn, cứ một chiếc bị phá hủy, lại có thêm nhiều chiếc khác xuất hiện.
Khổng Tước Linh xuất hiện, nó như là một cái vũ công tử thần gặt hái sinh mệnh. Nó đi đến đây là Huyết Ảnh Ma Đằng rơi xuống như lá rụng mùa thu. Nhưng dù là vậy với số lượng quá lớn Huyết Ảnh Ma Đằng thì thật sự như là đom đóm so với ánh trăng.
– Phiền phức!
Cố Trường Thanh liền hừ lạnh một tiếng, sau đó yêu lực bùng nổ dử dội.
– Phượng Vũ Cửu Thiên!
Bàn tay nắm lại xung quanh không gian bùng nổ ra cửu sắc thần quang sau đó hàng vạn chiếc lông vũ cửu sắc hiện ra, toàn bộ tổng cộng 7582 chiếc. Mỗi chiếc lông vũ đều sắc bén như phi đao, tỏa ra hàn quang vô cùng lạnh lẽo, lao thẳng vào Huyết Ảnh Ma Đằng.
Phượng Vũ Cửu Thiên hiện tại hắn đã tu luyện đến trình độ nhất định, có thể xem như là đạt đến đại thành có thể ngưng ra 7582 cây lông vũ, gấp đôi so với tiểu thành 3791 cây, nếu như tu luyện đến viên mãn cấp độ thì sẽ tạo ra 15,164 cây lông vũ.
Phượng Vũ Cửu Thiên vừa ra, 7582 cây lông vũ sắc nhọn đã tạo thành một cơn bão khổng lồ, cuốn thẳng về phía Huyết Ảnh Ma Đằng.
Rắc… rắc… rắc!!
Hàng loạt thanh âm đứt gãy của Ma Đằng vang lên. Cơn bão lông vũ cửu sắc liền nghiền nát tất cả những gì trên đường đi của nó. Huyết Ảnh Ma Đằng bị cắt nát thành từng mảnh, không thể chống đỡ được sức mạnh kinh hoàng của Phượng Vũ Cửu Thiên.
Sau vài hơi thở, khi cơn bão dần lắng xuống, toàn bộ Huyết Ảnh Ma Đằng đã bị tiêu diệt hoàn toàn, chỉ còn lại những mảnh dây leo vỡ vụn vương vãi khắp nơi. Huyết Ảnh Ma Đằng như là đã nhận được sự sợ hãi cùng cực, nó liền rút toàn bộ dây leo còn lại rồi bắt đầu thối lui.
– Sư huynh thật lợi hại a!
– Sư huynh tu vi là gì a?
– Sư huynh có đạo lữ chưa a?
– Sư huynh…..
– Sư huynh…..
Yến Phi vừa đi phía sau vừa nói, như là một tiểu cô nương vừa gặp được thần tượng của mình, mở miệng nói chuyện không ngừng.
Hai người Cố Trường Thanh cứ tiếp tục đi vào bên trong.
Đi vào không bao xa, Cố Trường Thanh liền nhìn thấy hai bên dưới vách đá liền có những viên đá đỏ sẩm vương vãi trên đất. Đó là Huyết La Thạch, Cố Trường Thanh vô cùng kinh ngạc, Huyết La Thạch thật sự không hiếm thấy như vậy a? Nghĩ là nghĩ như vậy, nhưng hắn thật sự cần nó, hắn liền đi tới bắt lấy Huyết La Thạch rồi bỏ vào trong túi càn khôn.
Đi sâu hơn một chút, hắn nhìn thấy một đống Huyết La Thạch khổng lồ, ước chừng nặng vài tấn, tỏa ra một luồng huyết khí cuồng bạo. Nhưng bên cạnh đống đá đó, một con yêu thú khổng lồ đang nằm ngủ say.
Đó là một con yêu thú bằng đá khổng lồ. Trên cơ thể nó, những đường vân màu đen như máu chảy, tạo thành một hình dạng kỳ dị, giống như một con sư tử. Đôi mắt nó nhắm nghiền, nhưng từ thân thể nó liền phát ra một luồng sát khí kinh người tỏa ra từ cơ thể nó lại khủng khiếp vô cùng.
Cố Trường Thanh nhíu mài, con yêu thú này hẳn là linh thú thủ hộ tại đây, nó chưa phải là yêu thú cấp 3 mà là một con linh thú 2, dựa theo khí tức ba động hẳn là một con linh thú đã thông mười hai mạch.