Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
bien-than-o-dc-the-gioi.jpg

Biến Thân Ở Dc Thế Giới

Tháng 1 17, 2025
Chương 1082. Vĩnh viễn cùng một chỗ Chương 1081. Cuộc chiến cuối cùng (8)
vong-du-chi-10-lan-phan-ton-thuong.jpg

Võng Du Chi 10 Lần Phản Tổn Thương

Tháng 1 7, 2026
Chương 950: Thôn phệ linh hồn! Tinh thần lực 5 đương! . Chương 949: Ngoài định mức tài! .
bat-dau-dich-can-kinh-ta-tai-y-thien-mo-thi-thanh-than.jpg

Bắt Đầu Dịch Cân Kinh, Ta Tại Ỷ Thiên Mò Thi Thành Thần

Tháng 12 19, 2025
Chương 299: Cổ lão quyển trục Chương 298: Khắc tinh
than-quy-tu-tien-ta-thanh-mot-khoi-dai-hung-dia.jpg

Thần Quỷ Tu Tiên: Ta Thành Một Khối Đại Hung Địa

Tháng 1 25, 2025
Chương 240. Vô Thượng Cảnh Chương 239. Nuốt thiên địa
may-moc-vo-thanh.jpg

Máy Móc Võ Thánh

Tháng 4 25, 2025
Chương 0. Hoàn thành cảm nghĩ Chương 499. Phá diệt
eddb7409c593b600a97cfc87e515a094

Kuroko Mạnh Nhất Cầu Thần

Tháng 1 16, 2025
Chương Chương Chương 222.
dac-hieu-tu-tien-theo-bi-mau-nu-ngo-nhan-dai-lao-bat-dau.jpg

Đặc Hiệu Tu Tiên: Theo Bị Mẫu Nữ Ngộ Nhận Đại Lão Bắt Đầu

Tháng 1 10, 2026
Chương 243: Hồng môn yến, ta đi định Chương 242: Thẩm vấn Tần chiếu
tu-moi-ngay-mot-que-bat-dau-thanh-than.jpg

Từ Mỗi Ngày Một Quẻ Bắt Đầu Thành Thần

Tháng 3 24, 2025
Chương 468. Thành thần, âm mưu cùng chân tướng, tai kiếp Chương 467. Lại trèo lên Chí Cao Thần Phong, ngàn năm ma luyện
  1. Tiên Lộ Kỳ Duyên
  2. Chương 553: Dị Tượng Lăng Hư Sơn
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 553: Dị Tượng Lăng Hư Sơn

Phong Thư Nặc Danh, Không Ký Tên

Hoa công tử kính mến,

Thật xin lỗi vì đường đột. Có lẽ thư này đến quá vội.

Nhưng ta mong người hãy đọc với tâm thế bình tĩnh.

Diệp Linh, nàng ấy chỉ là một tu sĩ bình thường.

Không phải Thiên Thai Hương Cốt, cũng không phải Truyền Thừa Thần Linh.

Cái gọi là “thơm” cái gọi là “linh khí cổ đại” có thể chỉ là ảo giác sinh ra từ nội tâm kỳ vọng.

Xin người, đừng đào sâu.

Một khi người thật sự khai mở toàn bộ huyền cơ quanh Diệp Linh, có thể sẽ kéo xuống những thứ mà kể cả người cũng không thể nhìn thẳng.

Có những thể chất, không phải để khai phá, mà để che giấu.

Trân trọng,

Người không nên tồn tại.

Hoa Vân đọc xong, ánh mắt vẫn không đổi. Vài con chim cất tiếng hót gãy khúc như âm thanh bị bóp méo bởi không gian.

“Ồ… thú vị. Có người dám bảo ta đừng đào sâu? Còn dùng cái giọng điệu… như thể đang ban ơn?”

Hắn bật cười. Không phải cười to. Mà là một tiếng cười nhẹ, lạnh, mỏng như tơ lụa phủ dao găm.

“Thể chất không tồn tại? Ta tự mình ngửi được, đan điền vận chuyển, linh hồn chấn động… mà gọi là ‘ảo giác’?”

Hắn đưa mảnh giấy lên, khẽ búng.

Phừng!!

Mảnh giấy lập tức hóa thành khói tím, mang theo mùi thơm kỳ lạ không tên. Trong khoảnh khắc, đôi mắt Hoa Vân như lóe lên vô số tinh quang, ẩn hiện quang ảnh của một tòa tháp cao chín trăm tầng, trên mỗi tầng là một chữ “Diệp” đang gào thét, bị đóng đinh bằng đạo văn.

“Che giấu…?” hắn lẩm bẩm, “Che giấu đến mức người ta phải lập nguyên tắc không cho phép tồn tại của chính mình sao? Hay lắm.”

Gió lặng.

Trời cao bỗng vang lên một tiếng nổ trầm trầm, như có thần ý đang khẽ động.

Ngay lúc đó, Diệp Linh trở mình trong giấc ngủ, tay nhỏ quờ quạng, miệng thì thào:

“Sư phụ… Linh nhi… còn muốn ăn nữa mà… đừng lấy mất bánh của Linh nhi…”

Hoa Vân quay đầu, nhìn nàng như nhìn một bí cảnh vừa hiện giữa trời xanh.

“Càng giả ngây ngô… lại càng giống thật.”

Hắn cười lạnh, rồi xoay người rời đi, tiếng nói vang vọng giữa bầu trời tan vỡ:

“Được. Ta sẽ không đào sâu nữa đâu… ta sẽ đào tận gốc.”

Khi trời chuyển hoàng hôn, ánh sáng đỏ rực như máu tràn qua bầu trời, rọi lên gương mặt lạnh lùng của Hoa Vân. Hắn ngồi trên đỉnh Ngọa Long Tháp, nơi cao nhất của tòa thành, một tay nâng chén linh tửu do chính hắn ủ bằng thiên thạch mười vạn năm tuổi, tay còn lại phe phẩy chiếc quạt ngọc khảm long văn. Vẻ ngoài ung dung tự tại, nhưng trong đáy mắt, lờ mờ ánh lên tia nghi hoặc chưa tan.

Bởi lẽ, hắn vẫn đang suy nghĩ về sợi tóc đêm qua. Thơm đến mức nội đan tự sinh dị tượng, luân hải cộng hưởng, cửu chuyển phản nghịch, thiên cơ hỗn loạn, long mạch dưới lòng đất run rẩy như cá mắc cạn.

Chính lúc ấy…

Vù,

Một vệt ánh sáng lao tới, khựng lại ngay trước trán hắn.

Là một chiếc nơ.

Không phải linh phù. Không phải thư phong. Là nơ màu hồng phấn, buộc bằng sợi tơ lụa pháp cấp, kẹp một mảnh giấy gấp hình tim.

Hắn khựng lại. Đầu lông mày khẽ nhướng.

“Lại là… thư nặc danh?”

Hắn mở giấy ra.

Thư Riêng, Không Cần Hồi Âm

Gửi Hoa công tử,

Chuyện là thế này.

Ngươi đã ngửi nhầm tóc.

Không phải tóc của Diệp Linh.

Mà là… tóc của chính ngươi.

Lúc cúi xuống cắt, tay ngươi phẩy áo, quạt chuyển gió, một lọn tóc của chính công tử rơi xuống.

Mà công tử…

vốn dĩ thơm sẵn.

Không phải linh thể, không phải Hương Cốt gì cả.

Chỉ là… mùi cơ địa.

Người thơm, khí thơm, tóc thơm, nói chung… toàn thân đều tỏa khí chất vô dụng nhưng ngông cuồng.

Diệp Linh, thật sự chỉ là một đệ tử bình thường.

Xin đừng đào sâu nữa.

Tránh tạo thêm huyễn tưởng thần thoại tự biên tự diễn, làm rối loạn ngũ hành tuần hoàn của chính mình.

Trân trọng,

Một kẻ không chịu nổi mùi thơm giả tạo.

Khoảnh khắc đó, cả gió cũng ngừng thổi.

Trên trán Hoa Vân… một tia gân xanh mờ mờ nổi lên.

Hắn ngẩng đầu nhìn trời.

“Ta… tự ngửi tóc mình?”

Một tiếng sấm nổ ngang trời, gió giật lật ngược cả dòng suối linh khí quanh Ngọa Long Tháp.

Hắn đứng phắt dậy, mắt lạnh như băng vỡ trong hỏa diệm.

“Ta… thân là người từng khiến thiên kiếp lùi ba bước, Thiên Đạo tự động tránh đường, Phệ Hồn Trận thấy tên ta thì rút lui, ta lại ngửi tóc của chính mình?”

Hắn rút ra một sợi tóc dài rơi trên áo.

Đưa lên mũi.

Hít.

Ầmmmm…

Một tầng ánh sáng vàng mờ nhạt hiện ra quanh thân, là linh quang do thể chất quá thơm mà sinh.

Hắn cứng đờ.

“…”

Mấy giây sau, hắn quay đầu nhìn xuống phía phòng Diệp Linh đang ngồi gặm bánh linh ngọc như con sóc ngốc ngếch, ánh mắt hắn hiện lên vẻ tự hỏi có nên cười hay khóc hay bạo tẩu.

Nhưng rồi, hắn cười.

Một nụ cười ngạo thị cả Thiên Đạo, vượt ngoài khuôn khổ nhân sinh, xé rách mọi định nghĩa về tôn nghiêm cá nhân.

“Thì ra là thế… hóa ra, từ đầu đến cuối… kẻ sở hữu thể chất thượng cổ chân chính…”

Hắn xoay người, giơ tay vung mạnh chiếc quạt, gào lên giữa thiên địa:

“Chính là ta!

Ban đêm, trời không trăng, mây đen như lớp mực đặc quánh phủ kín đại địa. Giữa rừng trúc mục nát quanh tòa thành vắng lặng, từng chiếc lá khô lăn qua như xác giấy vô hồn. Trong gian thạch thất sâu dưới lòng đất, nơi khí âm lạnh đủ để đóng băng huyết mạch của tu sĩ Kim Đan, Hoa Vân ngồi một mình.

Không trà. Không rượu. Không cười.

Chỉ có… một mật thư, vừa mới truyền đến.

Không chim đưa. Không linh phù.

Chỉ là một mảnh xương người, bị đục rỗng giữa ruột, bên trong giấu thư viết bằng huyết văn đã khô. Mùi máu cổ xưa toát ra, ngửi một cái là hồn phách run rẩy, linh căn tạm ngừng hoạt động, tử phủ xuất hiện ảo ảnh.

Hoa Vân nheo mắt. Hắn lấy tay vuốt lên chữ đầu tiên. Máu chảy ngược lại một giọt.

Tê…

Ngay khi ngón tay chạm vào, bức thư tự động phát sáng, huyết văn như rồng bò, ngoằn ngoèo sống dậy, tự xếp thành từng dòng, từng lệnh, từng sát ý.

MẬT THƯ TUYỆT ĐỐI, ĐỌC XONG PHẢI QUÊN

Gửi: Hoa Vân

Cấp độ: Tối Tuyệt Mật

Ngươi phải giết một kẻ dễ chết.

Không khó. Không cần nghĩ.

Hắn không có hậu trường. Không có vận mệnh. Không có khí số.

Một con kiến.

Hắn đang ở cách ngươi ba dặm, dưới chân núi Đoạn Hồn, mặc áo xám, tên là…

Tử Dạ Phong.

Đừng hỏi tại sao.

Đừng thắc mắc hắn là ai.

Đừng để hắn nói câu nào.

Chỉ giết.

Và nhớ kỹ:

Khi hắn chết, không được tức giận.

Nếu ngươi cảm thấy tức giận, đau lòng, xúc động, hoài nghi, hay thậm chí chỉ là một tia khó hiểu trong ánh mắt,

Ngươi sẽ chết thay hắn.

Đây là luật.

Không phải của thế giới này.

Ngươi chỉ cần chấp hành.

Không được để lại thi thể. Không được để người khác thấy.

Không được chậm trễ.

Liên Minh Lục Tông, Pháp Ấn Vô Danh 0.0.0

Hoa Vân đọc xong, im lặng mười nhịp tim.

Hắn nhếch môi cười, nhưng không phải kiểu cười của người biết trước chiến thắng. Mà là nụ cười của kẻ đang nắm tay một con rắn độc, chờ nó cắn thử xem đau cỡ nào.

“Hửm… không được tức giận khi hắn chết?”

Hắn đứng dậy, bước ra khỏi gian phòng dưới đất. Ánh trăng vừa ló, rọi đúng vào gót chân hắn, và bỗng nhiên tan vỡ như gương va búa tạ.

Hoa Vân không bay, không phi kiếm. Hắn đi bộ, từng bước giẫm lên không khí, để lại từng dấu chân ám kim phát sáng, trời đất nứt nẻ theo mỗi bước.

Ba dặm.

Chưa tới nửa chén trà.

Trước mắt hắn là Tử Dạ Phong, một kẻ trẻ tuổi với ánh mắt đờ đẫn, đang ngồi dưới chân núi cào đất, miệng lẩm bẩm:

“Không ai thương ta… không ai nhớ tên ta… ta chết chắc cũng không ai hay biết…”

Hoa Vân giơ tay lên.

Không vũ khí. Không pháp thuật.

Chỉ là một cái búng tay.

Chíu,

Cả không gian bỗng hóa đen. Không phải đêm tối, mà là bị xóa.

Khi ánh sáng trở lại, Tử Dạ Phong biến mất.

Không máu.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

cao-lanh-lao-ba-khong-vien-phong-trieu-dinh-cho-san-giet-dien-roi.jpg
Cao Lãnh Lão Bà Không Viên Phòng, Triều Đình Chó Săn Giết Điên Rồi
Tháng 12 20, 2025
chay-cu-li-dai-tam-nam-hon-le-hien-truong-nang-chay-ve-phia-bach-nguyet-quang.jpg
Chạy Cự Li Dài Tám Năm, Hôn Lễ Hiện Trường Nàng Chạy Về Phía Bạch Nguyệt Quang
Tháng 1 1, 2026
ta-tai-tan-the-nuoi-nhot-nu-than.jpg
Ta Tại Tận Thế Nuôi Nhốt Nữ Thần
Tháng 1 24, 2025
ta-do-999-lan-thien-kiep.jpg
Ta Độ 999 Lần Thiên Kiếp
Tháng 12 27, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved