Chương 125: Quy tắc, tàn khốc!
Vị quan viên áo bào đen ngừng lời một chút, ánh mắt sắc lạnh quét qua toàn bộ thiên tài có mặt trong đại điện, trước khi tiếp tục công bố thể lệ cuộc tranh đoạt danh ngạch vào Thượng Cổ Chiến Trường. Giọng nói của hắn vang vọng, mang theo sự uy nghiêm và không thể nghi ngờ.
– Các vị, hôm nay chính là một trận đại thịnh yến của thiên tài Trúc Cơ của toàn bộ Hắc Ma Lĩnh chúng ta, mỗi hai mươi năm một lần. Nhưng lần này số lượng thiên tài tham gia rất lớn, cho nên đây cũng là trận luận bàn có quy mô lớn nhất trong trăm năm qua!
Hắn ta dừng lại, để lời nói của mình thấm sâu vào tâm trí mọi người. Quả thật, số lượng người tham gia lần này là cực kỳ đông đảo.
– Số lượng tu chân quốc tham gia là 14, các tông phái từ lớn tới bé là 142 tông phái và thế gia khác nhau, tổng cộng Trúc Cơ thiên tài là 1325 vị!
Một tiếng xì xào nhỏ vang lên trong đại điện. Hơn một ngàn ba trăm thiên tài Trúc Cơ cùng tranh đoạt chỉ mười danh ngạch, đây quả thực là một cuộc cạnh tranh khốc liệt đến tàn nhẫn.
– Địa điểm lần này diễn ra là ở phía sau Hoàng cung, Hắc Ma Sơn.
Vị quan viên tiếp tục, chỉ về phía một ngọn núi sừng sững có thể nhìn thấy từ cửa sổ đại điện.
– Thể lệ rất dễ, tất cả các ngươi đều sẽ tụ tập ở chân núi Hắc Ma Sơn, các ngươi cần phải leo lên đỉnh núi. Đỉnh núi được ta bố trí một tòa võ tháp, các ngươi cần phải thông qua ba tầng võ tháp mới có thể đoạt được danh ngạch. Danh ngạch chỉ có mười, và phần thưởng nằm ở tầng thứ tư. Ai đến trước thì được lựa trước!
Lời nói của hắn khiến không khí trở nên căng thẳng hơn bao giờ hết. Hắc Ma Sơn chắc chắn không phải là một ngọn núi bình thường, và ba tầng võ tháp kia cũng tuyệt đối không dễ dàng vượt qua.
– Nên nhớ….
Vị quan viên nhấn mạnh, giọng điệu trở nên nghiêm trọng.
– Đường lên núi nguy hiểm luôn rình rập, có thể mất mạng!
Cuối cùng, hắn đưa ra quy tắc quan trọng nhất, khiến mọi người phải sửng sốt.
– Các ngươi mỗi người đều có một cái lệnh bài.
Nói xong, vị trung niên áo bào đen lấy ra một cái lệnh bài màu đen tuyền, làm bằng một loại kim loại không rõ nguồn gốc, toát ra khí tức lạnh lẽo và cổ xưa.
– Đây là Hắc Ma Lệnh, mỗi người sẽ được phân phát một cái. Ta không cần biết các ngươi dùng thủ đoạn gì, cách gì, nhưng điều kiện để đi vào võ tháp chính là cần gom đầy đủ ít nhất 10 cái mới có thể đi vào!
Cả đại điện lặng như tờ. Sau đó, một tiếng xôn xao lớn hơn cả trước đó bùng nổ. 10 cái Hắc Ma Lệnh? Điều đó có nghĩa là các thiên tài Trúc Cơ sẽ phải tự mình tranh đoạt, thậm chí là giết chóc lẫn nhau để thu thập đủ số lượng lệnh bài. Đây không chỉ là một cuộc thi tài mà còn là một cuộc tàn sát, một thử thách sinh tồn đúng nghĩa.
Cố Trường Thanh nheo mắt. Đây chính là luật chơi của Đại Ma Hoàng Triều, tàn khốc và trực tiếp.
Vị quan viên áo bào đen không dừng lại ở đó. Hắn ta tiếp tục đưa ra những điều kiện tiếp theo, khiến những tiếng xôn xao trong đại điện càng lúc càng lớn, pha lẫn cả sự kinh ngạc lẫn lo lắng.
– Quy tắc về số lượng Hắc Ma Lệnh không chỉ áp dụng cho việc đi vào võ tháp.
