Chương 102: Khảo nghiệm.
Chỉ sau khoảng nửa ngày, Cố Trường Thanh cảm thấy linh quyết Thanh Phong Chỉ đã đạt đến một mức độ tinh thông nhất định. Đầu ngón tay hắn khẽ động, một luồng kình phong vô hình bắn ra, xuyên qua không khí một cách nhẹ nhàng nhưng đầy uy lực. Hắn tiếp tục chuyên tâm, cố gắng đẩy Thanh Phong Chỉ lên mức độ tiểu thành và cuối cùng là đại thành.
Thời gian trôi qua, một ngày, hai ngày… Một vài tu sĩ đã bỏ cuộc, cơ thể mệt mỏi, đầu óc căng thẳng. Một số khác vẫn kiên trì, mồ hôi ướt đẫm, nhưng Thanh Phong Chỉ của họ vẫn chưa thể nhập môn, một số thiên tài thực sự thì đã có thể nhập môn rồi.
Cuối cùng, khi chỉ còn chưa đầy nửa canh giờ nữa là hết thời gian, Cố Trường Thanh đột nhiên mở mắt.
Khóe môi hắn khẽ nhếch lên. Hắn nhẹ nhàng vươn ngón tay, một luồng phong chỉ sắc bén, nhưng lại ẩn chứa lôi điện và hàn khí mờ ảo, bắn ra. Lần này, nó không chỉ xuyên qua không khí, mà còn để lại một vết hằn mảnh mai trên không gian, hoàn toàn không tiếng động.
– Đại Thành!
Giọng nói cổ xưa của bảo tháp vang lên, mang theo một chút kinh ngạc. Bên trong một chỉ đó dừng như đã không thuần túy là Thanh Phong Chỉ nửa mà là càng thêm đáng sợ, lúc này bên trong hư vô, hình như có một thân ảnh vô cùng hư huyển bắt đầu chú ý đến hắn.
Một cánh cổng ánh sáng lập tức hiện ra trước mặt Cố Trường Thanh, dẫn lên tầng tiếp theo. Hắn đã vượt qua. Hắn không mất quá nhiều thời gian, cũng không hề cảm thấy quá sức, bởi vì thiên phú và sự dung hợp của hắn đã giúp hắn đạt được điều mà nhiều người khác không thể.
Bước vào cánh của tiến lên tầng 3, không phải chỉ có một mình Cố Trường Thanh mà còn rất nhiều người khác thiên phú không bì kịp với hắn nhưng lại cũng không kém, bên cạnh cũng có một số thiên tài không hề thua kém hắn, Thanh Phong Chỉ đại thành, hẳn là một kình địch không tệ.
Cố Trường Thanh bước qua cánh cổng ánh sáng, tiến vào tầng thứ ba của tòa bảo tháp. Không gian này hoàn toàn khác biệt so với hai tầng trước. Nó không có linh thú hay thử thách về linh quyết. Thay vào đó, một màn sương mờ ảo bao phủ khắp nơi, ánh sáng trở nên lờ mờ, và một cảm giác nặng nề, áp bức vô hình đè nén lên tâm trí.
Giọng nói cổ xưa của bảo tháp vang lên, trầm tĩnh nhưng đầy uy quyền:
– Tầng ba. Khảo nghiệm tại đây là về mức độ thần thức. Hãy để thần thức của ngươi xuyên qua màn sương này, đi đến điểm cuối cùng trong vòng một canh giờ.
Vừa dứt lời, Cố Trường Thanh cảm thấy một luồng áp lực vô hình nhưng cực kỳ mạnh mẽ đè nặng lên linh hồn và ý thức hắn. Đây không phải là áp lực vật lý, mà là sự chèn ép trực tiếp lên thần thức, cố gắng xé nát nó.
Hắn nhận ra, màn sương mờ ảo này không chỉ đơn thuần là vật cản, mà còn là một loại mê trận thần thức, một cạm bẫy tinh thần có thể khiến người ta lạc lối và thậm chí là thần hồn tan biến.
Các tu sĩ khác cũng bắt đầu bước vào. Một số người ngay lập tức ôm đầu rên rỉ, khuôn mặt vặn vẹo vì đau đớn, ánh mắt trở nên mơ màng, dường như đã lạc lối trong màn sương. Số khác kiên cường hơn, cố gắng điều khiển thần thức tiến về phía trước, nhưng tiến độ vô cùng chậm chạp và khó khăn.
Cố Trường Thanh hít sâu một hơi. Hắn đã từng trải qua áp lực từ vị cường giả trong Đế Lạc Chi Địa, và linh hồn hắn đã được tôi luyện qua vô số trận sinh tử. Hắn không vội vàng xông lên. Hắn nhắm mắt lại, tập trung toàn bộ ý chí và thần thức. Hắn không cố gắng dùng sức mạnh để phá vỡ màn sương, mà là cố gắng cảm nhận và tìm hiểu quy luật của nó.
