Chương 159: Cái giá quá đắc.
Đại Địa Kim Cương Hùng, bị đánh lui về phía xa, nó liền gầm lên một tiếng giận dử.
– Một sâu kiến nhị khiếu trúc cơ, cũng muốn đánh bại Hùng Quân ta! Mơ mộng!
Hùng Quân chính là thiếu tộc trưởng của Đại Địa Kim Cương Hùng nhất tộc tại Yêu vực, bên trong toàn bộ yêu vực tộc này cũng là một tồn tại cực kỳ đáng sợ.
Hùng Quân bị đẩy lùi, lúc này sắc mặt hắn lúc xanh, lúc đỏ. Hắn không thể nào chấp hận được một kẻ nhị trúc cơ lại có thể đẩy lui hắn. Hắn nén giận, dồn toàn bộ sức mạnh vào một trảo.
Từ trên cao, một cái cự trảo khổng lồ, được bao phủ bởi năng lượng màu vàng kim, áp xuống đỉnh đầu Cố Trường Thanh. Sức mạnh của nó đủ để nghiền nát cả một ngọn núi nhỏ.
Cố Trường Thanh khóe môi nhẹ nhếch lên một cái, lập tức một luồng cửu sắc thần quang bùng nổ, từ phía sau lưng hắn hai luồng sáng cửu sắc phóng thẳng lên cao.
Ầm!
Hai đạo Phượng Luân cửu sắc vô cùng sặc sở, nó giống như là hai cánh phượng hoàng, lao thẳng lên, va chạm với Hùng Trảo khổng lồ. Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên. Hùng Trảo của Hùng Quân bị phá nát hoàn toàn.
Hùng Quân bị một luồng sóng xung kích mạnh mẽ đánh bay thêm một lần nữa. Toàn thân nó run rẩy. Trong ánh mắt nó, sự giận dữ đã biến thành sự kinh ngạc sau đó là sợ hãi. Nó nhìn thấy một hư ảnh phượng hoàng cửu sắc vừa xuất hiện ở phía sau lưng Cố Trường Thanh.
Hùng Quân nhận ra, hư ảnh phượng hoàng này không phải là Băng Phượng, mà là một loại phượng hoàng khác. Một loại phượng hoàng đáng sợ nhất bên trong tiềm thức hắn, đó là nổi sợ hải từ sâu bên trong huyết mạch.
– Cửu… Cửu Thải Phượng Hoàng!
Hùng Quân thốt lên, giọng nói run rẩy. Nó biết, Cửu Thải Phượng Hoàng không phải là một linh thú tầm thường, mà là một trong những tồn tại mạnh mẽ nhất của yêu tộc thời thượng cổ, nó đã tuyệt tích cách đây rất lâu rồi.
Sự kinh ngạc của Hùng Quân nhanh chóng chuyển thành cơn thịnh nộ tột cùng. Nó đã nhận ra cái này không phải là Cửu Tahir Phượng Hoàng mà chỉ là một cái hư ảnh không hơn không kém, một tồn tại thần thánh cao siêu như Cửu Phượng lại làm sau xuất hiện tại nơi đây được.
Grầm!
Sự kiêu ngạo của một linh thú đỉnh cấp, không cho phép nó lùi bước. Hùng Quân gầm lên, toàn thân bùng nổ linh lực, lớp lông vàng kim phát ra ánh sáng chói lọi. Nó biết đây không phải là Cửu Thải Phượng Hoàng thật, mà chỉ là một hư ảnh được tạo ra từ linh quyết.
– Giết!
Nó dồn toàn bộ sức mạnh vào một đòn duy nhất. Lớp da thịt của nó nứt ra, máu tươi trào ra, nhưng sức mạnh của nó lại tăng lên gấp bội. Nó lao thẳng về phía Cố Trường Thanh, hai cái Hùng Trảo khổng lồ, sắc bén xé toạc không khí, như muốn nghiền nát mọi thứ.
Cố Trường Thanh không hề biến sắc. Hắn siết chặt Huyền Dạ trường thương, luồng ma khí cuồng bạo bùng nổ, cùng theo đó là luồng hơi lạnh vô cùng cuồng bạo, biến thành một con thương long đen kịt khổng lồ lôi điện ba động như là những con lôi xà quấn quanh thương long.
– Thương Long Phá Thiên!
Cố Trường Thanh gầm lên, thương long lao thẳng vào hai cái cự trảo khổng lồ của Hùng Quân.
Ầm!
Một tiếng nổ kinh thiên động địa, vang dội toàn bộ khu vực, mặt đất bên dưới chấn động dử dội, kình khí quét ngang đẩy lùi Hùng Quân và Cố Trường Thanh về phía sau.
