Chương 162: Hắc Tuyền Hải Câu.
Cố Trường Thanh dần dần tỉnh lại.
Cảm giác đau đớn dữ dội ban đầu đã không còn nữa, thay vào đó là một luồng hàn khí lạnh lẽo đang lan tỏa khắp cơ thể hắn. Khi mở mắt, hắn thấy mình đang nằm trong đại điện lộng lẫy, nhưng Cơ Dao Yên không thấy đâu?.
Hai mắt hắn nheo lại, hắn nhớ lại cảnh tượng trước đó, trước khi hắn trọng thương thì đã để nàng vào bên trong đây rồi. Hắn vội vàng ngồi dậy, muốn đi tìm Cơ Dao Yên.
Nhưng ngay lúc đó, giọng nói của Băng Hoàng lại vang lên trong đầu hắn.
– Không cần tìm.
Cố Trường Thanh giật mình, lập tức cảnh giác.
– Nàng không sao, nàng đang tiếp nhận truyền thừa của ta!
– Cánh tay của ngươi là được phượng cốt của bổn tọa ghép vào, ta thấy ngươi cũng có cơ duyên của riêng mình. Hãy trân trọng nó, nơi này hẳn còn tồn tại thêm một thời gian.
– Năng lượng tại đây với ngươi cũng là một cơ duyên.
Cố Trường Thanh nhìn vào cánh tay phải của mình. Nó không còn là máu thịt, mà là một cánh tay được tạo thành từ tinh thể băng, tỏa ra một luồng hàn khí khủng bố. Hắn biết, đây là một phần truyền thừa của Băng Hoàng.
– Thiếu niên, năng lượng nơi đây rất thích hợp để ngươi thông mạch, đừng lãng phí.
Thanh âm của Băng Hoàng như là ẩn chứ ý nghĩa nào khác. Cố Trường Thanh liền hiểu được, vị Băng Hoàng này là đã nhìn ra xu thế yêu hóa của hắn.
Yêu tộc thì sao? Nhân tộc thì sao? Chẳng qua chỉ là thêm một cái thân phận mà thôi.
Cái này quan trọng lắm sao?
Cố Trường Thanh liền mĩm cười, hắn liền quán trú năng lực gia tốc thời gian lên thân thể. Hắn không sợ Băng Hoàng nhận ra cái này, bởi vì bên trong ký ức của Huyết Ma các bảo vật có thể gia tốc thời gian tuy cũng là rất trân quý nhưng không đến nổi hiếm thấy. Nhất là các đại tộc hay là tồn tại như Băng Hoàng thì cũng không đến nổi ra tay cứu đoạt.
Với tác dụng của Hồng Mông Tạo Hóa Tháp chỉ là tăng lên gấp 5 lần tốc độ mà thôi. Một số bảo vật thời chân chính có thể gấp 10 lần thậm chí 100 lần cũng không quá hiếm thấy còn có một kiện bên trong truyền thuyết làm được một ngày bên ngoài bằng một năm bên trong, cái đó mới thật sự là trân quý.
Thương thế đã hoàn toàn khôi phục, đầu tiên Cố Trường Thanh muốn làm chính là làm quen với cánh tay mới này, không cầu là có thể điều khiển như bình thường, chỉ là có thể cầm nhắm đơn giản mà thôi. Cái này cũng như là trẻ con tập đi, cũng chỉ là cần đi bập bẹ mà thôi không khó, hắn chỉ cần một ngày là đã hoàn tất, làm quen với nó.
Lần này hắn muốn chính là thông mạch.
Bên trong cơ thể yêu thú có tổng cộng mười bốn khiếu mở và giống như nhân loại điều có hai mạch ẩn.
Những mạch đầu tiên tương đối dễ đả thông, chỉ từ mạch thứ bảy trở đi mới thật sự khó khăn. Với Cố Trường Thanh mà nói sáu mạch đầu tiên không làm khó được hắn, hắn chỉ mất năm ngày thời gian liền đã hoàn thành đã thông.
Những mạch đầu chỉ là giúp thanh lọc tạp chất bên trong khí hải và cô động linh lực bên cạnh đó còn giúp cho yêu thú có ý chí kiên định hơn, tăng cường thể phách và khả năng phục hồi thậm chí là thị giác và tính giác thêm phần nhạy bén và cả có thể phóng to thu nhỏ bản thể và cuối cùng là tăng cường đại não và có thể nói chuyện.
