Chương 110: Chấn động.
Cố Trường Thanh cười khẩy, hắn không chút nao núng.
– Thủ đoạn cũ rích!
Hắn vung Huyền Dạ, ma niệm từ cây thương cuồn cuộn bốc lên, lần đó thôn phệ Vạn Quỷ Phệ Hồn Trận không chỉ có hắn hưởng lợi mà Huyền Dạ cũng được hưởng sái, trường thương rung lên phá nát từng ngọn lửa băng giá trong trận pháp. Đồng thời, chín cây phi đao Khổng Tước Linh bắn ra như những mũi tên độc, không ngừng công kích vào yếu huyệt của trận pháp, tìm cách phá vỡ sự vận hành của nó.
Đường Tâm Liên không hề hoảng sợ. Nàng lướt đi giữa làn lửa và băng, liên tục thay đổi thủ ấn.
Linh quyết Thanh Phong Chỉ và Cửu Phượng Thiên Luân của Cố Trường Thanh lần lượt lao đến, mang theo sấm sét đen kịt và băng giá cực độ. Nhưng những chiêu thức này, vốn có thể nghiền nát hàng trăm tu sĩ, lại bị Đường Tâm Liên khéo léo hóa giải. Khi thì nàng tạo ra một lá chắn băng tinh kiên cố, khi thì dẫn dắt hỏa diễm nuốt chửng sấm sét, hoặc mượn lực trận pháp để chuyển hướng đòn đánh.
Cố Trường Thanh biết, trận chiến này không thể dùng sức mạnh đơn thuần. Hắn vận dụng tối đa Thiên Ma Nhãn, xuyên thấu từng lớp ảo ảnh và kết cấu trận pháp của nàng.
Sau đó Băng Thiên Cực Lôi Vực của hắn lập tức khai mở, đối chọi với Băng Hỏa Vô Cực Trận của Đường Tâm Liên. Trong lĩnh vực của hắn, không gian bị bóp méo, từng tia sét đen và băng giá càn quét, cố gắng đóng băng cả linh lực và huyết mạch của Đường Tâm Liên.
Nhưng Đường Tâm Liên cũng không kém cạnh. Nàng là Băng Hỏa song khống, cơ thể dường như miễn nhiễm với một phần sức mạnh cực đoan của Cố Trường Thanh. Trận pháp của nàng phản ứng tức thì, biến ảo liên tục, tạo ra những đòn phản công bất ngờ.
Nàng tung ra những luồng băng tiễn kết hợp hỏa cầu, tốc độ nhanh đến kinh ngạc, liên tục ép Cố Trường Thanh phải phòng ngự. Thậm chí có những lúc, trận pháp của nàng bỗng biến thành một lao tù băng hỏa, cố gắng giam cầm hắn. Mỗi đòn đánh của cả hai đều mang theo uy lực long trời lở đất, khiến những tu sĩ yếu hơn trong đại chiến cũng phải tránh xa.
Trận chiến giữa Cố Trường Thanh và Đường Tâm Liên ngày càng khó kiểm soát.
Đường Tâm Liên, với Băng Hỏa Vô Cực Trận biến ảo khôn lường, liên tục ép Cố Trường Thanh vào thế khó. Nàng không chỉ phòng thủ kín kẽ mà còn liên tục tung ra những đòn phản công sắc bén, khiến Cố Trường Thanh dù mạnh mẽ cũng không thể dễ dàng xuyên phá.
Cố Trường Thanh biết, nếu cứ tiếp tục giằng co trong trận pháp này, dù hắn có mạnh đến đâu cũng sẽ bị bào mòn. Đôi mắt Thiên Ma Nhãn của hắn lóe lên tia sáng lạnh lẽo. Hắn quyết định không giữ lại nữa.
– Đường Tâm Liên, để xem trận pháp của ngươi có thể chống đỡ được bao lâu!
Cố Trường Thanh gầm lên, giọng nói trầm thấp nhưng đầy uy lực, mang theo sự tà dị khủng bố đặc trưng của hắn. Khí hải màu đen trong cơ thể hắn bỗng nhiên sôi trào dữ dội, không còn là linh lực cuồn cuộn đơn thuần, mà là một sức mạnh nguyên thủy, cổ xưa, vượt ra ngoài cấp bậc thông thường.
Hắn vận dụng Thiên Ma Tà Thần Nộ, một bộ linh quyết không cấp bậc, có tác dụng tăng phúc toàn diện mọi khả năng của hắn. Ngay lập tức, một luồng hắc khí khổng lồ bùng nổ từ Cố Trường Thanh, ngưng tụ lại trên không trung, hiển hóa thành một bàn tay của ma thần khổng lồ.
Bàn tay đó đen kịt, với những đường vân kỳ dị và khủng bố chạy dọc theo từng ngón tay, từng khớp xương, như được tạo nên từ những cơn ác mộng và sự hủy diệt vô tận. Nó không mang khí tức tà ác thông thường, mà là một sự tà dị khủng bố, khiến người nhìn vào cảm thấy rợn tóc gáy, linh hồn như bị đóng băng.
Bàn tay ma thần khổng lồ đó không chỉ là một hình ảnh, nó mang theo uy lực kinh thiên động địa, đè ép cả không gian và thời gian. Cố Trường Thanh dồn toàn bộ sức mạnh, kết hợp Thiên Ma Tà Thần Nộ với…..
– Thương Long Phá Thiên!
Bàn tay ma thần vung xuống, không phải là một cú đấm, mà là một cú vỗ mạnh mẽ, mang theo sức nặng của cả một ngọn núi. Đồng thời, một luồng hắc lôi khổng lồ mang hình dáng lôi long cuồng bạo đầy sức bạo liệt và hủy diệt, nó được tăng phúc bởi Thiên Ma Tà Thần Nộ, Thương Long lôi âm gầm thét lao ra từ lòng bàn tay, lao thẳng vào trung tâm Băng Hỏa Vô Cực Trận của Đường Tâm Liên.
Sức mạnh của đòn đánh này vượt xa mọi người tưởng tượng, trong sự kinh hoàng của đám người nó liền lao thẳng xuống.
Rầm!
Trận pháp của Đường Tâm Liên, vốn kiên cố và biến ảo, bắt đầu rung chuyển dữ dội. Những bức tường băng vỡ vụn, những ngọn lửa bị dập tắt, và những phù văn lấp lánh tan biến trong không khí. Tiếng rắc rắc của trận pháp bị phá hủy vang lên chói tai. Mãnh long hắc lôi càn quét, xé toạc từng lớp phòng ngự, nuốt chửng mọi thứ trên đường đi.
Đường Tâm Liên biến sắc. Nàng không ngờ Cố Trường Thanh lại có thể thi triển một chiêu thức khủng khiếp đến vậy. Nàng cố gắng điều khiển trận pháp để chống đỡ, nhưng sức mạnh của bàn tay ma thần và Thương Long Phá Thiên đã vượt quá giới hạn chịu đựng của Băng Hỏa Vô Cực Trận.
Đùng!
Một tiếng nổ long trời lở đất vang lên. Băng Hỏa Vô Cực Trận bị xé toạc hoàn toàn, linh quang tan rã, để lại một khoảng không hỗn loạn. Đường Tâm Liên bị chấn động lùi lại vài bước, sắc mặt tái nhợt, khóe môi rỉ máu. Trận pháp mạnh nhất của nàng đã bị Cố Trường Thanh phá vỡ một cách tàn bạo.
– Đường Tâm Liên ngươi lại bại!
Cố Trường Thanh đứng đó, khí tức vẫn cuồn cuộn, bàn tay ma thần dần tan biến vào hư không. Hắn đã chứng minh rằng, ngay cả những trận pháp tinh vi nhất cũng không thể ngăn cản được sức mạnh tà dị khủng bố của hắn khi hắn dốc toàn lực.
Đường Tâm Liên, dù sắc mặt tái nhợt và khóe môi rỉ máu sau khi Băng Hỏa Vô Cực Trận bị phá vỡ, vẫn không hề lùi bước. Ánh mắt nàng ánh lên vẻ kiên cường đến cùng cực, định dốc toàn lực liều mạng với Cố Trường Thanh. Nàng biết, nếu không ngăn chặn tên ma đầu này, hậu quả sẽ khôn lường. Một luồng băng hỏa giao hòa từ cơ thể nàng lại bắt đầu bùng lên, chuẩn bị cho một đòn đánh cuối cùng.
Thế nhưng, đúng vào khoảnh khắc căng thẳng nhất, một biến cố long trời lở đất lại xảy ra ở chiến trường phía trên, nơi các cường giả Nguyên Anh đang giao tranh.
Một tiếng gầm phẫn nộ xé toạc bầu trời, theo sau là tiếng nổ kinh thiên động địa. Đó là Thủy Nguyệt, nàng đã cường thế hạ sát một tên Nguyên Anh trung kỳ của địch ngay tại chỗ! Máu nhuộm đỏ trời, thân thể của cường giả Nguyên Anh kia nổ tung thành sương máu, linh hồn tan biến.
Cùng lúc đó, tình hình của Hàn Võ cũng không mấy khả quan. Dù là Nguyên Anh hậu kỳ, nhưng hắn đã bị Cố Trường Thanh lần đó đánh cho thân thể bạo nát, hiện tại là nhục thể đoạt xá nên không thể phát huy ra toàn lực, hắn liên tục bại lui và áp chế gác gao. Giờ đây, khi một đồng bạn Nguyên Anh ngã xuống, Hàn Võ cũng không tránh khỏi liên lụy. Một đòn đánh chí mạng từ phía gã nguyên anh sơ kỳ đã giáng xuống, khiến hắn bị trọng thương, linh lực hỗn loạn, sắc mặt trắng bệch.
Thấy đại thế đã hoàn toàn nghiêng về phía đối phương, Hàn Võ hét lớn:
– Rút lui! Rút lui!
Tiếng kèn hiệu rút lui vang lên thảm thiết giữa chiến trường hỗn loạn. Kẻ địch, từ các cường giả Nguyên Anh bị thương đến những tu sĩ Kết Đan đang cố gắng chống đỡ và đội quân cấp thấp còn sống sót, không còn bất kỳ ý chí chiến đấu nào. Chúng bắt đầu tán loạn, tìm đường tháo chạy trong vô vọng. Cuộc đại chiến khốc liệt kết thúc chóng vánh sau biến cố bất ngờ này, để lại một bãi chiến trường ngổn ngang xác chết và tàn tích.
Đường Tâm Liên, đang chuẩn bị liều mạng cũng khẽ rùng mình. Nàng nhìn Cố Trường Thanh, rồi nhìn về phía Thủy Nguyệt và cục diện đã định. Ánh mắt nàng phức tạp, có sự bất cam, có sự kinh ngạc, nhưng cuối cùng, nàng cũng không còn lựa chọn nào khác. Một tia sáng lóe lên, nàng cùng những kẻ địch còn lại cấp tốc rút lui rất nhanh liền biến mất không dấu vết.
– Không cần đuổi theo!
Đám người đang chiến đấu khí thế hừng hực, dự định đuổi theo thì Thủy Nguyệt lại lên tiếng ngăn cản.
Cố Trường Thanh đứng giữa chiến trường, khí tức vẫn cuồn cuộn. Hắn nhìn theo bóng dáng Đường Tâm Liên khuất dần, rồi lại ngẩng đầu nhìn về phía sư tỷ Thủy Nguyệt đang đứng giữa không trung, vẻ mặt vẫn lạnh lùng như băng.
Trận chiến đã kết thúc, nhưng hắn biết Tuyết Linh Cung sẽ không từ bỏ ý đồ, nhất định sữ một lầm nửa khởi sướng chiến tranh.
Trận đại chiến kết thúc, nhưng dư âm của nó thì còn vang vọng mãi, không chỉ trong phạm vi hai phe giao tranh mà còn lan rộng khắp các thế lực tu chân. Sự rút lui đột ngột của phe địch, sự tử trận của hai cường giả Nguyên Anh đã là cú sốc lớn.
Tuy nhiên, điều khiến cả giới tu chân chấn động hơn cả, chính là tên tuổi của một nhân vật trẻ tuổi tại trận chiến này, thiếu niên Cổ Đế Nhai.
Trong suốt trận chiến, đặc biệt là khi Cố Trường Thanh một mình đối phó với cả trăm tu sĩ cấp thấp rồi sau đó đối đầu kịch liệt với Đường Tâm Liên, hắn đã không sử dụng tên thật của mình. Thay vào đó, hắn chiến đấu dưới cái tên Cổ Đế Nhai, Cố Trường Thanh hẳn là ở đây không có bao nhiêu người biết được.
Tin tức về Cổ Đế Nhai nhanh chóng lan truyền như bão. Người ta truyền tai nhau về một gã tu sĩ Trúc Cơ Cảnh hậu kỳ đại viên mãn, mang khí tức tà dị khủng bố, có thể một mình càn quét ngang hàng trăm tu sĩ, sở hữu năng lượng kỳ dị và những chiêu thức ma đạo kinh thiên.
Hắn không những đánh bại trận pháp hùng mạnh của Thánh Nữ Tuyết Linh Cung mà còn buộc nàng phải lui bước. Sức mạnh và thủ đoạn của Cổ Đế Nhai đã vượt xa mọi nhận thức về một tu sĩ Trúc Cơ Cảnh, khiến không ít cường giả kết đan cũng phải e dè và cũng phải rùng mình.
Đặc biệt, việc hắn phá hủy Băng Hỏa Vô Cực Trận đã khiến cái tên Cổ Đế Nhai trở thành một biểu tượng của sự bí ẩn, cường đại và nguy hiểm. Hắn không chỉ là một thiên tài, mà là một quái vật ở cảnh giới Trúc Cơ, có thể thay đổi cục diện của cả một trận đại chiến.
Các tông phái và thế lực lớn bắt đầu tìm kiếm thông tin về Cổ Đế Nhai.
Hắn là ai? Đến từ đâu? Mọi người đều muốn biết về thân phận thực sự của Cổ Đế Nhai, vì một cá nhân mạnh mẽ và khó lường như vậy chắc chắn sẽ gây ảnh hưởng lớn đến cục diện tu chân giới trong tương lai. Có kẻ muốn lôi kéo, có kẻ muốn diệt trừ, nhưng tất cả đều phải công nhận rằng, cái tên Cổ Đế Nhai đã chính thức ghi dấu ấn sâu đậm trong lịch sử tu chân giới.