Chương 137: Ngươi bại!.
Lưỡi băng trảm thứ hai, với tốc độ không thể tin nổi, cắt ngang không gian, nhắm thẳng vào vị trí Thượng Quan Uyển Nhi đang đứng.
Nàng ta chỉ kịp nghiêng người tránh né trong gang tấc, nhưng lưỡi băng vẫn sượt qua vai, xé toạc một mảng hoàng bào và để lại một vết thương sâu hoắm, máu tươi nhuộm đỏ. Hàn khí cực mạnh từ vết thương lập tức xâm nhập, khiến cơ thể nàng ta run rẩy, linh lực bị trì trệ.
Thượng Quan Uyển Nhi lảo đảo lùi lại, sắc mặt tái nhợt. Nàng ta nhìn Cơ Dao Yên với ánh mắt kinh ngạc pha lẫn sự sợ hãi và cam chịu. Một đòn bùng nổ này đã đủ để kết thúc trận chiến của họ.
Cơ Dao Yên dự định ra tay lần nữa để kết thúc trận đấu bổng nàng cảm nhận được bên phía Cố Trường Thanh năng lượng khủng bố bắt đầu trở nên dao động, nàng liền kinh ngạc đưa ánh mắt qua, rồi lại cười nhạt một cái ánh mắt lại chăm chú về phía Thượng Quan Uyển Nhi.
Quay trở lại chiến trường bên phía Cố Trường Thanh, trận đại chiến giữa Cố Trường Thanh và Tam Hoàng Tử Thượng Quan Thương đã đi vào hồi kết. Cả hai đều đã dốc hết sức lực, nhưng Cố Trường Thanh không muốn kéo dài thêm nữa. Hắn muốn kết thúc mọi thứ bằng một đòn quyết định.
Trong khoảnh khắc đó, Cố Trường Thanh từ dự định một chiêu kết thúc. Hai cái khí hải đã dung hợp của hắn bắt đầu xoáy tròn điên cuồng, toàn bộ lực lượng linh lực điều được điều động, lập tức một cổ năng lượng vô cùng khủng bố, cổ xưa và đầy sức mạnh hủy diệt. Ma khí, cửu sắc và cả lôi âm, cùng lúc bùng nổ, bao phủ lấy hắn trong một luồng khí thế bá đạo ngút trời.
Thượng Quan Thương cũng cảm nhận được sự nguy hiểm tột độ. Hắn ta biết Cố Trường Thanh đang chuẩn bị tung ra đòn chí mạng, và hắn cũng không thể giữ lại.
Linh lực vàng óng từ toàn thân Thượng Quan Thương tuôn trào, ngưng tụ trên không trung, hóa thành một hư ảnh Thần Tượng khổng lồ, uy nghiêm và bá đạo, mang theo khí tức trấn áp vạn vật. Đây chính là linh quyết mạnh nhất của hắn Thiên Đô Trấn Ngục Tượng! Hư ảnh Thần Tượng giơ cao vòi, dậm chân xuống, tạo ra một áp lực vô hình muốn nghiền nát Cố Trường Thanh.
Cố Trường Thanh không chút do dự. Hắn vận chuyển toàn bộ năng lượng hỗn độn từ hai khí hải đã dung hợp, nắm chặt tay, một luồng Long ảnh đen kịt với những tia sét chín màu chằng chịt quấn quanh cánh tay hắn. Khí thế vương giả chi quyền bùng nổ, bá đạo và vô song. Hắn tung ra cú đấm cuối cùng.
– Thiên Ma Tà Thần Nộ!
– Lôi Quân Tiêu Thiên Quyền!
Hắn nắm chặt tay, tung quyền, một hư ảnh Long ảnh đen kịt khổng lồ, uy mãnh và dữ tợn, với những tia sét chín màu chằng chịt quấn quanh thân, lập tức xuất hiện nó liền gầm thét trong vô thanh. Đây không chỉ là hình ảnh của một con rồng, mà là hiện thân của sức mạnh tối thượng, của ý chí bá đạo muốn nghiền nát mọi thứ.
Hư ảnh Long ảnh này không phải là chiêu thức đơn thuần, mà là sự ngưng tụ của toàn bộ Thiên Ma Tà Thần Nộ một loại cảm xúc bùng nổ của Thiên Ma, và sự bá đạo của Lôi Quân Tiêu Thiên Quyền quyền pháp xưng vương trong lôi đạo.
Cú đấm của Cố Trường Thanh mang theo sức mạnh của Thiên Ma và uy thế của Lôi Quân, trực tiếp đối đầu với hư ảnh Thiên Đô Trấn Hồn Tượng khổng lồ.
