Chương 554: Di Họa Cấm Chú
Không xương. Không bụi.
Không ai còn nhớ đã từng có hắn tồn tại.
Hoa Vân nhìn xuống mặt đất trống rỗng, im lặng. Một tia cảm xúc vừa chớm thoáng qua trong mắt hắn, không phải giận, mà là nghi hoặc.
Ngay lập tức, một tiếng nổ ầm vang lên trong thức hải hắn, như có ai đó đang siết chặt linh hồn hắn bằng lưỡi câu vô hình.
Hắn bật cười.
“Ồ, luật đúng là thật. Chỉ nghĩ thôi cũng muốn giết ta?”
Hắn ngẩng mặt nhìn trời, một tay vỗ vào ngực mình:
“Yên tâm đi, Liên Minh. Ta không tức giận. Ta chỉ…”
Hắn rút ra một lọ máu tím, máu của chính mình vừa bị ép ra từ nỗi nghi ngờ.
“…cảm thấy chuyện này, thú vị đấy.”
Ngày hôm sau.
Gió lớn. Mây đen. Linh khí cuộn như thủy triều ngược dòng, báo hiệu một dị tượng đang tích tụ.
Hoa Vân đứng giữa thiên không, trên đỉnh Lăng Hư Sơn, một vùng không gian đứt đoạn, nơi các tu sĩ bình thường đặt chân vào sẽ ngay lập tức bị thời gian hóa tro, linh hồn tự thiêu, thể xác không còn tên.
Nhưng Hoa Vân, kẻ từng cắt ngang vòng luân hồi để về ăn cơm tối, vẫn đứng đó, áo trắng không bụi, tay phải cầm quạt, tay trái… đang cầm một chiếc hộp rỗng.
Hộp dùng để đựng tro cốt.
Vấn đề là: Hắn giết rồi mà không còn tro.
Ngay khi hắn định quay về thì…
Xẹt!
Một đạo ánh sáng đâm xuyên tầng khí quyển, dừng lại trước mặt hắn.
Một tờ giấy đen như mực, viền đỏ máu, không có người đưa, không có khởi điểm.
Hắn cầm lên, mở ra.
Lại là huyết văn. Nhưng lần này… chữ viết lộn ngược, mỗi dòng một phong cách, như thể được chép lại bởi những bàn tay đã chết từ nghìn năm trước.
MẬT THƯ SỐ 2, CHỈ MỞ SAU KHI GIẾT HẮN
Gửi: Hoa Vân
Mã lệnh: 0.0.1
Rất tốt.
Ngươi đã hoàn thành bước đầu.
Nhưng có một sơ suất.
Tro cốt đâu?
Đừng nói không có. Đừng nói tan biến. Đừng nói không để lại dấu vết.
Vì:
Không thứ gì trên thế gian này chết mà không để lại gì.
Nếu hắn tan không để lại tro, nghĩa là tro đã có từ trước.
Nhiệm vụ tiếp theo:
Tìm tro cốt của Tử Dạ Phong.
Gợi ý:
Tro không ở nơi hắn chết.
Tro không ở nơi hắn từng sống.
Tro không thuộc về thời điểm hiện tại.
Tro có thể đã từng là của một người khác.
Khi tìm được, không được chạm tay trần.
Không được dùng ý niệm.
Phải nhìn bằng con mắt không phải của ngươi.
Vật dẫn:
Một con mắt.
Một giấc mơ.
Một lọn tóc của chính ngươi cái ngươi đã ngửi nhầm trước đó.
Hãy thiêu cả ba.
Tro cốt sẽ hiện ra.
Nếu không làm đúng, tro sẽ thiêu ngược linh hồn của ngươi, đốt tan ngũ tạng, khiến quá khứ của ngươi biến mất, tương lai của ngươi chưa bao giờ tồn tại.
Trân trọng,
Liên Minh Lục Tông
Mật Pháp Ngược Cực 000
Hoa Vân đọc đến dòng cuối, nở một nụ cười kỳ dị.
“Tro có từ trước à?”
Hắn rút ra từ tay áo một bình thủy tinh chứa một giấc mơ đã bị phong ấn, bên trong là cảnh hắn đứng giữa biển lửa, cười với một người không mặt.
Tiếp theo, hắn búng tay, một con mắt giả được luyện từ xương sọ rồng Cửu Thiên bay ra, vật có thể nhìn thấy những gì chưa từng xảy ra.
Cuối cùng, hắn cắt một sợi tóc của chính mình, sợi tóc từng bị ngửi nhầm, nay chính thức trở thành đạo cụ trong nghi lễ ngược tâm này.
Ba vật vừa đặt vào một cái lò luyện bằng mảnh vỡ của trăng, chưa kịp châm lửa…
ẦMMM!
Lò tự bốc cháy. Không bằng linh khí. Không bằng pháp thuật.
Mà bằng… thời gian.
Ngọn lửa cháy không màu, không tiếng, nhưng mỗi giây trôi qua, xung quanh Hoa Vân… mọi vật già đi một thế kỷ.
Khi tro rơi xuống đáy lò, tro cốt không phải màu trắng.
Mà là tro màu tím sẫm, lấp lánh ánh bạc, như thể được luyện từ kỷ niệm của một vì sao đã chết.
Hoa Vân nhìn tro.
Một chữ hiện ra giữa đám tàn tro, hình thành từ chính bụi.
Hoa
Hắn khựng lại.
“Hoa?”
Không phải là Hoa Vân. Mà chỉ là chữ “Hoa”.
Như tên ai đó đã từng yêu hắn.
Như dấu vết của một kẻ đã chết vì hắn.
Hay tệ hơn… là chính hắn, đã từng chết một lần rồi.
Hắn bật cười.
Lửa tắt.
Tro biến mất.
Trên tay hắn, chỉ còn một vết bỏng nhẹ hình chữ “Hoa” in thẳng vào lòng bàn tay.
“Được rồi, Liên Minh… tiếp theo là gì nữa đây?”
Đêm thứ ba. Mây tụ về một chỗ như thể có ai vừa dùng bút chấm mực quăng lên trời. Trăng không ló, gió không thổi, chỉ có một tầng khí áp như đè đầu thiên địa, khiến cả tòa thành nơi Hoa Vân trú ngụ trở nên im phắc, im đến mức nghe được cả tiếng tóc rụng khỏi đầu mình.
Giữa tĩnh lặng đó, một tiếng lạch cạch khe khẽ vang lên. Không phải tiếng khóa, cũng không phải tiếng mở thư.
Mà là… tiếng xương khớp người đang co rút lại thành bì thư.
Chiếc phong thư mới, bằng da người đã bị thuộc, viền chỉ đỏ may bằng dây gân cự mãng thất giai, chữ được khắc sâu vào lớp biểu bì, không phải bằng mực, mà bằng thứ gì đó vẫn còn thoi thóp thở.
Hoa Vân cầm thư lên. Lúc hắn chạm vào, phong thư rung nhẹ, giống như một đứa trẻ đang sợ bị đọc lộ bí mật của mình.
Hắn cười, xé lớp niêm phong bằng răng.
Bên trong, không giấy, không chữ, chỉ có một con sâu nhỏ màu bạc, chui ra từ đường may, bò lên lòng bàn tay hắn và… biến thành tiếng nói.
Tiếng không rõ nam nữ. Không rõ trẻ già. Nhưng mọi tế bào trong cơ thể Hoa Vân lập tức co thắt, như vừa nghe được tên thật của chính mình trong một thế giới khác.
BÍ MẬT CẤP ĐỘ SÁT MÔN, KHÔNG GHI CHÉP, KHÔNG GHI NHỚ
Gửi: Hoa công tử, người đã giết nhưng chưa thật sự giết xong.
Cảnh báo:
Sự việc đã bị rò rỉ.
Có một lỗ hổng trong tầng bảo mật của Mật Thư số 1.
Không rõ là do thời gian bị nhiễu hay không gian bị ăn mòn.
Hậu quả:
Một vài trưởng lão từ Vạn Linh Môn, Cổ Kiếm Tông, và Huyền Âm Giáo đã đánh hơi thấy tro cốt đang luân chuyển nghịch đạo.
Tông chủ của Tịnh Tâm Cốc đang cưỡi linh xà ba đầu tiến về tòa thành.
Nguyệt Hoa Cốc đã cử ra một nữ tử có thể “nghe được cái chết” chỉ để dò xem kẻ dễ chết đã chết như thế nào.
Cho nên:
Không được tiết lộ.
Không bằng lời nói.
Không bằng suy nghĩ.
Không bằng ánh mắt.
Không bằng khí tức.
Không bằng ký ức.
Kẻ dễ chết đã chết như thế nào, ngươi phải để điều đó biến mất cả trong chính ngươi.
Lệnh:
Lập tức ăn viên “Vô Diên Hoàn” được giấu trong răng hàm trái của ngươi từ năm ngươi 12 tuổi.
Viên hoàn này sẽ xóa ba giây trí nhớ sâu nhất về cái chết đó, và đổi lại là bốn ngày hoang tưởng không kiểm soát.
Trong bốn ngày đó, ngươi không được gặp Diệp Linh.
Nếu lộ ra,
Liên Minh không cứu được ngươi.
Không cứu được nàng.
Và càng không cứu nổi sự thật.
Dư âm:
Nếu có kẻ đến gõ cửa, hãy hỏi: “Ngươi đến tìm người đã chết, hay đến tìm cái chết của người đó?”
Nếu họ đáp lại: “Ta tìm chữ ‘như'” thì đó là gián điệp.
Nếu họ không đáp, hãy giết ngay.
Ngươi có bốn ngày.
Đừng để sự thật có hình dạng.
Khi giọng nói tan đi, con sâu bạc hóa thành tro và nước mắt, rơi xuống tay Hoa Vân, nóng như dung nham, nhưng không để lại vết bỏng, chỉ để lại một vệt sẹo vô hình nơi ngón út.
Hắn chạm vào răng hàm trái.
Khực.
Viên hoàn rơi ra.
Một viên tròn nhỏ, có mùi của quên lãng và vị của phản bội.
Hắn ngửa đầu uống xuống.
Ba giây sau, hắn quên.
Nhưng thứ hắn không quên, là mùi tro cốt trong trí nhớ đã mất kia vẫn còn vương vất trong cổ họng.
Và từ dưới sàn phòng, một lọn tóc vừa bị cắt đêm nào, lại mọc lại, như thể đang nhớ giúp hắn điều mà hắn đã quên.
Ngày thứ tư.
Trời không mưa. Nhưng mỗi bước chân của Hoa Vân để lại dấu nước.