Hùng Quân ra tay đòn nào cũng là sát chiêu, hắn muốn giết chết Cố Trường Thanh. Người không phạm ta, ta không phạm người, người muốn giết ta, ta tất sát người.
Cố Trường Thanh hai mắt lộ ra sát khí khủng bố, hai cái khí hải bắt đầu dung hợp, toàn thân bùng nổ linh lực vô cùng kinh khủng. Linh lực cửu sắc và cả ma khí cộng thêm linh lực Lôi Âm. Thiên Ma Tà Thần Nộ cùng một lúc kích phát, toàn bộ luồng năng lượng khổng lồ đó điều hội tụ vào cánh tay phải.
Sấm sét màu tím xanh cuộn quanh cánh tay, cửu sắc thần quang bùng nổ, và hắn tung ra một quyền. Một quyền này chính là chiêu thức mạnh nhất của hắn hiện tại, uy lực đủ để hủy thiên diệt địa.
– Lôi Quân Tiêu Thiên Quyền!
Quyền ảnh mang theo sức mạnh khủng bố, lực hủy diệt cuồng bạo đến cực hạn, quyền ảnh chấn động không gian, lao thẳng về phía Hùng Quân.
Hùng Quân cảm nhận được sự nguy hiểm cực độ đến từ một quyền này của Cố Trường Thanh. Nó cũng biết được, nếu trúng phải một quyền này, dù hắn có thân thể cực kỳ mạnh mẽ, hăn chắc chắn cũng sẽ bị tan xương nát thịt.
Ánh mắt lộ ra sự quyết tuyệt, hắn không ngần ngại, hắn muốn thiêu đốt bảy phần huyết mạch của mình để tung ra một đòn quyết định.
Toàn thân hắn bùng nổ một luồng ánh sáng vàng kim, và một bộ Hùng Trảo khổng lồ, như được tạo thành từ kim cương, xuất hiện. Đây chính là thiên phú thần thông mạnh nhất của tộc Đại Địa Kim Cương Hùng.
– Kim Cương Trì Độn Thần Trảo!
Hùng Quân gầm lên một tiếng, một trảo xuyên qua không gian gầm thét lau thẳng về phía quyền ảnh của Cố Trường Thanh.
Sức mạnh của nó đã chạm tới một tia của thần thông, mang theo quy tắc của thiên địa.
Ầm!!
Hai luồng sức mạnh khủng khiếp va chạm. Một tiếng nổ kinh thiên động địa, khuến cho không gian gần như là nứt toác, và một luồng sóng xung kích mạnh mẽ thổi bay tất cả mọi thứ.
Sức mạnh khủng bố của cự trảo truyền tới, làm cho cánh tay của Cố Trường Thanh trở nên tê dần, xương cốt bên trong cánh tay từng khúc, từng khúc bị chấn nát, xương cốt vở vụn cửu sắc huyết dịch từ trong cốt tủy cùng với huyết nhục văng tung tóe.
Hắn đã sai lầm về việc cứng đối cứng với Hùng Quân, Cố Trường Thanh hắn đã quá xem thường một chiêu liều mạng của của một chủng tộc có được truyền thừa từ thời thượng cổ. Cái giá phải trả cho sự sai lầm này chính là toàn bộ cánh tay phải của hắn.
Toàn bộ cánh tay đã bị vở nát, đã bị hủy hoàn toàn. Với một tu sĩ, bị hủy đi một tay cũng như là hủy đi hắn hơn một nữa sức mạnh, và thậm chí là toàn bộ thực lực.
Cố Trường Thanh thương thế rất nặng, máu chảy đầm đìa, cánh tay phải đã hoàn toàn bị phế, hắn cố nén đi đau đớn, dùng hàn khí phong bế lại vết thương. Lúc này mặt hắn tái nhợt, nhưng đôi mắt vẫn không hề mất đi sự lạnh lùng. Hắn biết, đối thủ của hắn, Hùng Quân, dù cũng bị trọng thương, nhưng vẫn chưa chết.
Grầm!
Hùng Quân gầm lên, thân thể hắn rách nát, huyết mạch bị thiêu đốt quá nửa, nhưng sự kiêu ngạo của một linh thú thượng cổ không cho phép nó gục ngã. Nó nhìn Cố Trường Thanh với ánh mắt đầy hung hãn, chuẩn bị cho một đòn tấn công liều chết nữa.
Cố Trường Thanh hiểu rằng, nếu tiếp tục chiến đấu bằng sức lực, hắn sẽ là người nằm xuống. Linh lực của hắn đã hao tổn quá nhiều bên cạnh cánh tay của hắn đã hoàn toàn bị phế. Nhưng may mắn hắn vẫn còn một chiêu bài cuối cùng.