Rầm… rầm… rầm…!!
Hai luồng sức mạnh kinh thiên động địa va chạm. Long ảnh đen và Thần Tượng vàng giằng co dữ dội. Không gian trong Sát Lục Luật Trường bị bóp méo, xé rách, những vết nứt đen kịt xuất hiện rồi lại biến mất. Năng lượng bùng nổ liên tục, tạo ra những tiếng nổ điếc tai, như thể hàng ngàn ngọn núi đang sụp đổ.
Cả hai giằng co hồi lâu, mỗi bên đều cố gắng áp đảo đối phương. Nhưng sức mạnh dung hợp từ hai khí hải của Cố Trường Thanh cuối cùng đã chiếm thế thượng phong. Long ảnh gầm lên một tiếng, những tia sét chín màu bùng nổ, xuyên thủng lớp phòng ngự của Thần Tượng.
Bùmmmm… !!!
Một tiếng bạo hưởng kinh thiên động địa vang vọng khắp tầng thứ tư, thậm chí còn lớn hơn bất kỳ âm thanh nào trước đó. Hư ảnh Thiên Đô Trấn Hồn Tượng của Thượng Quan Thương không thể chống chịu thêm nữa, nó vỡ tan thành vô số mảnh linh lực vàng óng, bắn tung tóe khắp nơi.
Thượng Quan Thương phun ra một ngụm máu lớn, thân thể văng ngược ra sau, đập mạnh vào bức tường vô hình của Sát Lục Luật Trường. Hắn ta ngã vật xuống đất, thân co giật, linh lực hỗn loạn, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy. Dù không chết, nhưng hắn ta đã hoàn toàn mất đi khả năng chiến đấu.
Sát Lục Luật Trường dần tan biến, để lộ ra cảnh tượng hỗn loạn sau trận chiến. Cố Trường Thanh đứng vững, sau khi đánh bại Thượng Quan Thương thì linh lực bên trong cơ thể hắn đã gần như là tiêu hao toàn bộ, nhưng khí thế vẫn ngút trời, ánh mắt lạnh lùng quét qua Thượng Quan Thương đang thoi thóp.
Sau tiếng bạo hưởng chấn động, Sát Lục Luật Trường dần tan biến, để lộ ra cảnh tượng cuối cùng của tầng thứ tư Võ Tháp.
Thượng Quan Thương nằm thoi thóp trên mặt đất, linh lực tan rã, ánh mắt thất thần. Xa hơn một chút, Thượng Quan Uyển Nhi cũng đang ôm vết thương, sắc mặt tái nhợt, ánh mắt nhìn Cơ Dao Yên đầy lạnh lẽo.
Sau khi nhìn thấy Cố Trường Thanh xuất hiện, nhìn thấy cảnh thảm bại của hai vị Hoàng thất Đại Ma, Hỏa Vân và hai người còn lại vui mừng thấy rõ, cái này đã quá rõ ràng rồi, bọn chúng đã thắng. Ba người con lại bên ngoài đang chiến đấu với ba người Hỏa Vân thì đứng sững sờ, kinh hãi nhìn về phía Cố Trường Thanh.
Cố Trường Thanh, dù đã tiêu hao không sai biệt hắn, nhưng khí thế vẫn ngút trời, không hề tỏ ra suy yếu. Hắn liếc nhìn Thượng Quan Thương và Thượng Quan Uyển Nhi.
– Ngươi bại!.
Lời nói của Cố Trường Thanh vang lên, chỉ là nói như vậy làm cho bọn chúng biết, chúng đã hoàn toàn thất bại rồi.
– Hỏa Vân, các ngươi cùng ta lên trên lấy danh ngạch.
Sau đó ba người Hỏa Vân vui vẻ bay lên. Để lại đám người Thượng Quan Thương u ám sắc mặt, chúng biết đã hết hi vọng rồi. Ba người đang chiến đấu với đám người Hỏa Vân cũng thở ra một hơi, dù chúng chiến lực vẫn còn, nhưng đánh với ba người Hỏa Vân còn không phân được thắng bại, huống hồ gì bây giờ còn có hai kẻ yêu nghiệt, đánh với hai huynh muội Thượng Quan Thương một trận, sau chiến thắng nhưng khí thế vẫn còn rất mạnh.
Họ đã, hết vi vọng!
Trước tiên ba người Hỏa Vân tiến lên trước, cánh tay chạm vào lập tức có một luồng sáng bao phủ ba người bọn họ. Sau đó chúng liền biến mất tại chổ.
Tiếp theo đó là Cơ Dao Yên cũng biến mất tại chổ.
Cố Trường Thanh ở lại không ra tay xuất thủ trước là vì hắn sợ, khi hắn đi rồi thì bọn chúng nhất định sẽ ra tay ngăn cản đám người Cơ Dao Yên. Mai ra có hắn ở lại cũng gây áp lực phần nào.
Cố Trường Thanh không chần chừ, sải bước lớn về phía trung tâm tầng thứ tư.
Ngay giữa trung tâm, mười bệ đá cổ xưa lơ lửng. Chín cái đã ảm đạm đi, cho thấy những danh ngạch đó đã bị đoạt lấy. Nhưng còn lại duy nhất một cái còn lại vẫn phát ra ánh sáng vàng chói lóa, mời gọi.
Cố Trường Thanh không thèm liếc đến những bệ đá đã bị mất đi ánh sáng. Hắn đi thẳng đến bệ đá duy nhất còn phát sáng, khi vừa lên tới, hắn liền phun ra một ngụm máu tươi, khí tức trở nên uể oải vô cùng.
Nhìn thấy cảnh này, đám người Thượng Quan Thương tất cả điều kinh ngạc đến ngây người.
– Không lẻ trên đó còn có huyền cơ?
Một trong ba người đấu với ba người Hỏa Vân lên tiếng, ánh mắt nghi hoặc.
Ba người bọn chúng không để ý tới sắc mặt của hai huynh muội Thượng Quan Thương lúc này, liền vô cùng tức giận, bọn chúng là người của Hoàng thất cho nên cũng biết được một ít thông tin, như là bên trên bệ đá quan hoàn đó không có gì huyền cơ cũng không có nguy hiểm. Đó chỉ là cánh cổng đi ra bên ngoài mà thôi.
Cái này có nghĩa, Cổ Đế Nhai hắn cũng đã thụ thương khi giao chiến với Thượng Quan Thương, nhưng vừa rồi hắn lại tỏa ra không hề hứng gì, nếu như vừa rồi biết được tình này phần thắng nghiên về ai còn chưa biết.
Trong ánh mắt căm phẩn của hai huynh muội Thượng Quan Thương, Cố Trường Thanh liền đã đến gần bên bệ đá đó rồi, hắn đưa tay nhẹ nhàng đặt lên bệ đá.
Sau đó một luồng sáng vàng rực rỡ bùng lên, bao phủ lấy Cố Trường Thanh. Khí tức cổ xưa lập tức truyền vào cơ thể hắn. Sau đó hắn như là cảm nhận được một cái lực hút vô tận, sau đó thân hình liền biến mất tại chổ.
…
Ở bên ngoài võ tháp, tại phía trên cao nhất, màn ánh sáng dưới ánh mắt mọi người có chút bất đắc dĩ của mọi người lập tức nổ tung lên. Hiển nhiên, lúc này, dư âm của trận chiến đấu cực kỳ kinh người cũng đã đem toàn bộ những trang bị này đều chấn đến phát nổ.
Tất cả các thế lực có đệ tử tiến vào võ tháp điều cực kỳ khẩn trương và nôn nóng, bọn họ rất muốn biết kết quả cuối cùng sẽ như thế nào?
– Các vị không cần lo lắng, kết quả sẽ sớm được biết thôi!
Bên cạnh Ma Hoàng, một vị trung niên nhân áo bào mà trắng thần sắc uy nghiêm không thua kém gì Ma Hoàng ở chủ vị. Hắn chính là Lý Trung Thiên đại bộ thượng thư cũng là gia chủ của Lý gia. Lý gia ở Hoàng thành quyền thế ngập trời, quyền lực chỉ theo mỗi hoàng thất. Cho nên ở vị trí cao lâu ngày cũng trở nên cao ngạo.
Lý Trung Thiên biết được dù có biến cố gì xảy ra thì Hoàng thất và Thượng thư phủ Lý gia đệ nhất thiên kiêu chi nữ Lý Dao Thư là nhất định có một danh ngạch.
Còn lại hẳn là các đệ tử kiệt xuất của năm thế lực còn lại cũng đạt được danh ngạch, không biết là còn thừa lại ba danh ngạch sẽ là của ai.
Ở trên đài cao, ánh mắt của mọi người đều hướng về đỉnh núi thiên ma sơn, nơi cao nhất chính là đỉnh của Võ tháp, trong tay áo siết chặt nắm tay, không nhịn được siết chặt lại.