Hắn ta cất giọng vang vọng.
– Để leo lên tầng thứ hai của võ tháp, các ngươi cần thu thập ít nhất mười lăm cái lệnh bài. Và để tiến vào tầng thứ ba, con số đó là ba mươi cái.
Cả đại điện như nín thở. Điều này có nghĩa là mỗi khi tiến lên một tầng, áp lực về việc tranh đoạt lệnh bài sẽ tăng lên gấp bội. Không chỉ phải đánh bại đối thủ để đoạt lệnh bài, mà còn phải liên tục tìm kiếm và săn lùng thêm.
– Cuối cùng….
Vị quan viên nhấn mạnh, ánh mắt sắc lạnh quét qua từng khuôn mặt bên dưới.
– Để có thể đặt chân lên tầng thứ tư và đoạt lấy danh ngạch quý giá cùng với phần thưởng, các ngươi phải có trong tay ít nhất năm mươi cái Hắc Ma Lệnh!
Tám mươi cái lệnh bài! Điều này đã biến cuộc thi không chỉ là một cuộc tranh giành thông thường mà thành một cuộc săn đuổi và tàn sát diện rộng. Với hơn một ngàn ba trăm thiên tài Trúc Cơ cùng tham gia, để mỗi người thu thập được đủ 80 lệnh bài là điều gần như không thể nếu không có sự hợp tác hoặc… loại bỏ phần lớn đối thủ.
Điều này đồng nghĩa với việc, những kẻ yếu sẽ nhanh chóng trở thành con mồi, và chỉ những kẻ mạnh nhất, tàn nhẫn nhất mới có thể sống sót và tiến vào tầng cuối cùng.
– Nên nhớ một khi đã giao ra Hắc Ma Lệnh, các ngươi không được quyền giết, nếu không trực tiếp trảm chi!
Quy tắc tuy là tàn khốc, máu tươi nhúng không phải là không có sinh cơ! Ít ra khi chủ động giao nộp Hắc Ma Lệnh thì vẫn còn đường để sống.
Ma Hoàng vẫn ngồi im trên ngai vàng, khí tức uy nghiêm bất động. Tề Vân Tử và các trưởng lão Lăng Tiêu Các khác đều cau mày. Mặc dù Lăng Tiêu Các có thực lực không yếu, nhưng quy tắc này đặt ra một thách thức lớn. Việc thu thập đủ lệnh bài sẽ là một quá trình đẫm máu, nhưng may ra vẫn còn con đường sống.
Cố Trường Thanh thì lại nở một nụ cười lạnh nhạt. Thể lệ này hoàn toàn phù hợp với bản chất của hắn. Hắn không cần phải lo lắng về việc thu thập lệnh bài, bởi vì hắn sẽ là kẻ đi săn. Ánh mắt hắn lóe lên sự phấn khích, dường như đã nhìn thấy một biển máu đang chờ đợi trên Hắc Ma Sơn.
Lời công bố thể lệ vừa dứt, không có bất kỳ khoảng lặng nào để các tu sĩ kịp phản ứng hay thảo luận chiến lược. Ngay lập tức, một luồng áp lực vô hình từ Ma Hoàng và các cường giả xung quanh bao trùm lấy đại điện, đẩy tất cả các thiên tài Trúc Cơ ra khỏi Hoàng cung.
Trong chớp mắt, hơn một ngàn ba trăm tu sĩ Trúc Cơ đã xuất hiện ở chân núi Hắc Ma Sơn. Không có hiệu lệnh, không có sự sắp xếp, chỉ có một bản năng duy nhất sống sót và đoạt lấy Hắc Ma Lệnh.
…
Hắc Ma Sơn sừng sững, hùng vĩ, bao phủ bởi một lớp sương mù đen nhạt và ma khí nồng đậm. Từ chân núi đến đỉnh, không có con đường rõ ràng, chỉ có những vách đá dựng đứng, những khe nứt sâu hoắm và những khu rừng cổ thụ âm u. Ngay từ cái nhìn đầu tiên, mọi người đã cảm nhận được sự nguy hiểm rình rập khắp nơi.
Không một lời nói, không một sự chần chừ, cuộc chiến đã bùng nổ.
Ngay lập tức, hàng trăm tu sĩ Trúc Cơ lao đi như những mũi tên, tản ra khắp chân núi. Một số chọn con đường hiểm trở nhất, hy vọng tránh được những cuộc đối đầu ban đầu. Một số khác thì ngay lập tức tìm kiếm đối thủ, ánh mắt đầy tham lam nhìn vào Hắc Ma Lệnh trên tay kẻ khác. Tiếng pháp bảo va chạm, tiếng linh lực bùng nổ, tiếng kêu la của những kẻ yếu hơn vang lên khắp nơi.
