Chương 15: Ngươi đã là Tiên Nhân rồi.
Nhìn về con đường phía trước, Cố Trường Thanh bổng cảm nhận sự quen thuộc và vả hồi ức, nếu như hôm đó không nhảy xuống bên dưới thì có lẽ sẽ rất lâu mới có thể viên mãn và cả không có cơ duyên thoát thai hoán cốt, và sẽ không có được Hồng Mông Tạo Hóa Tháp.
Nhưng nếu như Cố Trường Thanh không nhảy xuống, hắn cũng không Hồng Mông Tạo Hóa Tháp nhận chủ, và cũng không thể có được Tạo Hóa Tiên Lô, và cũng vô duyên với cực số 100.
Không một ai biết điều kiện tiên quyết để có thể đột phá cực số 100 phải thoả mãn cùng lúc ba điều kiện, chỉ có cùng một lúc thỏa mãn có có thể thành công. Bên trong đó thực tế chỉ là hai cái điều kiện mà thôi. Bởi vì điều kiện thứ ba không được tính vào bởi vì nó là 99%.
Đương nhiên muốn trùng kích cực số 100 thì phải ở cấp độ 99% cho nên cái đó không là vấn đề. Vấn đề ở đây là phải luyện hóa một sinh linh ở cấp độ luyện khí kỳ như là nhân loại tu sĩ hay là yêu thú cấp 1 mà là phải trọn vẹn hấp thu toàn bộ tinh hoa của nó.
Nói ra dễ hiểu là ví dụ như một tu sĩ nếu muốn đột phá cực số 100 thì phải nuốt sống một tu sĩ luyện khí kỳ hay là một yêu thú cấp 1 vào bên trong bụng, đồng thời cùng một lúc hoàn toàn hấp thu nó.
Với điều kiện biến thái này, có ai mà làm được. Chưa nói đến luyện hóa, chỉ việc nuốt toàn bộ vào bụng thì nhân loại nào có thể, nhân loại dù to xác đến đâu cũng không thể nào nuốt nổi một người hay một con yêu thú. Tỷ như một con rắn nhỏ làm sao nuốt nổi con trâu lớn.
Nhưng Cố Trường Thanh thì lại khác, hắn may mắn có Tạo Hóa Tiên Lô, Tạo Hóa Tiên Lô đã giúp hắn luyện thân thể Hắc Minh Hùng, mà toàn bộ tinh hoa điều tập trung vào một viên đan dược, nếu như Tạo Hóa Tiên Lô cho ra hai viên cũng không được, dù cho hắn nuốt một lần hai viên thì cũng không thể.
Phàm nhân làm sau có thể kiểm soát quá trình hấp thu, nếu như chậm trể dù chỉ một khắc cũng là thất bại hoàn toàn.
Thở ra một hơi, Cố Trường Thanh nhìn về nơi xa, nơi đó chính là Thủy Phong Thành.
Cha mẹ chết rồi, nhưng hắn vẫn còn gia gia và cả ông ngoại nửa. Cố phủ và Từ phủ chính là hai gia tộc lớn của Thủy Phong Thành, cũng là phàm nhân gia tộc nhưng gia sản lại rất khổng lồ. Chỉ vì cha mẹ Cố Trường Thanh không thích sự tranh đấu khóc liệt bên trong gia tộc cho nên từ sớm đã ra riêng, không màn chuyện gia tộc, sống một cuộc sống an nhàng tại thôn Bình An.
Nhưng không may biến cố lại ra, mà Cố Trường Thanh lại biến mất gần ba tháng, hẳn là hai bên nội ngoại vô cùng sót ruột và lo lắng.
– Cũng nên trở về rồi!
Cố Trường Thanh nở ra một cười hiền hậu, may mắn thay trên đời này hắn vẫn còn người thân. Hai bên nội ngoại các thúc bá và cậu mợ rất yêu thích đứa trẻ này. Cũng vì thế mà quan hệ của hắn và gia đình hai bên nội ngoại cũng là rất tốt.
Nghĩ liền làm, Cố Trường Thanh liền động, hướng về phía Thanh Bình trấn mà đi.
Một lúc sau hắn liền dừng lại tại một nơi, nơi này chính là chiến trường của hắn và con đại xà kia. Ánh mắt của hắn liền châm châm vào khúc gỗ màu đỏ như máu kia, hắn trầm ngâm.
Linh dược và yêu thú thì cho ra đan dược và huyết đan. Vậy nếu như đưa kim loại và cả khúc gỗ Huyết Ngưu này thì sao?
