Chương 552: Mật Kế Khai Thiên Đản của Liên Minh Lục Tông
Đêm phủ xuống Tòa Thành Hoang Lâm, ánh trăng lạnh lẽo như lưỡi đao soi rọi lên tàn tích xưa cũ. Trong một căn phòng đổ nát được Hoa Vân tùy tiện phong ấn thành mật thất, Diệp Linh đang say giấc, gò má hồng lên vì hơi thở đều đặn, mái tóc đen rối nhẹ phủ xuống gối đá.
Bên ngoài, tiếng gió gào thét như quỷ khóc thần sầu. Mọi linh khí đều né tránh một thân ảnh trắng như tuyết vừa bước ra từ bóng tối.
Hoa Vân, khuôn mặt như tạc, tay cầm một mật thư có ấn vàng của Liên Minh Lục Tông, bên trên là một hàng chữ khắc bằng Kim Vân Phạn văn cổ đại, chỉ người từng giữ qua chức Tối Thượng Sứ Giả mới có thể mở được.
Hắn mở ra, đọc lướt qua vài dòng, sắc mặt không đổi, môi cong thành nụ cười mỉa mai như cười nhạo thiên đạo:
“Công tử Hoa Vân. Dựa theo cơ mật cấp tuyệt, lập tức thi hành kế hoạch ‘Khai Thiên Đản’. Mục tiêu: Diệp Linh.
Đợi lúc đồ đệ đang ngủ, tuyệt không để phát giác, nhẹ nhàng rón rén đút cho nàng viên đan ‘Thái Thượng Huyết Mạch Phá Giới Bổ Nguyên Đan’.
Cấm hỏi, cấm giải thích. Nếu thành công, Diệp Linh sẽ thức tỉnh một phần huyết thống thần tộc thời Thượng Cổ.
Nếu thất bại, cơ thể nàng sẽ… nổ tung như pháo Tử Vi. Không vấn đề. Không ai hỏi. Không ai quan tâm.
Tái bút: Nếu ngươi do dự, lập tức áp giải về Tổng Điện để bóc vỏ linh hồn thẩm tra.
Người ra lệnh: Liên Minh Lục Tông, Cực Đạo Đại Trưởng Lão.”
Hoa Vân cười nhạt, cuộn mật thư lại, một luồng hỏa diễm màu lam bùng lên, đốt cháy nó thành tro.
“Bóc vỏ linh hồn? Các ngươi còn chưa đủ tư cách nhìn thẳng vào hồn phách ta.”
Hắn lấy ra một chiếc hộp nhỏ, bên trong là một viên đan dược hình tròn, óng ánh như huyết ngọc, từng tia khí tức như gầm gừ, như la hét, như đang chờ cơ hội chui vào cơ thể người sống.
“Thái Thượng Huyết Mạch Phá Giới Bổ Nguyên Đan… một viên đan mà đủ để làm cả Thập Đại Tông Môn đại loạn nếu lộ ra ngoài. Dám giao cho ta… thật coi thường sự điên rồ của Hoa Vân này.”
Lặng lẽ, hắn mở cửa mật thất, từng bước tiến vào như u linh. Diệp Linh vẫn đang ngủ, môi khẽ mấp máy, đôi tay nhỏ nhắn ôm lấy cái chăn được may bằng da của Bạch Kim Địa Long. Nàng ngáy khẽ như mèo con.
Hoa Vân bước tới.
Dừng lại.
Nhìn nàng một lúc lâu.
Tựa như đang đấu tranh giữa lý trí và điên cuồng.
Rồi…
Hắn đưa tay ra.
Đan dược từ từ được đẩy đến bờ môi Diệp Linh, nhẹ như lông chim. Hoa Vân điều khiển khí cơ khiến nàng không thức dậy, từng hơi thở của hắn như đang nắm lấy vận mệnh nàng. Rồi, bụp, viên đan rơi vào miệng nàng.
Một giây.
Hai giây.
Mười giây.
Không phản ứng.
Rồi đột nhiên…
ẦM!!!
Toàn bộ tòa thành rung chuyển. Một cột sáng tím đỏ bắn thẳng lên trời cao, đánh nát từng tầng kết giới mà Hoa Vân từng bố trí. Đất trời cuộn xoáy, linh khí điên cuồng như bị hút vào phòng.
Diệp Linh mở mắt.
Đôi mắt nàng, không còn là mắt người.
Một con ngươi mang hình Cổ Long Bàn Huyễn, huyết văn phủ khắp tròng trắng. Sau lưng nàng, ảo ảnh một Thánh Thú Thời Thượng Cổ, Hồn Thiên Xích Giác Kỳ Lân gào lên một tiếng chấn động vạn dặm!
“Á… sư phụ… con đau quá…”
“Chịu đi. Muốn trở thành kẻ đứng trên cả thiên đạo, đừng sợ đau.”