Cố Trường Thanh không vội vã. Hắn đứng yên một lát, cảm nhận những luồng khí tức hỗn loạn xung quanh. Huyền Dạ trường thương trong tay hắn khẽ rung lên, như đang khát máu. Hắn biết, đây là một cuộc chiến sinh tồn, và hắn sẽ không nhân nhượng bất kỳ ai cản đường.
– Đừng giết ta, ta giao ra Hắc Ma Lệnh!
– Hắc hắc, các ngươi đi chết hết đi!
Một nam tử vẻ mặt lộ ra khát máu, đối thủ yếu biết không đánh lại liền đã giao ra Hắc Ma Lệnh, nhưng hắn cũng không buông tha, xung quanh cũng không ít người làm như vậy. Tính khát máu của họ lộ rõ ràng thông qua lần này.
Nhưng gần như là khi chúng vừa ra tay giết chết chúng. Thì bổng trên không trung vang lên vô số tia linh lực nguyên anh khủng bố lao đến một chiêu liền giết sạch, dù là người của các tông phái nhỏ hay là các tông phái bá chủ thậm chí là thiên tài của Hoàng thất cũng không ngoại lệ, điều bị trảm sát.
Hành động dứt khoát đí của Hoàng thất, cũng làm cho các thí sinh không dám làm trái quy tắc đưa ra. Đưa cuộc tranh đoạt này đi vào quỹ đạo mà nó có sẳn. Dù là tàn bạo và máu tanh nhưng ít ra vẫn còn một con đường sống.
Những kẽ bị đoạt cũng không trực tiếp bị loại, mà là vẫn có thể tiếp tục, khi gom đủ số lượng vẫn có thể tiến vào Võ tháp, không phân biệt quá trình chỉ nhận kết quả.
Cơ Dao Yên nhìn Cố Trường Thanh, khẽ gật đầu. Nàng cũng không phải loại người yếu đuối. Với thực lực của nàng và Cố Trường Thanh, việc thu thập lệnh bài sẽ không quá khó khăn. Vấn đề là làm thế nào để tránh được những rắc rối không cần thiết và bảo toàn lực lượng.
– Đi thôi!
Cố Trường Thanh nói khẽ, giọng điệu bình thản nhưng ẩn chứa sự lạnh lẽo. Hắn không chọn con đường đông đúc, mà hướng về một vách đá hiểm trở hơn, nơi ma khí dường như nồng đậm nhất. Hắn tin rằng, những kẻ yếu đuối sẽ tránh xa nơi đó, và những kẻ mạnh ẩn mình sẽ là mục tiêu của hắn.
Cố Trường Thanh không vội vã tham gia vào những cuộc hỗn chiến ban đầu ở chân núi. Hắn biết, việc thu thập lệnh bài sẽ dễ dàng hơn nhiều nếu hắn nhắm vào những kẻ mạnh đã thu thập được kha khá, hoặc những kẻ yếu hơn nhưng có số lượng lớn. Mục tiêu của hắn là đỉnh Hắc Ma Sơn, nơi có Võ Tháp và những thiên tài thực sự.
Hắn cùng Cơ Dao Yên chọn một con đường hiểm trở hơn, ít người qua lại, nhưng cũng tiềm ẩn nhiều nguy hiểm hơn. Ngay khi tiến sâu vào Hắc Ma Sơn, một luồng âm phong cực kỳ lạnh lẽo và sắc bén ập đến, xuyên thấu da thịt, như muốn đóng băng cả linh hồn. Âm phong này không chỉ mang theo hàn khí thấu xương mà còn sắc như lưỡi dao, có thể cắt đứt kinh mạch nếu không cẩn thận.
– Cái này…!!
Cơ Dao Yên khẽ nhíu mày, dù nàng sở hữu sức mạnh của Băng Phượng, giúp nàng miễn nhiễm với phần lớn hàn khí. Nàng cảm nhận được sự sắc bén của nó, như vô số lưỡi dao vô hình đang lướt qua cơ thể.
Cố Trường Thanh thì lại không hề hấn gì với hàn khí. Thân thể hắn đã tôi luyện qua Băng Phách Lôi Thể, khiến hắn gần như miễn nhiễm với mọi loại băng hàn.