Cố Trường Thanh thầm hiếu kỳ sau đó hắn liền không hề do dự liền đi lại, dùng lực nâng lên khúc cây này, cửu sắc linh khí quấn quanh thân thể dùng lực kéo mạnh một cái. Nhưng hắn lại cảm thấy khúc cây này lại không nặng như trước, tuy là có chút trầm trọng nhưng lại không quá nặng.
Hồng Mông Tạo Hóa Tháp mở ra, Cố Trường Thanh lại đi vào bên trong. Mắt ngước nhìn về Tạo Hóa Tiên Đỉnh hắn liền do dự, tay phải khúc cây màu đỏ như máu một tay hai cái răng nanh của Hắc Kiếm Ma Hổ.
Cố Trường Thanh chỉ do dự trong nháy mắt, bổng hắn ném tất cả vào bên trong. Tiên Lô lại bốc lên khói, nhưng lần này không phải là khói trắng mà là khói đen, hẳn là tạp chất bị loại bỏ.
Một lúc sau, bên trong đầu Cố Trường Thanh lại hiện lên một ý niệm đang huyền phù trong ý thức.
– Tạo hình bảo khí!
Tạo hình bảo khí? Không lẻ nó đang luyện khí? Tạo như là như nào? Không lẽ nào là hình thái bảo khí?
Hàng loạt ý nghĩ lóe lên, Cố Trường Thanh tâm thần bổng khẽ động, ý nghĩ trong đầu lóe lên hắn liền nghĩ hình thái tương tự như là Huyền Dạ của hắn.
Một lúc sau bên trong bắt đầu bay ra một cây trường thương tương tự như Huyền Dạ nhưng màu sắc của nó là màu tía, màu đỏ có chút đen, khí tức của nó lộ ra cũng hơi trầm trọng.
Cầm nó trong tay, Cố Trường Thanh cảm thấy trọng lượng của nó khoảng một trăm hai mươi cân, với trọng lượng này hắn có thể phát ra công dụng tối đa nhất. Uy lực được được tối ưu hóa.
Mĩm cười, hắn dự định một lần nửa rèn lại Huyền Dạ và phi đao của hắn. Nói liền làm, hắn liền nén toàn bộ vào bên trong, hai cây trường thương và cả ba cây phi đao mà hắn hiện có.
Bên trong khói đen lại bóc lên. Cũng như lần trước hắn liền động suy nghĩ rèn ra một cây trường thương tương tự Huyền Dạ và chín cây phi đao giống như cũ. Không ngoài mong đợi bên trong liền bay ra mười vật phẩm, một cây trường thương và chín cây phi đao nhỏ, tất cả điều là màu đỏ tía.
Cầm trường thương trong tay, Cố Trường Thanh cảm nhận được một sự quen thuộc từ sâu trong tâm can, bởi vì cây thương này có cả Huyền Dạ bên trong. Cầm lên trọng lượng của nó cũng không trên lệch nhiều so với cây thương màu đỏ tía cũ, nếu khác cũng là màu sắc mà thôi.
Hắn ẩn ẩn cảm nhận được ngoài sự nặng nề và màu sắc có thay đổi, hắn còn nhận thấy được sự dẻo dai và cứng rắn của Huyết Ngưu và sự sắc bén của cây răng nanh của Hắc Kiếm Ma Hổ. Còn về chín cây phi đao, Cố Trường Thanh thấy cũng giống như vậy, cũng là màu đỏ tía, độ cứng, độ bền và độ sắc bén cũng đã được tăng lên một cách rõ rệt, chỉ có điều trọng lượng của nó lại không tăng lên nhiều, bây giờ mỗi một cây chỉ nặng hơn nửa ký một chút mà thôi.
– Thôi thì từ nay ngươi vẫn là Huyền Dạ, còn ngươi sẽ là Cửu Mệnh Đao.
Cố Trường Thanh mĩm cười, sau đó để lại Huyền Dạ ở lại bên trong tháp, còn về Cửu Mệnh Đao được hắn tỷ mỹ dùng ngân của rắn xiên thành một xâu dài đeo bên hong.
Làm hết tất cả hắn lại nở ra một nụ cười thỏa mãn, hướng về Thanh Bình Trấn mà đi. Trên đường đi hắn thường xuyên nghĩ ngơi, lúc này hắn vừa mới tắm rửa sạch sẽ và đang nằm bên trên một tản đá cuội, ngẩng đầu nhìn trời, hồi tưởng lại một loại tiên thuật được ghi lại bên trong Cửu Chuyển Thiên Hoàng Kinh.
– Ngự Khí Thuật.
Nó thuộc loại tiên thuật cơ bản nhất, chỉ cần đạt tới tầng thứ nhất của luyện khí kỳ liền có thể sử dụng.
Ngự Khí Thuật chính là một loại pháp môn dùng linh khí để cách không khống chế vật thể làm theo ý muốn của mình. Nếu như có thể luyện được tốt thì khi đến luyện khí tầng ba thì sữ có thể học được Ngự Kiếm Thuật, mà Ngự Kiếm Thuật chính là một pháp môn khống chế phi kiếm, để có thể bay lượn trên bầu trời.
Trong đầu nghi nhớ lại khẩu quyết của nó, và vận dụng theo khẩu quyết cửu sắc linh khí bắt đầu xuất hiện trong lòng bàn tay, bắt đầu luyện tập.
Sau một lúc Cố Trường Thanh lại thở ra một hơi, kết quả luyện tập cũng khiến hắn hiểu ra được cực hạn của hắn tại đâu. Phạm vi hắn có thể khống chế là 5m, còn về trọng lượng tối đa có thể nâng lên được chính 1kg mà thôi. Chỉ là nâng lên, hắn cũng không thể di chuyển nó dù là một chút, và cũng không thể cùng lúc nâng lên quá nhiều đồ vật, nâng lên cao nhiêu cũng được nhưng lại giới hạn ở tổng trọng lượng 1kg.
Vừa mới bắt đầu kết quả như vậy đã làm hắn vô cùng vui vẽ, chí ý đã có thành quả tốt.
Hắn luyện tập một lúc, sau đó lại tiếp tục lên đường, trên suốt đường đi hắn liên tục thi triễn Ngự Khí Thuật nâng lên nhưng, vật xung quanh như là cây khô hay những con thú nhỏ. Mà hắn lúc này hắn lại nhận ra, nâng lên một thứ chết như củi khô, đá thì rất nhẹ nhàng, còn về một số động vật nhỏ, khi nâng lên dưới sự dẫy dụa của chúng Cố Trường Thanh lại cảm thấy quá sức.
Qua một ngày luyện tập không ngừng thì sự tiến bộ cũng diễn ra rất tốt, hiện tại hắn cũng đã nâng được vật đến 5kg và xa đến 20m. Nhưng vật nhỏ dưới 1kg và trong phạm và 3m thì đã có thể tự do di chuyển và khống chế.
Trong lòng lộ ra một chút cảm thán, hiện tại với trình độ như vậy, một số thứ này chỉ có thể đem đi lừa gạt người bình thường thì có thể chứ để đem đi chiến đấu thì một chút tác dụng cũng không lớn.
…
Thanh Bình Trấn, Cố Trường Thanh phủ đệ.
Cố Trường Thanh sau khi quay về nhà, hắn liền đứng tại sân ngẩn người hồi lâu, nhớ về Cổ Lam Tịch một lúc, rồi nhìn về gian phòng của nàng như là suy nghĩ cái gì đó hay là nhớ về cái gì đó, sau đó hắn lại nở một nụ cười đầy ngọt ngào.
Hắn trở về nơi đây như là ôn lại kỹ niệm, thăm lại chốn cũ, hắn dự định rời đi để truy cầu tiên đạo, lần này đi không biết khi nào mới về, mà có thể quay về được hay không cũng là khó nói.
Tiên duyên bất vô cưỡng cầu, Tiên lộ nửa bước khó đi, ngày hôm sau còn thấy ánh nắng mặt trời đã là may mắn rồi.
Hít sâu một hơi, sau đó hắn liền rời đi, đến nói lời từ biệt với Dương Nhạc, rồi hắn lại hướng về Thủy Phong Thành mà đi.
– Cố lão đệ, ngươi định rời đi a!
– Dương đại ca, lần này ta đi không biết khi nào mới trở lại? Ngươi hãy bảo trọng, hữu duyên sẽ gặp lại!
– Ngươi muốn truy cầu tiên đạo, nhưng tiên duyên khó cầu?
– Không thử làm sau biết không được?.
– Trường Thanh à, đừng cố chấp như vậy, Tiên lộ nửa bước khó đi. Trần Mộng Kỳ không xứng a.
– Ta không vì Trần Mộng Kỳ, mà là vì người trong lòng, và cả báo thù!
Thanh âm của Cố Trường Thanh vẫn còn quanh quẩn trong đầu Dương Nhạc, nhưng thân ảnh hắn đã biến mất tại chân trời. Chỉ để lại trong đêm tối một vầng ánh sáng cửu sắc.
– Cố Trường Thanh ngươi đã là tiên nhân rồi!