Ở mạch thứ bảy trở đi mới thật sự là thử thách.
Như mạch thứ bảy đến thứ mười chính là có thể cảm ứng trước được nguy hiểm, và cả khả năng tiêu hóa khủng bố của yêu thú, thậm chí là gia tăng tốc độ của bản thân….v.v
Mục tiêu hiện tại của Cố Trường Thanh đó chính là ở giai đoạn này. Khi đã thông được mười mạch thì hắn đã có thể ngang hàng với giả đan tu sĩ rồi.
Nghĩ liền làm, Cố Trường Thanh nhắm lại hai mắt, hắn tập trung vào bên trong việc khai thông mạch.
Thời gian cứ thế trôi qua….
…
Bên ngoài thời gian đã trôi qua bốn tháng.
Hai tháng này chấn động của Băng Hoàng sào đã lắng xuống, tất cả mọi người đã quên đi việc đó. Suốt hai tháng qua vô số bảo tàng được tìm thấy và cũng có rất nhiều người có được cơ duyên lớn. Đương nhiên cũng có rất nhiều người không thể thấy được mặt trời ngày mai, xương cốt của bọn họ đã trở thành đá kê chân cho những người khác.
Lúc này trên một đỉnh núi cao ngất, nơi đó có một người toàn thân một bộ y phục màu trắng, mái tóc vô cùng sặc sở tổng cộng chín màu, khuôn mặt anh tuấn bất phàm, hắn ta trong như một cao nhân, tiên phong đạo cốt. Nhưng ngược lại quanh hắn yêu khí ba động cực kỳ đáng sợ.
– Cố Trường Thanh, Cổ Đế Nhai đã chết, thì từ nay cứ để nó an nghĩ đi.
Đây không ai khác chính là Cố Trường Thanh, đây là diện mạo của khí hải cửu sắc mang tới. Lần đó tại trước cổng cung điện, khi hắn đón nhận một đao đó trong mắt mọi người là hắn đã chết. Ở bên trong đám đông còn có cả hai huynh muội Thượng Quan, như vậy cũng tốt, mượn cơ hội này mà làm ve sầu thoát xác luôn. Sau khi rời đi, tìm trùng đồng nào đó để rời đi, sẳn tiện nhân cơ hội này mà thoát khỏi sự khống chế của Đại Ma Hoàng Triều.
Qua bốn tháng thời gian, thời gian thực mà hắn tu luyện đã gần hai năm. Trong đó ngoài việc hắn thông mạch và khai khiếu thứ 3 ra thì hắn còn làm quen với năng lực mới, và cũng cố lại thực lực của cửu sắc khí hải.
Lúc này Cố Trường Thanh ánh mắt cứ châm chú về phía trước, bởi vì nơi đó là mục tiêu cuối cùng của hắn.
Hắn nhận thấy bên trong ký ức của Huyết Ma, hắn ta đã từng nhìn thấy một thứ, đó là một dòng suối âm u và đen kịt, tỏa ra một luồng khí âm hàn cực kỳ khổng lồ. Những thứ đó cực kỳ trùng khớp với miêu tả cả U Minh Cổ Tuyền Thủy mà Khổng Tuyên nhắc tới.
Cổ ký ức này hắn đã nhận ra khi dung hợp ký ức của Huyết Ma, tuy là gấp gáp nhưng hắn cũng không vội, nơi đó vô cùng hung hiểm, nơi đâu cũng ẩn chứa sát cơ chí mạng. Hiện tại chỉ còn lại một mình hắn, hắn có thể đi đến đó rồi.
Nếu như nơi đó thật là có U Minh Cổ Tuyền Thủy thì vết thương đạo cơ của hắn liền có thể hoàn toàn bình phục.
U Minh Cổ Tuyền Thủy nằm bên trong Hắc Tuyền Hải Câu, nơi đó cũng là nơi trung tâm của sơ cấp thượng cổ chiến trường. Nơi đó vô cùng hung hiểm, nơi đó năm xưa chính là chiến trường chính của trận đại chiến, những người tham chiến tại đó điều là những nhân vật phong vân, một tồn tại vô cùng mạnh mẽ.
