Chương 127: Đồ Phủ Tề.
Huyền Dạ trường thương xuất hiện trong tay hắn, sau đó khẽ rung lên, một luồng ma khí đen kịt bùng nổ, bao phủ lấy thân thương. Cây thương đã lột xác giờ đây không còn là một linh bảo thông thường, nó là một hung khí, một cỗ máy chiến tranh tàn bạo.
Hừ!!
Cố Trường Thanh gầm nhẹ. Hắn không thi triển bất kỳ chiêu thức phức tạp nào. Thay vào đó, hắn trực tiếp vung Huyền Dạ, dùng sức mạnh tuyệt đối của Băng Phách Lôi Thể và sự sắc bén của mũi thương đã được nâng cấp.
Vụt…. Vút…. Rắc!!
Huyền Dạ xé gió, tạo ra những âm thanh rợn người. Mỗi cú vung thương của Cố Trường Thanh đều mang theo sức mạnh kinh thiên động địa. Bầy Ma Nhãn Ưng, vốn tự tin vào số lượng và khả năng gây nhiễu thần hồn, lập tức nhận ra sự sai lầm của chúng.
Những con Ma Nhãn Ưng đầu tiên lao tới bị Huyền Dạ quét trúng, thân thể chúng lập tức bị xé toạc thành từng mảnh máu thịt, lông vũ đen tuyền bay lả tả trong không trung. Mũi thương sắc bén xuyên thủng lớp da cứng rắn của chúng như xuyên qua giấy. Ma khí từ Huyền Dạ bùng nổ, không chỉ phá hủy thân thể mà còn nghiền nát linh hồn của chúng.
Cố Trường Thanh di chuyển như một bóng ma trong vùng Linh Cấm. Dù linh lực bị áp chế, tốc độ và sức mạnh vật lý của hắn vẫn vượt xa các tu sĩ Trúc Cơ bình thường. Hắn không ngừng vung thương, tạo thành một vòng xoáy chết chóc. Hàng loạt Ma Nhãn Ưng bị đánh bay, bị xé xác, bị xuyên thủng. Máu đen và lông vũ bay khắp nơi, nhuộm đỏ cả một khoảng không.
Cơ Dao Yên đứng phía sau, nàng không cần phải ra tay quá nhiều. Nàng chỉ cần đề phòng những con Ma Nhãn Ưng lọt lưới hoặc những kẻ khác lợi dụng cơ hội. Nàng nhìn Cố Trường Thanh chiến đấu, ánh mắt đầy kinh ngạc. Sức mạnh bạo lực thuần túy của hắn, kết hợp với Huyền Dạ đã lột xác, thật sự đáng sợ. Hắn không chỉ giết chóc, mà còn nghiền nát mọi thứ cản đường.
Chỉ trong chốc lát, một bầy Ma Nhãn Ưng đông đảo đã bị Cố Trường Thanh tàn sát gần hết. Những con còn lại, vốn hung hãn, giờ đây cũng bắt đầu hoảng sợ. Chúng phát ra những tiếng rít thê lương, vội vàng tản ra, bay tán loạn về phía xa, không dám nán lại thêm một khắc nào.
Cố Trường Thanh đứng giữa bãi chiến trường đẫm máu, Huyền Dạ trường thương vẫn còn nhỏ máu đen. Hắn không đuổi theo những con Ma Nhãn Ưng còn sống sót. Mục tiêu của hắn là lên đỉnh núi, không phải lãng phí thời gian vào những con ma thú này.
Tiếng va chạm kinh hoàng, tiếng gào rú thảm thiết của bầy Ma Nhãn Ưng, và sau đó là sự im lặng chết chóc đã thu hút sự chú ý của những tu sĩ đang chật vật leo núi trong vùng Linh Cấm. Khi họ chứng kiến cảnh tượng Cố Trường Thanh một mình càn quét hàng trăm con Ma Nhãn Ưng hung dữ, biểu cảm của đám đông đều đọng lại một chữ kinh hoàng.
Những tu sĩ đang giao tranh với Ma Nhãn Ưng hoặc cố gắng tránh né chúng đều bất giác ngừng lại, ánh mắt dại ra nhìn về phía Cố Trường Thanh. Họ vừa sợ hãi những con ma thú, nhưng giờ đây nỗi sợ đó đã chuyển sang kẻ vừa tàn sát chúng.