Cố Trường Thanh dồn toàn bộ thần thức của mình vào mi tâm. Một luồng ánh sáng màu tím đen tỏa ra, yếu ớt nhưng lại mang theo một luồng uy áp khủng bố, tràng đầy sự nguy hiểm, luồng sáng mang theo uy áp vô hình, khiến cho Hùng Quân cảm nhận được sự bất an chết chóc.
Hắn biết, đây là một đòn tấn công vào linh hồn, một thứ mà hắn không thể chống cự, hắn đã bị thương nặng, và linh hồn của nó cũng đã yếu đi rất nhiều. Nếu như hắn đón nhận một kích này thì hắn chắc chắn sẽ chết.
Hùng Quân hắn hề không chần chừ. Liền lấy ra một tấm phù màu ngân sắc, một loại phù chú có tác dụng dịch chuyển không gian. Tấm phù bắt đầu phát ra ánh sáng mờ ảo.
– Nhân loại, ngươi rất mạnh. Nhưng đã bị phế một tay, nếu như ngươi vẫn còn sống rời khỏi Thượng Cổ Chiến Trường thì hẹn ngươi tại trung cấp thượng cổ chiến trường.
Lời nói của hắn vừa dứt, thân hình liền đã biến mất tại chổ.
Cố Trường Thanh trầm mặt, một gã chưa đạt tới Giả Đan cảnh giới mà đã khủng bố như vậy, nếu như một số tồn tại đỉnh cấp kia, còn lợi hại cở nào. Hắn chỉ là một linh thú đã thông chín mạch mà đã mạnh như vậy rồi. Thì những linh thú đã hóa hình kia còn mạnh đến cở nào.
Hắn hít sâu một hơi, nhìn cánh tay đã trở thành thịt nhão bên dưới, hắn trầm mặt. Cái giá phải trả là quá lớn a!
Không đợi hắn kịp suy nghĩ, không gian xung quanh đã xoay chuyển. Hắn lúc này đã xuất bên ngoài, nơi đây đã đến không ít người, tất cả trên thân khí tức vô cùng hỗn loạn, hẳn là cũng như hắn vừa trãi qua một trận đại chiến.
Bên cạnh cũng không thiếu kẻ bị thụ thương cực kỳ nghiệm trọng, dù là chiến thắng nhưng cái giá phải trả là quá lớn.
– Tiểu sư thúc, ngươi….
Bổng nhiên Cơ Dao Yên liền xuất hiện ở phía sau, nàng liền kinh ngạc khi nhìn thấy Cố Trường Thanh bị thụ thương nặng đến vậy cánh tay đã biến mất.
– Chỉ là đụng phải một Linh thú cường hãn mà thôi!- Cố Trường Thanh lắc đầu, nói.
Cơ Dao Yên kinh ngạc, mạnh như Cố Trường Thanh thì phải đụng độ với linh thú thế nào mới thành ra như này. Nhưng nàng có hỏi như nào hắn cũng không nói gì thêm.
Tuy hiện tại thương thế của hắn cũng đã ổn hơn nhiều rồi, nhờ vào đan dược và sinh mệnh chi khí bên trong cơ thể, máu tuy đã ngừng chảy nhưng sắc mặt vẫn còn hơi tái nhợt. Vết thương này với hắn mà nói vẫn là rất nghiêm trọng. Cơ Dao Yên may mắn là đối thủ của nàng cũng chỉ là một gã tam khiếu trúc cơ của một thế lực nhỏ, không đáng ngại, chỉ là qua vài chiêu nàng liền đã hạ sát được hắn.
Lúc này mắt của tất cả mọi người điều nhìn châm châm vào một phương hướng. Ở nơi đó có một tòa đại điện khổng lồ, toàn bộ khu kiến trúc điều là một màu lam kim lộng lẫy vô cùng. Hàn khí mà nó tỏa ra là rất khủng bố, và cổ xưa dựa theo đó tất cả mọi người có thể đoán được truyền thừa của Băng Hoàng là ở bên trong.
Dù là biết như vậy, nhưng không ai dám làm chim đầu đàng mà ra tay trước. Qua những gì đã xảy ra bọn họ biết được, muốn tiến nào bên trong không hề dể như vậy. Hẳn là còn huyền cơ nào đó.
Nơi này cực độ bình thường, mà tại đây thứ mà càn bình thường chính điểm bất thường lớn nhất. Một cái nguy hiểm ẩn tàng không biết từ nơi đâu bạo phát, không biết từ nơi đâu xuất hiện.
– Hừ, các ngươi không dám vào thì để ta.