Chương 161: Giao dịch.
– Chỉ có ba hơi, nhanh lên..!
Thanh âm yếu ớt của Khổng Tuyên vang lên bên trong thức hải của Cố Trường Thanh. Hắn cũng không chậm trể, lập tức tăng tốc, chân đạp Phượng Hoàng Lăng Thiên hướng về phía trước Cơ Dao Yên, sau đó ôm lấy nàng ta lau đi như một cơn gió.
Tốc độ của hắn cực nhanh, từ đây tới đại điện không xa chỉ vỏn vẹn chưa tới ba mươi mét ở khoảng cách này với người khác mà nói cũng không quá xa. Nhưng đây đối với Cố Trường Thanh đó là một cái cực hạn cần phải đánh phá.
Đám người bên ngoài khi nhìn thấy Vô Diện và đại đao bên trên đột nhiên dừng lại thì chúng nhận ra, điều bất thường nhưng cũng không biết được là vì sao, nhưng dù vậy cũng không làm cho bọn chúng thêm hi vọng.
Chúng lập tức lau vào bên trong, nhưng khi đến gần phạm vi trăm mét so với nơi Cố Trường Thanh đứng vừa rồi, tất cả điều bị đứng yên tại chổ. Có người mạnh hơn thì phá mà xâm nhập được hơn mười mấy mét rồi cũng như Vô Diện cứng đờ tại đó.
Thời gian cứ thế trôi qua.
Một hơi, hai hơi….
Nhưng lúc này, khoảng cách chỉ còn lại mười mét, theo như tốc độ hiện tại thì sẽ kịp, nhưng đời không giống là mơ, thực lực của Vô Diện quá mạnh, chỉ là hai hơi thời gian hắn đã thoát khỏi không gian giam cầm.
Thời khắc cấp bách, Cố Trường Thanh liền dồn hết sức lực ném Cơ Dao Yên bay vào bên trong, còn hắn thì cứ tiếp tục chạy vào, do ném Cơ Dao Yên vào bên trong, Cố Trường Thanh cũng chị chậm một nhịp, toàn thân phát sáng, toàn bộ khí tức của Cửu Thải Phượng Hoàng điều bạo lộ ra bên ngoài. Tạo thành một lớp phòng ngự mạnh nhất của hắn từ trước đến nay.
Rầm!!
Một đao kinh thiên từ trên cao chém xuống, chém vào thân thể Cố Trường Thanh, bên ngoài chỉ cảm nhận được một luồng uy áp khủng bố và ánh sáng lóe mắt kia và một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên rồi lại tắt ngúm.
Sau cùng, Vô Diện không để ý đến Cơ Dao Yên đã đi vào bên trong. Mà quay lưng, hắn ta như tử thần, trường đao đi đến đâu là có mạng nơi đó, một hơi cuối cùng này đã trở thành địa ngục với đám ngưòi khi bị Cố Trường Thanh phong ấn lại.
Máu tươi vươn vãy khắp nơi, tiếng kêu la vang vọng thiên địa, ánh mắt tuyệt vọng và căm hờn. Một hơi trôi qua, toàn bộ người đi vào bên trong phạm vi phong ấn điều đã bị chém hơn nửa, còn lại không bao nhiêu người, tất cả điều hoản sợ, đây hẳn là một cái bóng ma sẽ theo bọn họ cả đời.
– Cố Trường Thanh hắn đã chết rồi sao?
Thượng Quan Uyển Nhi lúc này tâm tình cực kỳ phức tạp, tin tức Cố Trường Thanh đã chết với nàng mà nói đã là tin rất tốt, đây chẳng phải là tin tức mà nàng mong muốn bấy lâu hay sao. Một khi hắn chết hôn ước với hắn là đã hủy bỏ, nhưng bây giờ trong ánh mắt của nàng rõ ràng là không có vui vẻ mà là tràng đầy sự phúc tạp.
– Đây chẳng phải cái kết mà muội muốn thấy nhất hay là sao?
Thượng Quan Thương thanh âm lạnh nhạt, sao đó hắn liền xoay lưng rời đi.
– Hết vi vọng rồi, đã có người vào bên trong rồi. Còn lại nhiêu đây không một ai dám đi vào nữa đâu!
Tất cả mọi người điều biết như vậy, nữ nhân kia sẽ là người có được truyền thừa cuối cùng. Còn về Cố Trường Thanh kết quả đã thấy rõ, tan xương nát thịt.
…
Bên trong đại điện.
Cơ Dao Yên ôm lấy thân thể gần như tan nát của Cố Trường Thanh trong đại điện lạnh lẽo.
