Chương 105: Chung cực.
– Cố Trường Thanh! Chúng ta lại gặp!- Đường Tâm Liên cười nhạt.
– Đường Tâm Liên là ngươi, quả thật cái di tích này chính mà mục tiêu của ngươi!- Cố Trường Thanh như là cũng hiểu.
Đường Tâm Liên cũng không nói thêm một lời nửa, mà chỉ là cười nhạt một cái, vận dụng toàn bộ sức mạnh còn lại, tinh hoa Băng Hỏa Song Khống được nàng dung nhập hoàn hảo vào trận pháp cấp bốn, tạo ra một đòn công kích cuối cùng, một lốc xoáy băng hỏa khổng lồ, muốn nuốt chửng Cố Trường Thanh và trận pháp của hắn. Lốc xoáy này không chỉ mang sức mạnh hủy diệt, mà còn ẩn chứa sự điên cuồng và chấp niệm của Đường Tâm Liên.
Cố Trường Thanh trợn mắt. Đường Tâm Liên! Nàng mạnh đến mức này, và ý chí của nàng còn đáng sợ hơn! Hắn gầm lên, dồn nốt chút linh lực cuối cùng vào Cửu Cung Lôi Băng Diệt Thiên Trận.
Thương Long Lôi Âm một lần nữa xuất hiện trong trận pháp của hắn, không phải là vũ khí, mà là sự ngưng tụ cuối cùng của trận pháp. Con thương long này mang theo sức mạnh hủy diệt của lôi và băng, cũng ẩn chứa ý chí không khuất phục của Cố Trường Thanh, lao thẳng vào lốc xoáy băng hỏa của Đường Tâm Liên.
RẦM! RẦM! RẦM!
Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang vọng khắp tầng tám, cả đấu trường rung chuyển dữ dội, như sắp sụp đổ. Linh lực băng hỏa và lôi băng va chạm, tạo ra một cơn bão năng lượng hủy diệt. Cố Trường Thanh bị hất văng ra xa, va mạnh vào bức tường năng lượng, phun ra một ngụm máu lớn. Trận pháp của hắn bắt đầu sụp đổ, những phù văn nứt toác, suýt chút nữa là tan biến.
Nhưng trận pháp của Đường Tâm Liên cũng không khá hơn. Lốc xoáy băng hỏa của nàng bị Thương Long Lôi Âm của Cố Trường Thanh xé nát, và nàng cũng bị phản phệ, ngã quỵ xuống đất, toàn thân bị thương nghiêm trọng, máu tươi nhuộm đỏ y phục. Tuy nhiên, ánh mắt nàng vẫn rực cháy, vẫn cố gắng gượng dậy.
Ta… sẽ không bỏ cuộc!
Đường Tâm Liên nghiến răng, toàn thân run rẩy. Nàng biết, cơ thể mình đã đến giới hạn, linh lực đã cạn kiệt, nhưng ý chí của nàng không cho phép nàng bỏ cuộc. Hắn ta là kẻ thù, và truyền thừa là mục tiêu.
Với chút sức lực cuối cùng, nàng đột nhiên vươn tay, cố gắng điểm vào một phù văn cuối cùng trên mặt đất, một phù văn mà nàng đã giấu kín từ đầu trận đấu. Đó là một phù văn tự bạo trận pháp, một chiêu cuối cùng có thể hủy diệt mọi thứ, bao gồm cả chính nàng, để kéo Cố Trường Thanh xuống cùng. Ánh mắt nàng lóe lên sự điên cuồng.
Cố Trường Thanh, dù đang trong tình trạng cực kỳ tồi tệ, thần thức lại cảnh giác đến cực hạn. Hắn nhận ra sự bất thường từ động thái của Đường Tâm Liên, và đặc biệt là luồng linh lực hỗn loạn nhưng đầy chết chóc đang bùng phát từ phù văn nàng vừa điểm vào.
– Không xong!
Hắn thầm kêu. Nàng muốn tự hủy để đồng quy vu tận!
Không còn thời gian để suy nghĩ. Cố Trường Thanh vận dụng toàn bộ sức mạnh còn sót lại, thậm chí là ép khô chút linh lực cuối cùng trong đan điền. Hắn không thể triệu hồi trận pháp lớn, không thể dùng vũ khí. Hắn chỉ có thể dựa vào thần thức đã được thăng hoa và ý chí kiên cường.
Một luồng lôi điện tím đen cực kỳ cô đọng, chỉ nhỏ bằng sợi chỉ, nhưng sắc bén và ẩn chứa uy lực hủy diệt khủng khiếp, được thần thức của Cố Trường Thanh điều khiển, lao thẳng vào cánh tay của Đường Tâm Liên đang cố gắng kích hoạt phù văn.
Phập!
Tia lôi điện không gây nổ lớn, nhưng nó lại xuyên qua một cách chính xác và tàn nhẫn. Cánh tay của Đường Tâm Liên, từ khớp vai trở xuống, lập tức bị lôi điện đánh nát, hóa thành tro bụi ngay lập tức. Phù văn tự bạo trận pháp trên mặt đất cũng vụt tắt, mất đi nguồn kích hoạt.
Aaaaaaa!
Đường Tâm Liên kêu lên một tiếng thảm thiết, khuôn mặt nàng trắng bợt không còn chút máu. Đòn phản công bất ngờ của Cố Trường Thanh không chỉ vô hiệu hóa chiêu cuối của nàng mà còn khiến nàng mất đi khả năng chiến đấu hoàn toàn. Nàng ngã xuống, cơ thể co giật dữ dội, ánh mắt nhìn Cố Trường Thanh đầy sự kinh hãi và không cam lòng.
Cố Trường Thanh đứng đó, thân thể lung lay. Hắn cũng đã đến giới hạn. Nếu chậm hơn một chút, cả hai có lẽ đã biến thành tro bụi.
– Khảo nghiệm cuối cùng hoàn thành!
Giọng nói của bảo tháp vang lên, mang theo sự nghiêm nghị và một chút tôn trọng.
– Ngươi là người chiến thắng!”
Cố Trường Thanh đứng đó, thân thể tàn tạ, nhưng ánh mắt rực sáng. Hắn đã vượt qua tất cả, và giờ đây, mục tiêu cuối cùng đã ở ngay trước mắt. Hắn liếc nhìn Đường Tâm Liên đang nằm bất động trên đất hắn định trực tiếp ra tay giết nàng nhưng khi chuẩn bị ra tay thì từ trên cao truyền tới một cổ hấp lực, trực tiếp hút hắn lên tầng cao nhất.
– Để ngươi sống thêm một thời gian vậy!
…
Tầng thứ chín, tầng cao nhất của tòa bảo tháp. Không gian này hoàn toàn khác biệt so với tất cả những tầng trước.
Không có linh thú, không có mê trận, không có dấu vết của chiến đấu hay hủy diệt. Thay vào đó, một ánh sáng trắng thuần khiết bao trùm khắp nơi, khiến không gian trở nên thiêng liêng và siêu phàm. Linh khí ở đây cô đọng đến mức có thể nhìn thấy bằng mắt thường, tạo thành những dải lụa mềm mại trôi nổi.
Ở trung tâm của tầng chín, một phiến đá cổ xưa lơ lửng giữa không trung. Trên phiến đá, một cuộn ngọc giản tỏa ra hào quang nhàn nhạt, và bên cạnh nó là một thân ảnh hư huyễn nhưng lại tạo ra một cảm giác áp bức vô cùng mạnh mẽ.
– Thiếu niên, ngươi tên là gì?
Thân ảnh kia chậm rãi quay lưng, ánh mắt sâu thẩm nhìn về Cố Trường Thanh, thanh âm mờ nhạt thù phiến nhưng lại vô cùng uy nghiêm và tràng đầy sự tan thương.
– Vãn bối Cố Trường Thanh, xin ra mắt tiền bối!
Cố Trường Thanh nhìn kỹ, người đó là một vị trung niên nhân, khí chất bất phàm, hắn liền không dám nhìn nửa liền ôm quyền hạ thấp người, dành cho thân ảnh bên trên sự tôn trọng tối đa.
– Ngươi là người của Từ Tĩnh gia tộc?
Vị trung niên nhân bên trên sắc mặt uy nghiêm lên tiếng.
Cố Trường Thanh kinh ngạc, không ngờ vị tiền bối này lại hỏi ra câu như vậy? Nhưng hắn cũng không thất lễ, hắn nhớ mẫu thân của hắn cũng là họ Từ Tĩnh.
– Gia mẫu Từ Tĩnh Ân!
Vị trung niên nhân bên trên nghe thấy thế liền lộ ra một nụ cười nhẹ, nhìn về phía Cố Trường Thanh lên tiếng.
– Lão phu, Từ Tĩnh Chân, ngươi nên gọi ta một tiếng lão tổ! Ta cảm nhận được bên trong thân thể ngươi chảy xuôi huyết mạch của Từ Tĩnh tộc chúng ta!
– Lão tổ! Sau lại lồi ra một cái tổ tông rồi?
Cố Trường Thanh giật mình, thầm nói.
– Ta còn tưởng ai lại có thiên phú trận pháp kinh khủng như vậy, thì ra là con cháu của ta.
Từ Tĩnh Chân như là đang tự nhủ, nhẹ gật đầu nói nhỏ. Nhưng Cố Trường Thanh lại nghe thấy rất rõ, cái này là thế nào?
– Được rồi! Bên ngoài đã là thời đại nào rồi. Từ Tĩnh gia chủ là cấp độ nào?
Cố Trường Thanh bổng nhớ về mẫu thân của mình, hắn liền như là nức nở. Mẫu thân hắn làm gì có gia tộc, mẫu thân hắn là một cô nhi được phụ thân hắn mang về, và cả hai nãy xin tình cảm mới có hắn hiện tại.
– Lão tổ, gia mẫu là cô nhi.
Từ Tĩnh Chân nghe thấy thế liền kinh ngạc. Huyết mạch tinh khiết và cao quý như vậy sao lại là cô nhi, hắn nghĩ dù không phải trực hệ cũng ít nhất cũng là dòng chính tộc nhân. Sau lại là cô nhi.
Nhưng khi Từ Tĩnh Chân nhìn kỹ gã thiếu niên này hắn liền thở dài. Này hẳn là chi thứ, huyết mạch phản tổ cho nên mới tinh thuần như vậy. Thiếu niên này chỉ là trúc cơ hậu kỳ tu vi.
– Tiểu gia hỏa ngươi đã vượt qua mọi khảo nghiệm, cho nên truyền thừa sẽ là của ngươi, cái này là toàn bộ tri thức của ta về trận pháp.
Cố Trường Thanh đứng đó, thân thể hắn vẫn còn đau nhức râm ran từ trận chiến khốc liệt với Đường Tâm Liên. Linh lực trong đan điền cũng chỉ còn lại một phần nhỏ. Hắn đã kiệt quệ. Nhưng ánh mắt hắn vẫn rực sáng, nhìn chằm chằm vào cuộn ngọc giản và viên ngọc đen ánh mắt rực sáng.
– Nhưng đó không quan trọng, thứ là Từ Tĩnh gia tộc chúng ta có thể xừng sửng ở trong thiên địa này chính là bổn mệnh trận pháp. Ta sẽ truyền nó lại cho ngươi cùng với tâm đắc của ta về nó.
Nói xong, Từ Tĩnh Chân điểm ra một chỉ vào mi tâm của Cố Trường Thanh, truyền cho hắn về cách thức chế tạo bổn mệnh pháp trận và tâm đắc của hắn về nó.
Ngay lập tức, một luồng thông tin khổng lồ và phức tạp ồ ạt đổ vào đại não hắn. Đó là những tri thức sâu rộng về trận pháp, không chỉ là cách bố trí hay kích hoạt, mà còn là nguyên lý tạo ra một bổn mệnh pháp trận, cách dung hợp pháp khí với linh hồn, và vô số bí thuật đã thất truyền.
Thông tin này quá lớn, khiến đầu óc Cố Trường Thanh như muốn nổ tung, nhưng hắn vẫn cố gắng tiếp thu. Thần thức khổng lồ của hắn, vốn đã được tôi luyện qua những tầng khảo nghiệm trước đó nên đã có thể sánh ngang với thần thức của một vị kết đan kỳ, phát huy tác dụng cực đại, giúp hắn hấp thụ và sắp xếp những kiến thức này một cách có trật tự.
Thời gian trôi qua, Cố Trường Thanh hoàn toàn đắm chìm trong việc hấp thu truyền thừa. Từng chút một, hắn cảm nhận được sự thay đổi trong bản thân. Tri thức trận pháp của hắn không ngừng được nâng cao, và linh lực trong đan điền cũng dần hồi phục.
Khi hoàn tất quá trình tiếp nhận truyền thừa, Cố Trường Thanh mở mắt. Hắn không còn vẻ mệt mỏi hay kiệt quệ. Mặc dù vẫn chưa hoàn toàn bình phục, nhưng một luồng sức sống mới, một sự tự tin mạnh mẽ hơn đã bao trùm lấy hắn.
– Tiểu tử, thế nào? Còn những gì chưa hiểu, có thể hỏi?
Từ Tĩnh Chân bổng mĩm cười nhìn về phía Cố Trường Thanh lên tiếng.
– Lão tổ, thần thức với tu sĩ chỉ có thể dùng để luyện đan hay luyện khí hoặc là dùng cho trận pháp thôi sao?
Cố Trường Thanh trầm ngâm rồi hỏi.