Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
vui-choi-giai-tri-trong-sinh-rhapsody

Dương Cầm Gia Đến Từ Đại Dương

Tháng mười một 13, 2025
Ngoại truyện: Hoàn tất cảm nghĩ Chương 345: Phó Điều! Chúc mừng
thap-duy-tro-choi-tu-mang-khan-vang-quan-lam-ruong-bat-dau.jpg

Thấp Duy Trò Chơi: Từ Mang Khăn Vàng Quân Làm Ruộng Bắt Đầu

Tháng 2 16, 2025
Chương 54. Năm Chương 53. Từ cái thứ nhất hai ngày nghỉ bắt đầu tăng ca
linh-khi-khoi-phuc-theo-ca-chep-tien-hoa-thanh-than-long.jpg

Linh Khí Khôi Phục: Theo Cá Chép Tiến Hóa Thành Thần Long!

Tháng 1 19, 2025
Chương 914. Cuối cùng chi chiến (4) Chương 913. Cuối cùng chi chiến (3)
tu-tien-ghi-chep-cuoc-song-tot-dep

Tu Tiên: Ghi Chép Cuộc Sống Tốt Đẹp

Tháng 12 7, 2025
Chương 476: Chương cuối nhất Chương 475: Theo dã sử ghi chép......
het-thay-tu-kiem-tien-he-thong-bat-dau

Hết Thảy Từ Kiếm Tiên Hệ Thống Bắt Đầu

Tháng 10 10, 2025
Chương 622: Có mạnh khỏe? Chương 621: Hắc Sa.
cai-luyen-dan-su-nay-choi-that-do-a.jpg

Cái Luyện Đan Sư Này Chơi Thật Dơ A

Tháng 5 7, 2025
Chương 596. Kết cục viên mãn Chương 595. Đệ Nhị Xuân Thu quyết tâm
than-hao-tu-nghich-tap-doi-nguoi-bat-dau.jpg

Thần Hào Từ Nghịch Tập Đời Người Bắt Đầu

Tháng 1 4, 2026
Chương 330: Mạnh nhất thánh tông cùng giáo dục bế vòng Chương 329: Lady behave your self!
dot-tien-ky.jpg

Đốt Tiên Ký

Tháng 1 3, 2026
Chương 656: xong chuyện Chương 655: Đại Thương kinh biến
  1. Tiên Lộ Kỳ Duyên
  2. Chương 556: Phong Thư Ký Ẩn
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 556: Phong Thư Ký Ẩn

Hắn giơ tay, ấn lên trán Hoa Vân một ngón không thật, được dệt bằng chữ viết của người đã im lặng cả đời.

Cấm chú không cần trì tụng. Không cần điều kiện.

Nó là một câu hỏi không được phép trả lời.

“Mỗi lần ngươi nghĩ về kẻ dễ chết,

mỗi lần hình ảnh hắn trôi qua não ngươi,

mỗi lần ngươi tưởng như đang quên thì lại nhớ ra…

Toàn bộ hạch tâm linh hồn ngươi sẽ tự co bóp như bị ép sinh sản,

và tạo ra một phiên bản mới của nỗi đau.”

Không phải nỗi đau thể xác.

Mà là nỗi đau biết rằng ngươi từng biết một điều không ai được biết, và giờ phải sống như thể chưa từng biết nó.

Ngay khi ấn xong, tóc Hoa Vân đổi màu, mỗi sợi tóc mang một sắc thái khác nhau của cái chết.

Có sợi đỏ như máu chưa kịp đông.

Có sợi trắng như lời nói dối được thốt ra quá muộn.

Có sợi xám như cười trong đám tang của chính mình.

Vô Vọng rút tay lại.

“Ngươi có thể sống.

Nhưng mỗi lần nghĩ về hắn,

ngươi sẽ sống không bằng chết, theo nghĩa đẹp nhất của cụm từ đó.”

Hắn lùi một bước.

“Đây không phải hình phạt. Đây là định luật phòng chống rò rỉ ý niệm từ tầng thứ tư trở xuống.”

Và hắn bốc hơi, không để lại dấu vết.

Chỉ có không gian nơi hắn đứng… bắt đầu phát nấm mốc.

Hoa Vân ngồi lại. Không rót trà.

Hắn thở. Nhưng không có âm thanh. Chỉ có một vệt khí thở ra, uốn thành hình dáng một người đang chết, tay vẫn giữ lấy một sợi tóc.

Hắn nghĩ tới “kẻ dễ chết”.

Và ngay lập tức, tất cả móng tay hắn mọc dài gấp ba lần, rồi tự gãy ra từng đốt.

Một tiếng gào thét vang lên trong xương sống hắn, nhưng không ai nghe thấy.

Vì cấm chú chỉ phát ra âm thanh cho người chịu nó.

Ngày thứ bảy. Mọi tĩnh lặng giờ đã chuyển thành một loại ồn ào không có tiếng, từng bụi trong không khí va vào nhau, kể lại những ký ức chưa từng xảy ra.

Hoa Vân ngồi. Không thở. Không mơ. Không ngủ.

Nhưng hắn cảm thấy có thứ gì đó, không phải bước chân, không phải sát khí.

Mà là một loại chờ đợi.

Chờ một người không đến.

Thì thư đến.

Không chim đưa. Không người mang. Không khói tín vật.

Chỉ một phong thư, từ không gian rách toạc ngay trước bàn hắn.

Không có phong bì. Không có dấu niêm.

Mà là một tấm da người, cuộn lại, bên trong viết bằng máu đang còn âm ấm.

Máu chảy xuống chữ, nhưng không trôi, như thể từng dòng đều là vết khắc định mệnh.

Hoa Vân đọc. Mỗi chữ vang lên trong đầu hắn bằng một giọng khác. Không ai trong số đó là người sống.

“NỢ MÁU TRẢ BẰNG MÁU.”

“Ngươi, Hoa công tử.

Giết đệ đệ ta.

Dù hắn dễ chết. Dù hắn đáng chết.

Nhưng hắn vẫn là huyết mạch.

Ngươi không có quyền.”

Mỗi câu, từng huyết quản quanh mắt Hoa Vân lại nổi lên một dòng máu đen, như mực bị nguyền rủa.

“Ngươi đã ngửi tóc hắn.

Ngươi đã nhìn mặt hắn sau cái chết.

Ngươi đã bước vào vùng khí tức không dành cho phàm nhân.

Giờ… ngươi phải trả.”

Giấy bốc khói, không cháy. Nhưng trong khoảnh khắc ấy, từ nơi gập giấy, rơi ra một vật.

Là một chiếc răng.

Không phải răng người thường. Mà là răng sữa của một tu sĩ chưa kịp bước vào Luyện Khí.

Nó vẫn còn ấm. Và khi rơi xuống bàn, phát ra tiếng… “Tạch.”

Âm thanh nhỏ. Nhưng toàn bộ linh hồn Hoa Vân bị tách ra làm hai.

Một phần nhớ. Một phần chối bỏ.

Một giọt máu từ mũi hắn rơi xuống chiếc răng ấy. Ngay lập tức, chiếc răng phát sáng.

Trên mặt bàn, hiện lên hình ảnh một đứa bé.

Không có mắt. Không có lưỡi.

Nhưng trong lòng bàn tay bé… là hình bóng của Hoa Vân đang quỳ.

Phong thư kết bằng một câu cuối:

“Ngươi không phải thần.

Không được quyền định giá cái chết của đệ đệ ta.

Ngươi,

Sẽ phải đền tội bằng việc sống như thể máu hắn vẫn chảy trong tim ngươi.

Chúng ta sẽ đến… không sớm. Không muộn.

Chỉ là, chắc chắn.”

Ký tên: “Huynh của Kẻ Dễ Chết”

Dưới cùng, không phải chữ.

Mà là một dấu tay non nớt. Máu chưa khô. Và trên đó có in một vòng tròn được tạo thành từ 9 đầu lưỡi cắt dở.

“Đêm Thứ Tám, Các Tông Môn Kéo Đến, Nhưng Không Gõ Cửa

Không ai báo trước. Không ai tuyên chiến.

Chỉ có trời tối sâu hơn mức thường lệ. Không phải vì đêm, mà vì có kẻ đang nhấn chìm ánh sáng.

Tòa thành nơi Hoa Vân trú ngụ, lúc này giống như một vết thương bị chọc vào giữa da thịt tu chân giới. Không ai muốn nhìn, nhưng không ai dám bỏ qua.

Chín tông môn. Mười một cao thủ. Ba loại pháp khí có thể gọi lại hồn kẻ đã chết mà không bị Thiên Đạo đánh dấu.

Tất cả… đã vào vị trí.

Không ngồi yến. Không gửi thiệp. Không giả vờ làm bạn.

Họ mai phục, không để giết. Mà để hỏi.

Không hỏi bằng lời. Mà bằng các cách khiến người khác buộc phải nói.

Trong lúc Hoa Vân đang trầm ngâm bên bình trà đã không còn hơi ấm, pháp trận ngoại vi biến dạng.

Không nổ. Không vỡ.

Mà như tự thấy vô nghĩa trước sự hiện diện của những kẻ được cử đến.

Kẻ đầu tiên bước vào, Ánh Cổ Lâu từ Kim Ô Điện.

Mắt không tròng. Cười bằng mạch máu. Nổi tiếng với thuật Truy Hồn Thất Tý, ép linh hồn tách ra từng mảnh để trả lời từng câu.