Nhiều người run rẩy, lùi lại từng bước. Một số kẻ yếu hơn thậm chí còn đánh rơi cả linh bảo, khuôn mặt trắng bệch không còn chút máu. Họ chưa từng thấy một Trúc Cơ Kỳ nào lại có sức mạnh tàn bạo đến mức như vậy, đặc biệt là trong vùng Linh Cấm nơi linh lực bị áp chế nghiêm trọng.
Tất cả bọn chúng điều là kinh ngạc sau đó là hoài nghi nhân sinh, một số tu sĩ mạnh hơn thì trợn mắt há hốc mồm, không tin vào những gì mình vừa thấy.
– Hắn… hắn là quái vật sao?
– Sức mạnh đó… không giống Trúc Cơ Kỳ chút nào!
– Hắn ta là ai a?
– Hình như là Cổ Đế Nhai a!
Bên trong đám người, có người nhận ra lai lịch của Cố Trường Thanh, dù sau thì hắn cũng quá nổi danh rồi!
Những kẻ ban đầu còn mang ý đồ cướp đoạt Hắc Ma Lệnh của Cố Trường Thanh, nhìn thấy cảnh tượng này, lập tức dập tắt mọi suy nghĩ đó. Ánh mắt tham lam của họ bị thay thế bởi sự dè chừng và sợ hãi. Họ nhận ra, kẻ trước mắt không phải là một con mồi, mà là một kẻ săn mồi đáng sợ.
Ngay cả những nhóm tu sĩ đang liên minh cũng trở nên cảnh giác hơn. Họ bắt đầu giữ khoảng cách với Cố Trường Thanh và Cơ Dao Yên, không dám tới gần, như thể hai người là tai họa di động vậy.
Dù đã nghe về danh tiếng Cổ Đế Nhai, nhưng chứng kiến tận mắt sức mạnh và sự tàn bạo của hắn đã mang lại một cấp độ kinh hoàng khác. Cái tên Cổ Đế Nhai giờ đây không chỉ là một tin đồn, mà là một nỗi ám ảnh, một biểu tượng của sức mạnh tuyệt đối và sự tàn độc trong lòng những tu sĩ của Đại Ma Hoàng Triều.
Cố Trường Thanh và Cơ Dao Yên không quan tâm đến những ánh mắt đó. Hắn biết, sự sợ hãi này sẽ giúp hắn loại bỏ bớt những kẻ phiền phức trên đường đi.
Sau khi gây ra một làn sóng chấn động trong vùng Linh Cấm, Cố Trường Thanh và Cơ Dao Yên tiếp tục hành trình lên đỉnh Hắc Ma Sơn.
Âm phong và bầy Ma Nhãn Ưng giờ đây đã nằm lại phía sau, không còn cản trở bước chân của họ. Con đường lên đỉnh núi tuy bằng phẳng nhưng vẫn đòi hỏi sức bền đáng kinh ngạc, và cả hai đã vượt qua nó một cách tương đối dễ dàng nhờ thực lực vượt trội.
Khi đã tiến sát đến đỉnh núi, nơi mà theo lời công bố là có Võ Tháp chờ đợi, Cố Trường Thanh bỗng nhiên nheo mắt.
Phía trước, trên một mỏm đá nhô ra, hai thân ảnh đang đứng chờ đợi. Một trong số đó là hình dáng quen thuộc chính là Đồ Phủ Tịnh, kẻ đã bị hắn giáo huấn một bài học nhớ đời. Vẻ mặt Đồ Phủ Tịnh vẫn còn tái nhợt, nhưng đôi mắt hắn ta ánh lên sự căm hờn và phẫn nộ tột cùng.
Và đứng cạnh hắn ta, là một gã nam tử khác. Hắn ta mặc một bộ áo bào màu đen tuyền, dáng người cao gầy nhưng toát ra một luồng khí tức cực kỳ âm u và mạnh mẽ, không thua kém gì những cường giả mà Cố Trường Thanh từng đối mặt. Ánh mắt hắn ta sâu thẳm, như vực thẳm không đáy, và trên người hắn ta tỏa ra một luồng sát khí ngưng đọng, lạnh lẽo đến thấu xương.
Đây chính là Đồ Phủ Tề, đại ca của Đồ Phủ Tịnh, thiên tài Trúc Cơ của Đồ Phủ thế gia và Tuyền U Cung. Hắn ta là một đao tu của ma đạo, tu vi đã đạt tới Trúc Cơ hậu kỳ đại viên mãn, và đặc biệt hơn, hắn đã khai thông hai khiếu huyệt, mà hắn là thiên tài có thể vượt cấp chiến đấu.
Điều này đồng nghĩa với việc thực lực của hắn vượt xa các tu sĩ nhị khiếu Trúc Cơ thông thường mà có thể đánh ngang tay một gã tam khiếu, và đủ sức nghiền nát những đối thủ yếu hơn bằng sức mạnh thuần túy.
Rõ ràng, Đồ Phủ Tịnh đã báo thù, và Đồ Phủ Tề đã đến để lấy lại công bằng cho đệ đệ của mình.
Đồ Phủ Tề nhìn chằm chằm vào Cố Trường Thanh, không nói một lời, nhưng áp lực vô hình từ hắn ta đã đủ để khiến không khí trở nên đông cứng.
Hắn ta không chỉ đến để trả thù, mà còn muốn đoạt lấy Hắc Ma Lệnh từ Cố Trường Thanh. Cuộc chạm trán này đã định sẳn là không thể tránh khỏi chỉ có thể ứng chiến.
Đồ Phủ Tề, đứng đó, khí tức âm u nhưng hùng mạnh tỏa ra, tựa như một ngọn núi đen sừng sững trấn áp. Đồ Phủ Tịnh đứng cạnh hắn, khuôn mặt vẫn còn tái nhợt nhưng ánh mắt ngập tràn vẻ hả hê và sự thù hận. Cả hai đều nhìn chằm chằm vào Cố Trường Thanh, không khí giữa ba người căng như dây đàn.
Với bất kỳ tu sĩ Trúc Cơ nào khác, đối mặt với một cường giả như Đồ Phủ Tề đao tu đã khai thông hai khiếu huyệt và có danh tiếng lẫy lừng có lẽ sẽ phải run sợ hoặc tìm cách tránh né. Thế nhưng, Cố Trường Thanh không những không hề sợ hãi, mà chiến ý trong mắt hắn còn tăng vọt!
Trong lòng Cố Trường Thanh, Đồ Phủ Tề không phải là một đối thủ đáng sợ, mà là một mục tiêu, một cơ hội để kiểm chứng sức mạnh mới của mình sau khi đả thông khiếu huyệt thứ nhất và Huyền Dạ được lột xác. Hắn đã chán ngán những kẻ yếu hơn, và khao khát một trận chiến thực sự. Hơn nữa, hắn còn có một mục đích khác cướp đoạt Hắc Ma Lệnh từ hai huynh đệ nhà họ Đồ Phủ này.
Cố Trường Thanh không ngần ngại phóng thích khí tức của bản thân. Hắn cố ý phát ra tu vi chỉ là Trúc Cơ viên mãn chưa khai khiếu, nhưng khí tức ma đạo từ hắn, cùng với sự tà dị của Huyền Dạ trường thương đang khẽ rung trong tay, khiến ngay cả Đồ Phủ Tề cũng phải nhíu mày. Hắn cảm nhận được một sự nguy hiểm tiềm tàng từ Cố Trường Thanh, không giống bất kỳ tu sĩ Trúc Cơ nào hắn từng đối mặt.
Đồ Phủ Tề đã sớm biết được quy tắc về số lượng Hắc Ma Lệnh cần thiết để vào Võ Tháp. Hắn và Đồ Phủ Tịnh đã hành động sớm, gom góp đủ số lượng lệnh bài cần thiết để tiến thẳng vào tầng đầu tiên. Cụ thể, trong tay Đồ Phủ Tề có lẽ đã có ít nhất 10 cái Hắc Ma Lệnh, và có thể là cả phần của Đồ Phủ Tịnh.
Cố Trường Thanh nhìn hai người bọn họ, khóe môi khẽ nhếch lên thành một nụ cười đầy khiêu khích. Hắn không nói gì, nhưng ý đồ đã quá rõ ràng đoạt lấy Hắc Ma Lệnh từ tay Đồ Phủ Tề và Đồ Phủ Tịnh.
– Ngươi… Ngươi dám?
Đồ Phủ Tịnh lắp bắp, hắn không thể tin được sau những gì đã xảy ra, Cố Trường Thanh lại còn dám chủ động khiêu khích và có ý định cướp đoạt.
Đồ Phủ Tề vẫn im lặng, nhưng ánh mắt hắn ta đã trở nên sắc lạnh như lưỡi đao. Một luồng đao ý cuồng bạo bắt đầu bốc lên từ người hắn, khiến không gian xung quanh như bị xé rách. Hắn không cần lời nói thừa thãi. Hành động của Cố Trường Thanh đã là một lời thách thức không thể bỏ qua.