Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Novel Info
da-gia.jpg

Đà Gia

Tháng 1 21, 2025
Chương 960. Đà Gia Chương 959. Cuối mùa thu
chien-tranh-tinh-bao-ta-co-the-nhin-ro-tieng-long.jpg

Chiến Tranh Tình Báo: Ta Có Thể Nhìn Rõ Tiếng Lòng

Tháng 5 9, 2025
Chương 709. Đại kết cục Chương 708. Đêm đi
xuyen-vao-sach-phan-phai-khoa-nay-nu-chu-deu-dien-roi.jpg

Xuyên Vào Sách Phản Phái, Khóa Này Nữ Chủ Đều Điên Rồi

Tháng 2 4, 2025
Chương 238. Lâm Minh cái chết Chương 237. Hàn Thi Mộng
dai-nam-quy-ki.jpg

Đại Nam Quỷ Kí

Tháng 12 9, 2025
Chương 40: Luân Hồi Chương 39: Thống Khổ
dau-la-ta-them-diem-duong-thanh-than

Đấu La: Ta Thêm Điểm Đường Thành Thần

Tháng 10 9, 2025
Chương 383: Hôn lễ, thần giới, thần chí cao vương (đại kết cục) (2) (2) Chương 383: Hôn lễ, thần giới, thần chí cao vương (đại kết cục) (2) (1)
Thiên Mạch Chí Tôn

Ban Sơ Tiến Hóa

Tháng 1 15, 2025
Chương 2167. Lắp hố Chương 2166. Lời cuối sách: Mười năm sau
the-bai-cua-ta-co-the-vo-han-hop-thanh.jpg

Thẻ Bài Của Ta Có Thể Vô Hạn Hợp Thành

Tháng 1 26, 2025
Chương 619. Siêu việt tinh không Chương 618. Tài Thiên Kiếm
hon-the-ma-vuong-trinh-giao-kim-don-cay-thang-cap

Hỗn Thế Ma Vương Trình Giảo Kim, Đốn Cây Thăng Cấp

Tháng 12 5, 2025
Chương 237: đại kết cục Chương 236: khí vận phản phệ, Tây Phương mà sinh tịch diệt
  1. Tiên Lộ Kỳ Duyên
  2. Chương 557: Gián Điệp Bí Ẩn Hỏi Về Chữ "Như" Giữa Đêm Vắng
Prev
Novel Info
Đang tạo... 0%

Chương 557: Gián Điệp Bí Ẩn Hỏi Về Chữ “Như” Giữa Đêm Vắng

Tất cả các tông môn, từ chính đạo đến ma tu, từ tông phái ẩn thế đến những lưỡi dao lặng lẽ trong bóng tối, đều nhận được một bản tin tình báo.

Không có nguồn gửi. Không có người chuyển.

Chỉ là… nó đã có mặt.

Ở giữa bàn hội nghị.

Dưới gối của tông chủ.

Trong lư hương đã tắt từ ba trăm năm trước.

Bên trong mắt của một con rối đang cười.

Thậm chí… trong giấc mộng của người vừa chết.

Nội dung giống nhau. Từng chữ. Từng ngắt câu.

“Kẻ dễ chết,

chỉ là lời đồn vô tình.

Một đệ tử, chưa đủ Trúc Cơ,

khi say rượu đã kể lại một giấc mơ.

Trong mơ, hắn thấy có một người chết,

nhưng để lại mùi thơm khiến người sống mất đi ý chí.”

“Hắn kể đùa.

Nhưng người nghe lại là kẻ không biết đùa.”

“Câu chuyện được ghi chép.

Rồi bị gán linh lực.

Rồi được gửi lên Thiên Các như một điềm triệu.”

“Từ đó…

một cái chết chưa từng có,

trở thành sự kiện có thật,

với nhân chứng là các tông môn.”

Không ai nhớ tên đệ tử đó.

Không ai biết hắn thuộc tông môn nào.

Không ai tìm được mặt mũi hắn.

Nhưng tất cả đã từng nghe kể:

“Hắn ngửi thấy mùi.

Hắn đi theo mùi.

Hắn thấy một người đang chết,

nhưng lại làm hắn cảm thấy sống chưa đủ.”

Và từ đó, “kẻ dễ chết” ra đời.

Không có thân phận. Không có pháp lực. Không có truyền thừa.

Chỉ có một cái chết, và mùi của cái chết đó.

Tông chủ Vạn Kiếm Tông cầm bản tình báo, ánh mắt lộ vẻ trống rỗng:

“Nếu chỉ là lời đồn…

tại sao tất cả chúng ta đều đã mơ thấy hắn?”