Thần thức của Cố Trường Thanh như một sợi tơ mảnh, từ từ vươn ra, thăm dò từng chút một trong màn sương. Mỗi khi sợi tơ đó chạm vào một điểm có áp lực mạnh, hắn lại cảm thấy đầu óc choáng váng, nhưng hắn vẫn kiên trì. Hắn vận chuyển Tử Tâm Chú để giữ vững tâm thần, ngăn chặn sự xâm thực của mê trận, đồng thời sử dụng năng lượng của tiểu tháp để tăng cường sự ổn định và kháng cự của linh hồn.
Hắn bắt đầu nhận ra rằng, màn sương này không phải là một bức tường cứng nhắc, mà là những lớp áp lực thần thức luân phiên, có lúc mạnh, lúc yếu, có lúc mê hoặc, có lúc đe dọa. Bằng sự nhạy bén và ý chí kiên định, hắn tìm ra những kẽ hở, những con đường mỏng manh mà thần thức có thể len lỏi qua.
Thời gian dần trôi qua, một vài tu sĩ đã ngã gục, thần hồn tan biến hoặc trở thành phế nhân. Nhưng Cố Trường Thanh vẫn kiên trì. Thần thức của hắn, dưới áp lực cường đại, không ngừng được mài giũa, trở nên sắc bén và mạnh mẽ hơn. Hắn cảm nhận được rào cản vô hình mà trước đây hắn chưa thể vượt qua, nay đang dần được phá vỡ.
Càng đi sâu, áp lực càng lớn, nhưng Cố Trường Thanh cũng càng cảm nhận rõ ràng hơn sự biến đổi của thần thức mình. Nó không chỉ đơn thuần là cường độ, mà còn là sự tinh khiết và khả năng kiểm soát. Từng luồng linh lực tinh thần từ màn sương được hắn hấp thu, không phải để tăng cường tu vi mà là để nuôi dưỡng thần thức.
Khi chỉ còn khoảng mười lăm trượng cuối cùng, Cố Trường Thanh đột nhiên cảm thấy một tiếng “rắc” khe khẽ vang lên trong linh hồn hắn.
Một rào cản vô hình cuối cùng đã bị phá vỡ. Thần thức của hắn bỗng nhiên phóng đại, bao trùm một phạm vi rộng lớn hơn rất nhiều so với trước đây. Hắn có thể cảm nhận rõ ràng từng hạt bụi nhỏ nhất, từng luồng gió nhẹ nhất trong không gian.
Thần thức của hắn đã đạt đến một cảnh giới hoàn toàn mới, ngang bằng với tu sĩ Kết Đan Kỳ một bước tiến nhảy vọt mà bình thường phải mất hàng chục năm tu luyện mới có thể đạt được!
Cùng lúc đó, màn sương mờ ảo phía trước hắn tan biến, lộ ra một cánh cổng ánh sáng khác, dẫn lên tầng thứ tư. Giọng nói của bảo tháp vang lên trong đầu hắn.
– Khảo nghiệm tầng thứ ba, hoàn thành!
Cố Trường Thanh mở mắt, ánh mắt hắn sâu thẳm và sáng ngời, không còn vẻ mệt mỏi mà tràn đầy sức sống tinh thần. Hắn đã thành công, và lần này, hắn đã đạt được một cơ duyên vô cùng quý giá, đó là đã thăng hoa thần thức, dù là không biết cái này có tác dụng gì, nhưng hắn biết thần thức càng mạnh càng có lợi cho con đường tu luyện của hắn sau này.
Cố Trường Thanh bước vào tầng thứ tư, không gian lần này lại biến đổi. Nó là một sân bãi rộng lớn, bằng phẳng, với những đường vân khắc họa mờ nhạt trên mặt đất, dường như là dấu vết của vô số trận pháp từng được thử nghiệm. Không có kẻ địch, không có ảo ảnh, chỉ có sự tĩnh lặng đến lạ thường.
Giọng nói cổ xưa của bảo tháp lại vang lên, rõ ràng và uy nghiêm hơn bao giờ hết.
– ầng thứ tư. Khảo nghiệm tại đây là về thiên phú trận pháp. Trong vòng ba canh giờ, các ngươi phải tạo ra một trận pháp cơ bản.
Ngay lập tức, một luồng ánh sáng bắn ra, truyền vào tâm trí Cố Trường Thanh và các tu sĩ khác những kiến thức cơ bản về cách bố trí và kích hoạt một trận pháp cấp 1.
Đó là một Tiểu Tụ Linh Trận, trận pháp đơn giản nhất dùng để tụ tập linh khí. Tuy là cơ bản, nhưng để một tu sĩ Trúc Cơ kỳ có thể tự mình bố trí và kích hoạt thành công trong vòng ba canh giờ, đòi hỏi sự tinh thông về linh lực, khả năng kiểm soát thần thức, và quan trọng nhất là thiên phú bẩm sinh về trận pháp.
– Những ai không hoàn thành khảo nghiệm, sẽ bị trục xuất ra bên ngoài!
Lời cảnh báo lạnh lùng vang lên, không hề có cái chết, nhưng việc bị trục xuất khỏi bảo tháp truyền thừa cũng đồng nghĩa với việc mất đi cơ hội ngàn năm có một.
Các tu sĩ khác lập tức ngồi xuống, khuôn mặt căng thẳng. Trận pháp là một môn học phức tạp, đòi hỏi sự tỉ mỉ và kiên nhẫn. Thần thức của họ bắt đầu tỏa ra, cố gắng cảm nhận và điều khiển linh khí để bố trí trận văn. Nhiều người loay hoay, linh lực hỗn loạn, trận văn vừa hình thành đã vỡ nát.
Cố Trường Thanh khẽ cười. Hắn đã dành không ít thời gian để nghiên cứu về trận pháp. Với sự nhạy bén của mình, hắn đã từng tự mày mò và tìm hiểu những trận pháp từ rất sớm, cho nên hắn vốn đã có căn cơ vững chắc về lĩnh vực này. Giờ đây, với thần thức đã đạt đến cấp độ Kết Đan Kỳ, việc bố trí một Tụ Linh Trận một trận pháp cấp 1 cơ bản không hề là trở ngại đối với hắn.
Hắn không cần phải suy nghĩ lâu. Thần thức khổng lồ của hắn nhanh chóng quét qua toàn bộ tầng thứ tư, cảm nhận dòng chảy linh khí và tìm kiếm những điểm thích hợp để đặt các trận cơ.
Cố Trường Thanh hít sâu một hơi, điều hòa linh lực. Hắn vươn ngón tay, linh lực tím đen cuộn trào, theo từng cử động tinh tế của hắn, những phù văn trận pháp bắt đầu hiện lên trong không trung, sáng lên nhè nhẹ rồi từ từ hạ xuống, ăn khớp với những đường vân có sẵn trên mặt đất.
Từng phù văn một được hắn khắc họa, chính xác đến từng chi tiết, không hề có chút sai lệch. Linh lực của hắn không chỉ dùng để tạo ra phù văn, mà còn điều khiển chúng, khiến chúng kết nối với nhau một cách hoàn hảo, tạo thành một thể thống nhất. Khác với những tu sĩ khác chật vật, linh lực của Cố Trường Thanh chảy mượt mà, như dòng nước, không hề có dấu hiệu hỗn loạn.
Chỉ sau khoảng nửa canh giờ, Cố Trường Thanh đã hoàn thành việc bố trí. Hắn đứng ở trung tâm của Tụ Linh Trận, nhắm mắt lại, rồi đột ngột mở ra. Linh lực trong cơ thể hắn bùng nổ, rót vào từng điểm nút của trận pháp.
Vù!
Một tiếng động nhẹ vang lên. Toàn bộ Tụ Linh Trận lập tức phát ra ánh sáng màu xanh lam dịu nhẹ. Linh khí trong tầng thứ tư, vốn đã nồng đậm, giờ đây càng trở nên cuồn cuộn, tập trung về phía trận pháp do Cố Trường Thanh bố trí. Không chỉ vậy, những luồng linh khí này còn được trận pháp của hắn tinh lọc, trở nên thuần khiết hơn.
– Khảo nghiệm hoàn thành!
Giọng nói cổ xưa của bảo tháp vang lên, mang theo sự hài lòng rõ rệt, và có vẻ như còn xen lẫn một chút kinh ngạc.
Cánh cổng ánh sáng lập tức hiện ra trước mặt hắn, dẫn lên tầng thứ năm. Xung quanh, những tu sĩ khác vẫn đang chật vật, có người tuyệt vọng buông xuôi khi thời gian gần hết.
Khi thời gian ba canh giờ kết thúc, một làn sóng năng lượng vô hình quét qua, những ai không hoàn thành Tụ Linh Trận đều bị một lực lượng mạnh mẽ trục xuất ra khỏi bảo tháp, biến mất không dấu vết.
Cố Trường Thanh không quan tâm đến những kẻ bị đào thải. Hắn bước qua cánh cổng, tiến lên tầng tiếp theo, sẵn sàng cho những thử thách mới. Hắn biết, càng lên cao, các khảo nghiệm sẽ càng khó khăn và nguy hiểm hơn.