“Hoa công tử, đừng hiểu lầm.

Chúng ta đến… chỉ để trò chuyện.

Về một cái chết, mà ai cũng nghe, nhưng không ai biết hắn chết như thế nào.”

Người thứ hai, Ngọc Nhan Đạo Nhân của Nguyệt Hoa Cốc.

Tay cầm chuỗi xương cốt, mỗi đốt là một linh hồn từng thề im lặng, nhưng giờ chỉ biết hét lên bí mật.

“Chúng ta không cần ngươi khai.

Chỉ cần… một tia tưởng niệm.

Chúng ta sẽ dò ngược dòng khí tức.

Hỏi không cần miệng. Trả lời không cần ý chí.”

Từ trong bóng tối, một trận đồ màu ngà hiện ra, Đạo Trận Cắn Linh, dùng để ép mọi hình ảnh trong ký ức hiện lên qua mạch máu của người bị bao vây.

Hoa Vân không đứng dậy. Không nói. Không sợ.

Nhưng toàn bộ lỗ chân lông của hắn bắt đầu rỉ máu, từng giọt là một âm thanh vỡ vụn của những ký ức không nên bị nhắc lại.

Một giọng khác vang lên, Vô Diện Sứ Giả từ Thiên Nhất Các:

“Ngươi từng ngửi hắn.

Ngươi từng nhìn tro cốt hắn.

Hắn chết. Nhưng cách hắn chết là một chìa khóa.

Một cánh cửa đến vùng tầng thứ năm.”

“Nếu ngươi không nói…

Chúng ta sẽ gọi chính tro cốt hắn lên,

ép linh khí còn sót lại kể ra mọi thứ, kể cả chuyện ngươi đã nghĩ gì khi chạm vào mùi hắn để lại.”

Áp lực đè xuống.

Móng tay Hoa Vân rụng. Máu mũi hóa tro.

Hắn cười. Lạnh. Nhưng vẫn còn đủ hơi để thở ra một làn khói mang hình một lưỡi kiếm đang tự đâm ngược vào lòng mình.

“Hắn chết… không phải vì ta.

Mà vì…

các ngươi không xứng biết hắn sống như thế nào.”

Ngay lập tức, cấm chú phát tác.

Một nửa trí não hắn nổ tung thành ảo ảnh.

Mỗi sợi thần kinh hóa thành một con rắn nhỏ, rít lên những bí mật chưa kịp bị lãng quên.

Nhưng hắn vẫn chưa gục.

Hắn rút một sợi tóc, không phải của mình, mà là của kẻ dễ chết.

“Các ngươi muốn biết?

Được.

Nhưng hãy ngửi nó.

Và nếu còn sống sau đó…

Ta sẽ kể.”

Không ai dám ngửi.

Vì mùi ấy từng khiến một Trưởng lão mất đi tên thật.

Ánh Cổ Lâu lùi lại.

Ngọc Nhan Đạo Nhân rút chuỗi xương vào tay áo.

Vô Diện Sứ Giả biến mất như chưa từng tồn tại.

Một giọng vang lên, không từ ai cụ thể:

“Kẻ dễ chết… vẫn đang giết dần từng kẻ muốn biết hắn chết ra sao.”

Phong ấn tự đóng lại. Không ai dám tiến thêm.

“Ngày Thứ Chín, Tin Tình Báo Được Sinh Ra Như Một Câu Chuyện Ngủ Mê

Thế giới tu chân chưa từng có khái niệm về “trùng hợp.”

Vì mỗi trùng hợp đều là hậu quả của một ý niệm không được phép hiện hữu.

Cơ hồ là cùng một thời điểm. Không chênh lệch một nhịp thở. Không sai biệt một nhịp tim.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

ta-cuoi-mot-tieng-lien-thuan-di.jpg
Ta , Cười Một Tiếng Liền Thuấn Di
Tháng 1 23, 2025
toan-cau-duong-cai-cau-sinh-tai-nguyen-ta-toan-bo-deu-muon.jpg
Toàn Cầu Đường Cái Cầu Sinh, Tài Nguyên Ta Toàn Bộ Đều Muốn!
Tháng 1 10, 2026
toan-dan-dong-phu-tu-tien-bat-dau-xung-doi-giao-hoa-nu-than
Toàn Dân Động Phủ Tu Tiên, Bắt Đầu Xứng Đôi Giáo Hoa Nữ Thần
Tháng mười một 10, 2025
toan-dan-linh-chu-vo-dich-theo-trieu-hoan-nu-de-bat-dau.jpg
Toàn Dân Lĩnh Chủ: Vô Địch Theo Triệu Hoán Nữ Đế Bắt Đầu
Tháng 2 1, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved