Chương 555: Lời Đồn Về Cái Chết Khiến Kẻ Sống Mất Đi Ý Chí
Như thể hắn đang đi ra từ chính sự kiện mình đã quên, kéo theo dư vị của một cái chết bị che giấu và ba giây kí ức bị hóa lỏng.
Trên bàn trà. Trên tay áo. Trong tiếng gió… đều có mùi tro bị ngâm trong máu tươi.
Lúc đó, trời bỗng rạn.
Không phải sấm. Không phải chớp.
Mà là một đường kiếm khí từ ngoài tầng khí quyển bổ xuống tòa thành như chẻ một quả táo héo.
Bầu trời bị xé làm đôi.
Mọi pháp trận đều vô hiệu trong vòng ba trượng. Không ai kịp chạy. Không ai dám trốn.
Hoa Vân vẫn ngồi, mắt không chớp, rót thêm một chén trà, tay trái vẫn rung khẽ vì phản ứng phụ của Vô Diên Hoàn.
Một giọng già nua vang lên, không từ miệng người, mà từ thân kiếm của một kẻ vừa đáp xuống như thiên tai:
“Đã lâu không đến nơi có mùi người sống. Ngươi là Hoa Vân?”
Hắn không ngẩng lên. Chỉ hỏi:
“Ngươi là kẻ đến tìm người đã chết, hay đến tìm cái chết của người đó?”
Im lặng ba nhịp thở.
Sau đó, người kia đáp:
“Ta đến… tìm cái chết đã giết người đó.”
Trong khoảnh khắc ấy, tất cả linh lực quanh thành co lại như co đồng tử khi thấy ánh sáng.
Người xuất hiện không mang danh, không báo hiệu, không gửi thiếp mời.
Nhưng khí tức ấy, phong thái ấy, và thanh kiếm đeo bên hông, mọi tông môn đều biết.
Trưởng lão Vô Ảnh của Cổ Kiếm Tông.
Kẻ được đồn rằng từ chối Phi Thăng chỉ vì muốn giữ lại bí mật của một cái chết chưa ai giải nghĩa.
Hắn bước đến, không chạm đất, vì đất từ chối nâng kẻ từng giết cả một tộc chỉ bằng ánh nhìn.
Nhìn Hoa Vân, hắn không cười, không lạnh, không thiện, không ác.
Chỉ nói một câu:
“Bốn ngày trước, ngươi giết một người. Người đó từng là đồ đệ thứ ba của ta.”
Hoa Vân nâng chén trà lên, nhưng tay run. Không phải vì sợ. Mà vì ba giây trí nhớ bị xóa kia, đột nhiên để lại dư chấn.
Cảm giác… như ai đó vừa gõ lên tim hắn từ bên trong.
“Ta không nhớ hắn chết thế nào.”
Câu nói đơn giản. Nhưng lập tức, không gian quanh hai người bị rút sạch tiếng động.
Vô Ảnh vẫn đứng.
Nhưng một tiếng “bắt đầu” vừa vang lên trong một không gian khác.
Đúng lúc ấy, thanh kiếm bên hông hắn rít lên một tiếng chói tai như tiếng than khóc bị giam nghìn năm, tự bung vỏ.
Nhưng không ai nhìn thấy lưỡi kiếm.
Bởi vì kiếm… không có hình.
Chỉ có kết quả của kiếm.
Chỉ trong tích tắc, chiếc ghế sau lưng Hoa Vân đã bị bổ thành bột, tách riêng nguyên tử của gỗ, hồn gỗ, và nghiệp lực của gỗ, như thể đây là một thanh kiếm không chém vào vật thể, mà chém vào lịch sử của vật thể đó.
Vô Ảnh không tiến thêm bước nào.
“Ngươi không nhớ, tốt. Nhưng sự việc không vì thế mà biến mất.”
“Ta không đến để báo thù. Ta đến để… giải nghĩa cái chết của một kẻ dễ chết.”
Hắn ném xuống một mảnh giấy.
Là giấy tẩm hồn phách, thứ chỉ được dùng để ghi lại dư âm cuối cùng của người chết.
Trên đó, là một dòng chữ như được viết trong cơn mơ:
“Tại sao người ngửi tóc ta… lại là ta?”
Hoa Vân khựng lại.
Vô Ảnh rút lui hai bước, nhưng không quay lưng.
“Ngươi có ba ngày. Tìm ra chân tướng. Hoặc ta sẽ thay ngươi nhớ lại.”
“Và khi đó… không phải chỉ một người chết.”
Ầm!
Một cơn lốc xoáy bốc lên từ chỗ trưởng lão vừa rời đi, để lại một vòng tro hình chữ “Tội” cháy âm ỉ trên nền đá.
Hoa Vân nhìn xuống chén trà trong tay.
Nước trong đã hóa thành tóc.
Ngày thứ năm.
Trời không sáng. Nhưng cũng không tối.
Nó như một khối u quầng thâm khổng lồ treo lơ lửng phía trên tòa thành, vừa đau vừa im lặng, như thể thiên địa cũng đang che giấu điều gì đó mà chính nó cũng không dám thừa nhận.
Hoa Vân vẫn ngồi đó. Ghế mới, nhưng vết bột gỗ từ chiếc ghế cũ vẫn rải khắp nền, thỉnh thoảng co giật nhẹ như đang bị truy hỏi.
Lúc ấy, không có tiếng chuông, không có khí tức, không có bước chân, nhưng toàn bộ pháp trận cảnh giới tự nhiên cúi mình, giao ra cổng chính.
Một người đến.
Không phải trưởng lão. Không phải sát thủ.
Mà là một Tông Chủ.
Người nắm cả ba phần quyền sinh sát của một tông môn.
Tông Chủ Vân Đài, Nhạc Kinh Huyền.
Danh xưng của hắn từng bị xóa khỏi sử sách, không phải vì hắn làm điều xấu, mà vì mọi điều hắn biết đều không nên tồn tại.
Hắn không nói, chỉ đặt một tấm khăn tay lên bàn, vải trắng, viền chỉ đen, giữa có một chữ duy nhất: “Dễ” nhưng viết bằng mực làm từ máu người đã chết trong trạng thái chưa kịp biết mình đã chết.
Chữ run. Không vì gió.
Mà vì nó biết: Hoa Vân có thể đọc ra tiếng lòng của mực.
Sau một chén trà.
Nhạc Kinh Huyền mở lời:
“Ngươi không cần kể. Ta biết mọi chuyện.
Kẻ dễ chết, đúng là đã chết. Nhưng cách hắn chết, không nên tồn tại thêm lần nữa.”
Giọng của hắn nhẹ. Nhẹ như tiếng tay vuốt mái tóc vừa bị ngửi xong.
Hoa Vân đáp:
“Vậy ngươi đến để diệt khẩu?”
Hắn lắc đầu, lấy ra một bình hắc thủy được phong ấn bằng 108 lá bùa viết ngược.
“Ta đến để ký hiệp ước. Giữa ngươi và cái chết đó.”
Hắn mở bình. Không có nước. Không có khí. Không có vật chất.
Chỉ có một mùi.
Một mùi mà bất kỳ ai ngửi phải sẽ ngay lập tức nhớ lại điều mình từng quên, dù chính nó đã bị xóa khỏi thực tại.
Hoa Vân chảy máu mũi ngay khi nắp bình bật ra. Một dòng máu đỏ, nhưng khi nhỏ xuống bàn, thì bốc khói như tro của niệm niệm bất diệt.
“Ngươi sẽ ký. Không bằng tay. Không bằng tên.
Mà bằng việc giữ trong tim mùi này. Không tiết lộ. Không chế tác. Không truyền lại.
Ngươi nhớ, nhưng không kể.
Ngươi hiểu, nhưng không lý giải.
Nếu một ngày ngươi lỡ viết ra, hoặc chỉ là nghĩ quá sâu, mùi này sẽ tìm đến ngươi… và khiến toàn bộ lỗ chân lông của ngươi mọc ra một bản thể khác của ngươi để thay thế.
Một ngươi mới, không có Diệp Linh.”
Đó không phải đe dọa.
Mà là một loại biện pháp phòng ngừa của tầng thế giới trên cao hơn.
Hoa Vân nhìn bình hắc thủy.
Hắn ngửi.
Một thoáng. Một khoảnh.
Cả vạn kiếp luân hồi gào thét trong khoang mũi hắn như bị ép vào khe cửa.
Hắn gật đầu. Đồng ý. Ký.
Nhạc Kinh Huyền cười.
“Tốt.
Ngươi là kẻ duy nhất còn sống sau khi ngửi được hai mùi liên quan đến cái chết ấy.
Giữ lấy đặc quyền đó. Và đừng làm nó trở thành vết thương.”
Trước khi đi, Tông Chủ đặt lại một vật.
Một đoạn tóc. Không rõ của ai. Nhưng còn ấm.
Trên đó, có gắn một chiếc nhẫn.
Chiếc nhẫn từng đeo bởi kẻ dễ chết.
Mặt nhẫn khắc hình… Diệp Linh đang mỉm cười.
Ngày thứ sáu.
Trời không còn màu. Không xanh, không đen, không xám, không trong.
Chỉ là một bức màn mỏng phủ lên tòa thành, giống như người chết quấn khăn tang sai mặt.
Không khí dày. Đất khô nhưng dính. Pháp trận trong không gian xung quanh phát ra âm thanh như đang rên rỉ.
Hoa Vân đứng. Không ngồi. Bàn trà đã mục. Tách trà bốc mùi tóc cháy.
Trong không gian ấy, một luồng khí bước đến không cần thân thể, không có hình dáng, nhưng ép gãy cả bóng của người khác.
Trưởng lão Vô Vọng, người từng tự bóp nát linh hồn mình để đổi lấy một lần nghe lời thiên đạo phản lại chính nó.
Hắn không mở cửa. Cửa tự tách ra như thể bản thân nó muốn rời khỏi cảnh tượng sắp diễn ra.
Hoa Vân ngẩng lên, không cười, không đợi.
“Ngươi đến cũng để bảo ta đừng nói?”
Vô Vọng không trả lời. Chỉ lấy ra một đoạn ngón tay đã đông cứng, đặt lên bàn.
Ngón tay đó… là của chính hắn. Nhưng nó không có vết cắt.
Nó bị mất do một suy nghĩ sai.
“Đừng nói,” Vô Vọng cất giọng, không phải nói bằng miệng, mà bằng phản chiếu từ nội tạng của những sinh linh từng chết oan quanh nơi đây.
“Không vì giữ bí mật.
Mà vì nếu nói ra… cả hiện thực sẽ nôn ra phiên bản dị dạng của chính nó.