Trưởng lão U Minh Cốc bật cười, nhưng tiếng cười như rạch da:

“Tại sao mỗi lần nhắm mắt, ta lại thấy hắn đang đứng sau lưng ta,

và hỏi: ‘Ngươi ngửi ta, hay ta ngửi ngươi?’”

Ở một tông môn vô danh, có lẽ đã bị xóa tên khỏi thiên thư,

một đệ tử đang co giật giữa giấc ngủ.

Miệng lẩm bẩm:

“Ta… chỉ kể đùa thôi mà…

Hắn không có thật…

đúng không?

… đúng không?”

Bên dưới giường hắn,

là một vũng nước không ai thấy chảy từ đâu,

có mùi thơm.

Không quá nồng. Không quá dịu.

Chỉ vừa đủ… để tất cả những ai từng muốn biết kẻ dễ chết chết ra sao

lại tiếp tục tìm.

“Ngày Thứ Mười, Tin Tình Báo Dị Loại: Một Lỗi Nhỏ Trong Ký Ức Của Kẻ Định Đoạt Vận Mệnh

Tông môn nhận được tin không nằm trong danh sách những thế lực được nhắc đến ở các hội nghị chính.

Tông môn này có ba đệ tử, một lò luyện đan không đốt được lửa, và một bảng hiệu đã rơi mất hai chữ.

Tên còn lại đọc được là: “…hảo Môn.”

Người tiếp nhận tin tình báo là một lão giả ngủ trong chum rượu đã vỡ từ trăm năm trước.

Không ai biết ông ta tỉnh lúc nào, cũng không ai biết ông ta từng gia nhập tông môn.

Nhưng khi bức thư rơi xuống từ… không trung, xuyên qua mái ngói bằng đất nung mục nát,

ông ta mở mắt.

Không ngạc nhiên.

Không nghi ngờ.

Chỉ là cảm thấy: “Cuối cùng, cũng có tin thật.”

Khác với các bản tin tình báo trước, được viết bằng đạo văn, bùa huyết, ấn chú hay ký hiệu của Thiên Các,

bản này được viết bằng… than đá, lên một mảnh giấy da thú.

Nét chữ nguệch ngoạc, run rẩy, như thể viết bởi một bàn tay không còn nhớ cách điều khiển lực đạo.

Và nó ghi:

“Kẻ dễ chết, không phải người.

Cũng không phải quỷ.

Là sản phẩm số 4-2B/Ôn Trầm Hồi.

Một thí nghiệm của Liên Minh Lục Tông.

Tạo ra để thử khả năng lưu hương linh tính sau cái chết.

Nhưng thất bại.

Bị ném bỏ.”

“Không có pháp danh.

Không có đạo môn.

Không có ký ức.

Chỉ có thân thể được chế tạo để khi tử vong,

mùi còn sống mãi.”

“Nhưng thất bại. Vì mùi đó không đẹp. Không thơm.

Mà khiến kẻ ngửi phải rơi vào mê ảo.

Một thứ thơm kinh tởm.

Khiến người ta khao khát cái chết.”

Lão giả đọc xong, cười, phun ra một ngụm rượu đục,

nhìn trời, không phải tìm sao, mà nhìn xem những ai đang lắng nghe ông thở.

“Ha…

Thì ra cái thứ khiến thiên hạ loạn tâm…

lại là một món đồ phế thí.”

Ông lấy ra một ống trúc cũ,

bên trong là một mảnh tóc.

Không thơm. Không rụng. Không rữa.

Mà cứ dài dần… theo thời gian.

“Ngươi là 4-2B, hử?

Ta thì chỉ gọi ngươi là… thứ lỗi sinh học.”

Cùng lúc đó, ở một tầng lưu trữ của Liên Minh Lục Tông, dưới tám tầng pháp trận và mười hai loại ngôn ngữ phong ấn,

một quyển hồ sơ cổ nứt nẻ… bất chợt rơi xuống từ kệ.

Trang đầu tiên: rỗng.

Trang thứ hai:

Thí Nghiệm 4-2B: “Mùi Hương Của Một Cái Chết Không Cần Tên”

Trạng thái: Thất bại, Hủy bỏ

Lý do:

Không thể kiểm soát tác động cảm xúc lên người tiếp xúc

Mùi không biến mất theo thời gian

Có dấu hiệu gây ảo giác hàng loạt

Khả năng tồn tại linh hồn thứ cấp sau tử vong

Ghi chú cuối cùng:

“Không cần ghi nhớ. Xóa khỏi biên bản. Không ai nên nhắc đến.”

Nhưng ai đó đã không xóa.

Ai đó… đã kể lại.

Và từ đó, một vật thể thất bại đã trở thành biểu tượng của một điều không ai dám hiểu.

Hoa Vân đang ngồi trên bệ đá, xung quanh là từng đám mây vờn qua. Không có gió, chỉ có một không gian tĩnh mịch, lạnh lẽo, như thể thế giới này chỉ tồn tại một mình hắn. Bàn tay hắn vẫn còn vương mùi của một cái chết đã qua.

Một phong thư không báo trước xuất hiện trước mặt hắn, không có tiếng động, không có gió thổi, chỉ như thể nó… đã luôn ở đó, chờ đợi hắn mở ra.

Bức thư không có tên người gửi, không có dấu ấn.

Chỉ có một dòng chữ được viết bằng mực đỏ, không phải mực của thế gian, mà là mực của sự bạo tàn.

“Tội của ngươi,

dù có rửa bằng nước Thiên Hà,

cũng không thể sạch.”

Một câu đơn giản, dễ dàng khiến không gian vỡ vụn.

Hoa Vân không mở thư ra ngay.

Hắn ngắm nhìn, như thể câu nói này đang bám vào mắt hắn, khắc sâu vào trong tâm trí.

Đã lâu rồi, hắn không nhận được những lời đe dọa như vậy.

Nhưng không phải vì hắn sợ.

Mà vì, nó khiến hắn nhớ lại một thứ.

Một hình ảnh đã mất, một tội lỗi đã chôn vùi.

Hắn vẫn chưa mở thư.

Chỉ đứng dậy, bước đến ngọn lửa đỏ đang cháy trong góc.

Nhưng trước khi hắn bỏ thư vào ngọn lửa đó, một ý nghĩ thoáng qua trong đầu:

“Ai có thể viết những lời này cho ta?”

Và đáp lại hắn là… im lặng.

Chỉ có ánh lửa vẫn chập chờn, chiếu sáng một khuôn mặt không thể nhận ra.

Là ai? Tại sao lại nói hắn không thể rửa sạch tội?

Có phải là những kẻ đã từng nghe lời đồn về cái chết của kẻ dễ chết?

Hay…

Chính những người đã để hắn sống lại.

Hoa Vân không đốt thư.

Vì hắn không thể đốt sạch những gì không thể gột rửa.

Chỉ có thể chôn vùi.

Chôn vùi cho đến khi chính hắn quên mất.

Nhưng lúc đó, một tiếng gõ cửa vang lên, không phải do người ngoài mà là do cái thư đã tự mọc cánh.

Và trong bước chân cuối cùng của đêm,

một tiếng nói trong thư lại vang lên.

“Đừng nghĩ có thể chạy trốn.

Tội của ngươi… có xóa bằng nước của thiên đàng cũng không sạch.”

Cả căn phòng bỗng trở nên ngập tràn mùi khói, như thể chính tội lỗi đó đã bốc cháy trong không gian.

Quán trọ, một nơi bình dị như bao nơi khác, nhưng hôm nay lại không bình thường. Không gian quen thuộc, đèn lồng đỏ soi sáng mặt đất lặng lẽ, ánh sáng mờ ảo như muốn tẩy rửa những điều u ám trong không khí.

Hoa Vân ngồi ở góc phòng, tựa lưng vào thành ghế, tầm mắt dõi ra ngoài cửa sổ. Nhưng trong đôi mắt hắn không có sự bình yên của một người khách lạ, mà là một sự trống rỗng, như thể hắn đã bước qua quá nhiều chuyện mà chẳng còn gì để bận tâm. Hắn và Diệp Linh, một sư phụ và đệ tử, đã không còn quan tâm đến những trận đấu thầm lặng trong thế giới tu chân này. Nhưng đó chỉ là vì họ chưa bao giờ biết rằng, cuộc sống của họ vẫn còn bị nhắm đến.

Prev
Novel Info

YOU MAY ALSO LIKE

6e405e8fa94ae508a661bf7718c56b33
Các Sư Huynh Rõ Ràng Rất Mạnh, Lại Quá Phận Điệu Thấp
Tháng 1 22, 2025
de-nguoi-lam-nhan-tan-pho-ma-nguoi-thanh-chi-cuong-vo-thanh.jpg
Để Ngươi Làm Nhàn Tản Phò Mã, Ngươi Thành Chí Cường Võ Thánh?
Tháng 2 3, 2026
chuyen-truong-ngay-dau-tien-ta-doa-khoc-tat-den-hoc-ty.jpg
Chuyển Trường Ngày Đầu Tiên, Ta Dọa Khóc Tất Đen Học Tỷ
Tháng 2 7, 2026
caa6eb02c8072becadda739744cc22f8
Hồng Hoang: Ngay Từ Đầu Tưởng Rằng Man Hoang Thế Giới
Tháng 1 15, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP