Chương 107: Phiền phức.
Thời gian không ngừng trôi qua. Mỗi một hơi thở của Cố Trường Thanh đều mang theo sự cố gắng tột cùng. Linh khí từ Thất Khiếu Tiên Lung Quả không ngừng luân chuyển, phá vỡ những tắc nghẽn vô hình, và tinh lọc từng giọt linh lực.
Dưới sự tác động của linh dược, tiềm lực của hắn dần dần được khai mở, cảm nhận về thiên địa trở nên sắc bén hơn bao giờ hết. Cố Trường Thanh cảm thấy mình như hòa mình vào tự nhiên, nghe được tiếng thì thầm của gió, cảm nhận được hơi thở của vạn vật.
Dần dần, cơn đau nhức dữ dội ban đầu lắng xuống, thay vào đó là cảm giác toàn thân nhẹ nhõm, thư thái. Linh lực trong cơ thể Cố Trường Thanh cuồn cuộn như sóng lớn, mạnh mẽ và ổn định hơn rất nhiều.
Hào quang chín màu từ khí hải hắn tỏa ra nhè nhẹ, đánh dấu sự đột phá ngoạn mục. Khi tất cả chấn động dừng lại, Cố Trường Thanh mở mắt. Một luồng tinh quang sắc bén xẹt qua, không còn là cảnh giới Trúc Cơ Hậu Kỳ thông thường, mà là Trúc Cơ Hậu Kỳ Đại Viên Mãn một sự thay đổi toàn diện về cả thể chất lẫn linh hồn.
Đã thành công đột phá cửu sắc khí hải lên trúc cơ hậu kỳ đại viên mãn thì màu đen khí hải đột phá cũng chỉ là thời gian bao lâu, chỉ cần đầy đủ linh khí thì sẽ là rất nhanh. Nhưng đối với Cố Trường Thanh linh thạch và đan dược tu luyện vẫn chưa bao giờ là thiếu.
Thoáng qua ba ngày, Cố Trường Thanh đã bắt thành công đưa màu đen khí hải lên đến trúc cơ hậu kỳ đại viên mãn, hiện tại thực lực của hắn đã vô cùng khủng bố, thần thức liền đã đạt đến vô hạn tại kết đan sơ kỳ, linh lực tu vi một khi hợp nhất hai cái khí hải thì thực lực đã đạt đến thực lực của một kết đan sơ kỳ.
Nhưng chiến lực này không duy trì được quá nửa canh giờ, bởi vì bích trướng kết đan kỳ quá lớn, trong vòng nửa canh giờ có được thực lực của kết đan kỳ đã là quá nghịch thiên rồi.
Hiện tại hắn vẫn chưa thể tạo ra được bản mệnh trận pháp cho riêng mình, những thứ này cần tài liệu cực kỳ quý hiếm, bên trong có ba vật cực kỳ hiếm mà hắn còn thiếu, còn lại hắn gần như đã có đủ.
Thứ nhất là huyết la thạch, thứ hai là thiên ngoại vẫn thiết và cuối cùng cũng là thứ cực kỳ quan trọng đó là tiên thiên nội tức. Cái gọi là tiên thiên nội tức nó là tâm trận là một loại vô cùng hi hửu bảo vật có thể là vật liệu luyện khí, hay là linh thảo mà quan trọng phẩm cấp phải là cực cao, sức mạnh của trận pháp phụ thuộc trực tiếp vào tiên thiên nội tức.
Lão tổ tông Từ Tĩnh Chân đã nói, bổn mệnh pháp trận của hắn tâm trận chính là dùng Thái Dương tinh hạch, trận pháp đó gọi là Thái Dương Phần Thiên Trận, trận pháp vừa ra thêu đốt của trời, luyện hóa cả không gian và thời gian, cực kỳ khủng bố.
Có người luyện hóa Lôi Minh Tâm Tức có thể triệu hồi cửu thiên lôi đình để chiến đấu, biến một vùng không gian thành lôi hải gập trời. Có người dùng Tố Tâm Huyễn tạo ra trận có thể mê hoặc luôn cả đại đạo….v.v Nói chung là bảo vật càng mạnh, độ trưởng thành càng lớn thì càng khủng bố.
Những thứ này làm cho Cố Trường Thanh mơ ước không thôi. Nhưng hiện tại vẫn không thể tạo ra vì hắn còn thiếu một ít vật liệu và quan trọng hơn tâm trận tiên thiên nội tức a!
– Lôi Âm Chi Nguyên cũng có thể căn nhắc a!
Điều quan trọng nhất, bổn mệnh pháp trận thấp nhất cũng đã là trận pháp cấp 5, dù hiện tại hắn có thể tạo ra nhưng không nuôi nổi a. Trận pháp cấp 5 có thể diệt sát luôn cả Hóa Thần kỳ lão quái a.
Cố Trường Thanh hít sâu một hơi. Bổng nhiên bảo tháp này bắt đầu rung chuyển nhẹ. Ánh sáng vàng rực rỡ ở nơi này dần yếu đi, như thể sứ mệnh của nó đã hoàn thành. Một luồng lực lượng vô hình bao bọc lấy Cố Trường Thanh, từ từ đưa hắn ra khỏi tòa tháp.
Hắn biết, đã đến lúc rời đi.
Bên ngoài, nơi này đã không còn một bóng người. Ba ngày trước năng lượng của tòa bảo tháp đã suy yếu rất nhiều, nó liền mờ nhạt đi, và không gian di tích ở nơi đây cũng trở nên yếu dần đi, làm cho đám người bên ngoài điều sợ hãi, chúng từ bỏ cơ duyên mà điên cuồng tháo chạy khỏi nơi này.
Nơi đây một khi sụp đổ liền sẽ cuốn theo họ, với tu vi của chúng rơi vào không gian hư vô chỉ có một con đường duy nhất đó là chết mà thôi.
Đi vào rất hăng hái, nhưng khi đi ra ai cũng tranh giành, giẩm đạp lẫn nhau tạo nên một chàng cảnh vô cùng máu tanh, nơi này liền thể hiện rõ nhất đó là mạnh được yếu thua. Cá lớn nuốt cá bé, ngươi yếu thì chỉ có thể chết để cho cường giả rời đi trước, nếu như kẻ yếu không rời đi kịp thì kết quả đã định trước.
Cố Trường Thanh cảm nhận một lực lượng ôn hòa bao bọc lấy mình, kéo hắn ra khỏi nơi đây.
Bên ngoài, nhưng mà cánh cổng thông vào di tích này, tòa tế đàn cổ đó sau khi hoàn thành sứ mệnh, bắt đầu rung chuyển dữ dội. Những vết nứt khổng lồ xuất hiện trên thân tế đàn, phù văn lấp lánh dần tàn lụi. Cả khu di tích cổ đó nơi mà từng là chiến trường sinh tử và khảo nghiệm tàn khốc, đang trong quá trình sụp đổ.
Chỉ trong chớp mắt, Cố Trường Thanh thấy mình xuất hiện trở lại bên ngoài. Ánh sáng chói chang của mặt trời buổi sớm chiếu thẳng vào mắt hắn, khác hẳn với không gian u tối và linh khí cuồng bạo bên trong. Hắn đứng trên một đỉnh núi rất cao, cách xa nơi di tích đang tan rã.
Phía sau hắn, tòa tế đàn khổng lồ kia từ từ chìm xuống lòng đất, kéo theo những bức tường đá đổ nát, những vết nứt sâu hoắm. Mặt đất rung chuyển kịch liệt, bụi mù cuồn cuộn bay lên che kín cả bầu trời. Sau một tiếng nổ long trời lở đất cuối cùng, tất cả chìm vào im lặng. Di tích cổ đã hoàn toàn biến mất, như chưa từng tồn tại, chỉ còn lại một vùng đất hoang tàn rộng lớn, với những hố sâu và đá vụn.
Ánh mắt phức tạp nhìn về nơi xa, hắn liền ôm quyền bái một cái thật sâu, bổng nhiên hắn lại cảm nhận được bên cạnh cũng có một ngưòi cũng như hắn hướng về nơi di tích bái một hơi thật sâu. Làm cho hắn giật bắn cả mình, quay sang.
Đó là một thiếu nữ, toàn thân một bộ lam bào trong cực kỳ cao quý và xinh đẹp, hắn liền thất thần một lát.
– Trúc cơ hậu kỳ đại viên mãn! Nha đầu nhà ngươi ăn phải tiên đan à!
Phải nữ nhân vừa xuất hiện bên cạnh Cố Trường Thanh chính là Cơ Dao Yên, lúc này khí tức trên thân nàng làm cho Cố Trường Thanh cũng phải kinh ngạc một phen.
– Hì hì, tiểu sư thúc ta may mắn nhận được truyền thừa của đan trưởng lão của Vô Cực Tông. Được ngài ấy ban cho Băng Phượng Đan để đột phá luyện khí tầng 10 và đan dược bên trong cũng còn lại rất nhiều, nếu có đủ thời gian hẳn cũng đã đột phá kết đan kỳ rồi.
Cơ Dao Yên cười khì khì lên tiếng.
Lời nói của nàng cũng làm cho Cố Trường Thanh cũng phải êm lặng, hắn liền phải liều mạng mới có được như ngày hôm nay, còn nàng tùy tiện đi vào một cái di tích liền có tu như hắn, bên cạnh đó hắn cũng cảm nhận được sự nguy hiểm đến từ nàng.
Quả thật người với người làm tức chết người mà.
– Là Vô Cực Tông a!
Cố Trường Thanh thầm lẫm bẩm, hắn gặp lão tổ tông của mình nhận được không biết bao nhiêu là cơ duyên nhưng hắn lão tổ tông cũng không nói nơi đây là đâu, đến khi Cơ Dao Yên nói ra hắn mới biết được.
– Đúng rồi! Nghe nói tông môn này chính là một nhánh của Từ Tĩnh thế gia tạo nên, truyền thừa về trận pháp là cực kỳ khủng bố. Nghe nói còn có truyền thừa về bổn mệnh pháp trận của Từ Tĩnh thế gia.
Cố Trường Thanh trầm ngâm, sau đó lên tiếng.
– Ngươi biết bao nhiêu về Từ Tĩnh thế gia?
– Từ Tĩnh thế gia sao?
Cơ Dao Yên bổng nhiên trầm ngâm hồi lâu, sau đó mới lên tiếng nói tiếp.
– Từ Tĩnh thế gia là một đại tộc, có thiên phú về trận pháp rất mạnh, gần như mạnh nhất tại Thương Huyền giới này. Thế gia đó có thể xưng bá Thương Huyền cũng là nhờ vào bổn mệnh pháp trận có thể trưởng thành theo chủ nhân.- Cơ Dao Yên nói.
– Vậy Từ Tĩnh thế gia ở đâu?- Cố Trường Thanh hỏi.
– Thương Huyền Vực.- Cơ Dao Yên nói.
– Thương Huyền vực? Nó ở đâu?- Cố Trường Thanh hỏi.
– Không biết nghe nói, nơi đó là thiên đường của toàn bộ tu sĩ ở đại lục này! Nơi đó Hóa Thần kỳ cũng không có tư cách đi vào!
Lời nói như vậy cũng làm cho Cố Trường Thanh trở nên kinh ngạc, nơi mà Hóa Thần kỳ cũng không có tư cách đặt chân vào.
– Tiểu sư thúc ngươi cũng đã là trúc cơ hậu kỳ đại viên mãn?- bổng nhiên Cơ Dao Yên nhìn về Cố Trường Thanh kinh ngạc nói.
– Khi ta vào trong đó đã là trúc cơ trung kỳ đỉnh phong rồi, cơ duyên có được Huyết Yêu Nhiêu quả và Thất Khiếu Tiên Lung Quả.
Nói xong, hắn liền lấy ra một quả thực màu vàng đó là Thất Khiếu Tiên Lung Quả ném về phái Cơ Dao Yên nói, cầm lấy nó quay về Lăng Tiêu Các luyện hóa rồi đột phá kết đan đi.
Lời nói của Cố Trường Thanh vừa dứt hắn liền cảm nhận được ở nơi xa một cổ sát khí vô cùng khủng bố lan tỏa tới, sát khí mạnh mẽ đến trời cũng biến sắc, mây đen cuồng cuộn.
– Cút hết cho lão tử, đây là ân quán của Tuyết Linh Cung ta và Cổ Đế Nhai.
Bổng nhiên ở chân trời một tiếng quát chói tai vang lên, sát khí bùng nổ dử dội làm cho thiên địa cũng phải biến sắc. Bên dưới đám tu sĩ nghe thấy thế cũng biến sắc, tất cả điều bỏ chạy tứ tán, sợ bị vạ lây.
– Cổ Đế Nhai lần này tai kiếp khó thoát a! Cường giả của Tuyết Linh Cung lần này làm thật à nha! Chúng ta đi thôi, nếu không sẽ không kịp.
Lời nói này của Cơ Dao Yên vừa dứt, bổng bên cạnh Cố Trường Thanh một cổ huyết khí mảnh liệt cuộng trào rồi phóng lên cao tạo nên một chử Sát màu đỏ như máu.
– Cổ Đế Nhai bên kia!
Đám người bên kia sát khí đằng đằng quát lớn. Sau đó hướng về bên này ầm ầm bay tới.