Hắc Tuyền Hải Câu, đó là một vùng biển khổng lồ, nó vĩnh viễn chìm sâu bên trong bóng tối, bên trong đó thiên thạch và cả cách mảnh vụn của đại địa thậm chí là các phế tích thượng cổ bay tán loạn bên trên không trung, không gian nơi đây vô cùng yếu nhược.
Những mối nguy hiểm không dừng lại ở đó, nơi đây chính còn lại vô số sinh linh thượng cổ. Những linh thú có huyết mạch khủng bố, thậm chí còn có giao long tồn tại. Mà U Minh Cổ Tuyền Thủy chính là nằm sâu bên trong đó tại một hang động khổng lồ, nơi mà lạnh lẽo vô cùng.
Trước mắt Cố Trường Thanh hiện tại là một nơi chìm sâu bên trong bóng tối. Một vùng biển cực rộng. Đó chính là Hắc Tuyền Hải Câu.
Hít sâu một hơi, sau đó bước lên khổng tước linh hướng về phía trước Hắc Tuyền Hải Câu lau nhanh mà đi.
Tuy hiện tại Cố Trường Thanh đã xác định được là sẽ đi con đường yêu tu. Hắn đã không còn giữ lại mà bắt đầu khai khác toàn bộ những gì hiện tại hắn có, nhưng với loại phi cầm yêu thú thì việc không có cánh là việc rất là bất tiện.
Như là hắn suy đoán, với yêu thú thì mạch thứ mười một thì có thể hóa hình thành nhân loại, nhưng với Cố Trường Thanh mà nói, thì đây chính là một cái bình cảnh thật sự, vì theo hắn biết thì cái mạch thứ mười một này có thể để cho hắn hoàn toàn thành yêu. Yêu thú thì hóa hình còn về nhân loại như hắn thì cũng hóa hình mà là hóa thành bản thể yêu thú.
Với yêu thú mà nói việc thông mạch là cực kỳ khó khăn ở giai đoạn đầu, và ở giai đoạn sau thì lại dễ hơn một chút, nhưng với Cố Trường Thanh thì lại khác, mười mạch đầu tiên với hắn là rất dễ, vấn đề là ở bốn mạch cuối và hai mạch ẩn kia.
Xuyên qua từng tầng không gian, Cố Trường Thanh bắt đầu tiến vào Hắc Tuyền Hải Câu. Hắn cẩn thận di chuyển, tránh những mảnh vụn và phế tích thượng cổ. Hắn biết nếu như sai lầm một tí thì nhất định sẽ rơi vào cảnh vạn kiếp bất phục.
Đúng lúc đó, một tiếng gầm lớn vang lên từ dưới mặt biển. Một con Hắc Hải xà khổng lồ, toàn thân đen kịt, xuất hiện, với đôi mắt đỏ rực như máu. Nó không phải là một con linh thú bình thường, mà là một linh thú thượng cổ có được huyết mạch không tầm thường.
Cố Trường Thanh giật mình, nhưng hắn lại không hề hoảng sợ. Hắn đã lường trước được những mối nguy hiểm nơi đây. Hắn siết chặt nắm đấm, ánh mắt lạnh lùng nhìn thẳng vào con Hắc Hải Xà khổng lồ.
– Phượng Tê Trảo!
Một tiếng gầm nhẹ vang lên. Cánh tay phải của Cố Trường Thanh, bắt đầu hóa thành tinh thể băng, bùng nổ một luồng hàn khí cực mạnh. Hắn vung tay, một hư ảnh phượng hoàng khổng lồ hiện ra, tỏa ra uy áp khủng khiếp. Hư ảnh phượng hoàng, tung ra một trảo, trảo ấn khổng lồ lao thẳng về phía con Hắc Hải Xà.
Con Hắc Hải Xà không kịp phản ứng. Chiếc phượng trảo đã bắt lấy cổ của nó, hàn khí khủng bố bắt đầu xâm nhập vào thân thể nó, làm tê liệt toàn thân nó.
Ầm!
Phượng trảo bên dưới bắt đầu siết lại. Sau đó là một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, thân thể khổng lồ của Hắc Hải Xà bị bóp nát bét, huyết nhục văng tung tóe khắp nơi, máu tươi nhuộm đỏ cả một vùng biển.