Gương mặt hắn tái nhợt, hơi thở yếu ớt, chỉ còn lại một sợi tơ sinh mệnh mong manh. Một kích cuối cùng đã đánh cho hắn chỉ còn lại một nửa cái mạng, chỉ thiếu nữa bước nửa là đi vào cửa tử. Hắn đã ngất đi, mạng sống gần như đã đi vào hồi kết.
Nước mắt của Cơ Dao Yên rơi xuống, thấm vào vết thương của hắn. Nàng đau đớn, tuyệt vọng.
– Tiểu Yên nhi, ngươi nếu muốn tranh đoạt cơ duyên cuối cùng kia thì cứ đi, ta nhất định ra sẽ ra tay toàn lực!
Nàng đã nghĩ đó chỉ là một lời nói để an ủi nàng, nhưng giờ đây, nhìn thấy hắn nằm trong vòng tay mình, nàng mới biết hắn đã làm tất cả để giữ trọn lời hứa đó.
Sự tuyệt vọng của nàng chợt biến thành một tia hy vọng. Nàng chợt nhớ đến Mộc Linh Thể của mình. Nàng từ nhỏ đã ăn nhiều đan dược và linh thảo, máu huyết của nàng cũng tựa như một loại thần dược. Máu của nàng có thể cứu sống hắn, dù chỉ là kéo dài thêm một chút thời gian.
Cơ Dao Yên cắn chặt môi, rút ra một con dao găm nhỏ. Nàng không chút do dự, rạch một đường trên cổ tay, để dòng máu đỏ tươi chảy ra. Nàng đưa cổ tay đến miệng Cố Trường Thanh, để từng giọt máu quý giá chảy vào.
Máu chảy vào miệng Cố Trường Thanh, sau đó là một luồng năng lượng ấm áp từ từ lan tỏa khắp cơ thể hắn cộng thêm sinh mệnh chi lực bên trong cơ thể đang từng chút đấu tranh như là nhận thêm sức mạnh. Hơi thở của hắn trở nên ổn định hơn một chút.
Dù chỉ là một chút, nhưng đối với Cơ Dao Yên, đó đã là một kỳ tích.
Dòng máu mang theo sinh lực của Cơ Dao Yên chảy vào cơ thể Cố Trường Thanh, nhưng thương thế của hắn quá nặng, không thể nào hồi phục hoàn toàn trong chốc lát.
Cùng với thể chất vô cùng đặc biệt của Cơ Dao Yên, vết thương trên cổ tay nàng rất nhanh liền lành lại, nhưng nàng biết với Cố Trường Thanh thì nhiêu đó vẫn chưa đủ.
Nàng biết chỉ tâm huyết mới có công dụng tốt nhất và cả nàng có thể tự dùng linh lực đee cũng cố vết thương từ tâm và nàng cũng dễ hơn khống chế lực đạo máu chảy ra.
Nghĩ liền làm, nàng liền kép vạt áo của mình xuống, lấy dao đâm mạnh vào phần tim mình, máu tươi bắt đầu chảy ra, nàng hạ người xuống. Từng giọt máu quý giá được truyền vào miệng Cố Trường Thanh, như là một dòng suối sinh mệnh, từ từ chữa lành những vết thương của Cố Trường Thanh, giữ lấy mạng sống mong manh của hắn.
Thời gian dần dần trôi qua, ba ngày sau.
Cơ thể Cơ Dao Yên dần trở nên yếu đuối. Sắc mặt nàng tái nhợt, nhưng đôi mắt vẫn tràn đầy sự kiên định. Nàng biết, cứ tiếp tục như vậy, nàng sẽ không thể kiên trì được bao lâu.
Mặc dù máu của nàng có thể giúp Cố Trường Thanh, nhưng nó cũng đang dần rút cạn sinh mệnh của chính mình, nhưng nàng biết dù là thế nào, dù là có dùng hết máu của chính mình đi nửa thì cũng chỉ kéo dài sinh mệnh cho hắn một thời gian mà thôi.
Thời gian dần trôi qua, thân thể Cơ Dao Yên ngày càng yếu ớt. Sắc mặt nàng tái nhợt, đôi môi khô nứt. Nàng biết, nếu tiếp tục như vậy thì nàng sẽ là người nằm xuống trước. Sinh mệnh của nàng đã gần như cạn kiệt, chỉ còn lại một chút chấp niệm cuối cùng.
Khi nàng gần như gục ngã, thì một thanh âm lạnh lẽo và đầy vô tình, bỗng nhiên vang lên trong đầu nàng. Giọng nói ấy không mang theo bất kỳ cảm xúc nào, nhưng lại chứa đựng sức mạnh vô hình.
– Ngươi muốn cứu hắn?
Cơ Dao Yên giật mình, ngẩng đầu lên. Nàng biết, đây chính là giọng nói Băng Hoàng, chủ nhân của tòa đại điện này.
– Đúng vậy.
Nàng đáp, giọng nói của nàng lúc này vô cùng yếu ớt nhưng đầy kiên quyết.
– Xin người hãy cứu hắn!
– Ta có thể cứu hắn.
Băng Hoàng đáp.
– Thương thế của hắn quá nặng, ta có thể dùng lực lượng của mình để chữa trị, giúp hắn tái tạo cánh tay đã mất. Nhưng, mọi thứ đều có cái giá của nó.
– Ngươi phải đánh đổi một số thứ.
Trái tim Cơ Dao Yên như thắt lại. Nàng biết, đây không phải là một sự ban ơn, mà là một cuộc giao dịch. Một cuộc giao dịch với một tồn tại mà nàng không thể tưởng tượng được.
– Ngươi phải đánh đổi một phần linh hồn, một phần huyết mạch, hoặc…
Băng Hoàng im lặng một lát.
– Hoặc ngươi phải từ bỏ tình cảm của mình, trở thành một Băng Hoàng vô tình.
Cơ Dao Yên không một chút do dự. Nàng nhìn vào gương mặt Cố Trường Thanh, và trong đầu nàng chỉ có một suy nghĩ duy nhất đó là cứu hắn.
– Ta đồng ý! Dù phải đánh đổi điều gì, ta cũng chấp nhận.
Với lời đồng ý kiên quyết của Cơ Dao Yên, giọng nói của Băng Hoàng vang lên.
– Được…!!
Gần như là cùng lúc, trên đỉnh đại điện, một luồng ánh sáng lam kim rực rỡ đột ngột hạ xuống, bao phủ toàn bộ cơ thể Cố Trường Thanh. Từ bên trong luồng sáng đó, một mảnh băng tinh khổng lồ từ từ hiện ra, sắc bén và lấp lánh như một chiếc móng vuốt. Đó chính là một cái băng phượng trảo, cái này là một phần cơ thể của Băng Hoàng.
Mảnh băng phượng trảo lao thẳng vào cánh tay phải bị đứt gãy của Cố Trường Thanh. Mặc dù hắn đang bất tỉnh, nhưng một tiếng gầm đau đớn vẫn thoát ra từ cổ họng hắn. Mảnh băng tinh sắc nhọn bắt đầu hòa nhập vào máu thịt của hắn, tái tạo lại từng thớ cơ, từng mảnh xương.
Cùng lúc đó, một luồng năng lượng thuần khiết, lạnh lẽo nhưng tràng đầy sinh mệnh, từ từ rót vào cơ thể hắn. Đó là năng lượng bồn nguyên của Băng Hoàng, một nguồn sức mạnh cổ xưa có thể chữa lành mọi vết thương và tái sinh mọi thứ. Ngay cả vết thương đạo cơ cũng đã hồi phục không ít, tuy vẫn khó khăn khi kết đan nhưng đạt tới thất khiếu hay bát khiếu trúc cơ vẫn là không thành vấn đề.
Còn về cửu khiếu thì lại cực kỳ khó khăn.
Cơ thể Cố Trường Thanh run rẩy kịch liệt. Vết thương của hắn bắt đầu hồi phục với tốc độ kinh hoàng. Cánh tay phải đã mất của hắn bắt đầu mọc ra, nhưng không phải là một cánh tay bình thường. Nó được tạo thành từ tinh thể bằng băng, tỏa ra một luồng hàn khí khủng khiếp, mang theo sức mạnh khủng bố của Băng Phượng.
Cơ Dao Yên nhìn hắn, trong mắt tràn ngập sự vui mừng và đau đớn. Nhưng nàng biết kế tiếp đây nàng sẽ đánh đổi một thứ rất quan trọng, có lẽ nàng sẽ vĩnh viễn quên đi hắn.
Nhưng dù sao, hắn cũng đã được cứu rồi, có lẻ hắn đã mạnh hơn lúc trước. Nàng vui vẻ, nụ cười xinh đẹp vẫn ở trên khóe môi. Nhưng nàng có lẽ không thể biết được, đây có lẽ là lần cuối cùng nàng mĩm cười.
Sau khi trạng thái của Cố Trường Thanh đã ổn định, thì giọng nói của Băng Hoàng lại vang lên.
– Hắn đã không vấn đề gì! Bây giờ chính là lúc ngươi thực hiện lời hứa.
– Cái giá của ta, đó là gì?
Cơ Dao Yên thanh âm mãn nguyện lên tiếng, hiện tại nàng đã an tâm, dù kế tiếp có tan xương nát thịt nàng cũng nguyện lòng.
– Cái giá của ngươi đó là…..
Đột nhiên một luồng sáng màu lam kim từ trên cao bắn xuống, bao phủ lấy nàng, và rồi thân thể nàng dần dần trở nên mờ nhạt, sau đó là hoàn toàn biến mất.