“Nhưng mà…”
“Không có nhưng. Nếu ngươi nổ tung, ta sẽ gom tro cốt ngươi lại, luyện thành Huyết Hồn Thần Đỉnh. Ngươi vẫn sẽ có giá trị.”
Diệp Linh: “…”
Trên trời, từng ánh mắt cường giả từ khắp giới vực đang nhìn về tòa thành này. Từng kẻ run rẩy, thì thầm:
“Hắn lại làm rồi… Hoa Vân… đồ điên đó lại nghịch thiên rồi…”
“Giữa Đêm Trăng Lạnh, Mật Thư Kỳ Dị Từ Liên Minh
Tòa thành tĩnh mịch, màn đêm rủ xuống như tấm khăn liệm khổng lồ, vây kín cả vùng đất chết. Bầu trời không sao, trăng cong như lưỡi kiếm. Trong gian phòng gạch đá đã đổ nát một nửa, Diệp Linh đang ngủ say, hơi thở đều đều như tiếng gió nhẹ lướt qua rừng trúc. Mái tóc nàng xõa ra như dòng suối đen óng, ánh trăng chiếu lên khiến cả thân thể nàng như phát ra ánh sáng thánh khiết.
Đúng lúc ấy, một bóng người lặng lẽ xuất hiện trên đỉnh tháp thành.
Không tiếng động. Không hơi thở. Không khí tức.
Hắn xuất hiện như quỷ mị, Hoa Vân.
Tay trái hắn cầm một phong thư dán bằng ấn triện kim long. Đó là mật thư đến từ Liên Minh Lục Tông, nơi chỉ có những kẻ quyền cao chức trọng mới được phép đọc. Hắn lật thư ra, ánh mắt khẽ dao động.
Mật Thư Khẩn, Chỉ Hoa Vân Được Xem
“Hoa Vân.
Chúng ta cần ngươi kiểm chứng một việc.
Khi Diệp Linh ngủ, hãy nhẹ nhàng cắt lấy một sợi tóc của nó.
Đừng làm nàng tỉnh giấc.
Sau đó…
Ngửi.
Nếu mùi thơm thoang thoảng, mang theo linh khí thượng cổ, hãy lặng lẽ rời đi.
Không cần hỏi. Không cần trả lời.
Nếu không ngửi thấy gì… cũng không cần tức giận.
Vì có thể… chỉ là thời chưa tới.
Liên Minh Lục Tông”
Đọc đến đây, Hoa Vân nhướng mày.
“Hửm? Mùi tóc? Thượng cổ linh khí? Lẽ nào Diệp Linh là thể chất truyền thừa từ dòng máu Cổ Thiên Nữ bị tuyệt tích mười vạn năm trước?”
Hắn không do dự. Như u linh xuyên gió, hắn tiến vào phòng, từng bước chân nhẹ tựa lông hồng, không làm kinh động đến hạt bụi nhỏ nhất. Tới bên cạnh giường đá nơi Diệp Linh nằm, hắn khom lưng, đưa tay vén nhẹ một lọn tóc đang phủ lên má nàng.
Hương thơm nhè nhẹ bốc lên, không phải từ cơ thể, mà từ linh hồn.
Hắn rút ra một thanh tiểu đao khắc phù văn Cổ Ngữ, mũi đao chỉ mảnh như cánh chuồn chuồn, nhẹ nhàng cắt xuống một sợi. Từng chi tiết nhỏ đều là đạo vận.
Giơ sợi tóc lên trước ánh trăng, hắn khẽ hít vào.
“…”
Một luồng khí thơm bay thẳng vào tâm trí, khiến đan điền run rẩy, hồn phách dậy sóng, ba mươi sáu luân xa nội thể tự động xoay chuyển, như có thiên thần nhỏ gõ vào Thần Môn Cảnh của hắn.
“…”
Hắn cứng người.
“Là thật. Là Vô Cực Linh Thể, Hương Cốt Thiên Thai… dòng máu đã bị diệt tộc từ thời Tiên giới còn chưa sụp đổ.”
Hắn nhìn Diệp Linh đang ngủ say, khóe miệng dính một vệt nước miếng nhỏ như ngọc dịch rơi ra từ linh hồ.
Ánh mắt hắn trở nên phức tạp.
“Liên Minh… các ngươi chơi trò này đúng là càng ngày càng không có giới hạn. Nhưng ta thích.”
Hắn lặng lẽ đứng dậy, rời khỏi phòng mà không để lại dấu vết.
Nhưng trước khi rời đi, hắn quay đầu lại nhìn Diệp Linh một lần, khẽ nhếch môi: “Diệp Linh à… dù ngươi có là phàm nhân hay thiên kiêu trời sinh, chỉ cần là đệ tử của Hoa Vân ta, nhất định phải ngẩng đầu nhìn trời, dẫm nát chân thần!”
Một cơn gió lạnh thổi qua, bức mật thư tự bốc cháy không dấu vết.
Xa xa, một giọng cười trầm thấp vang vọng giữa thiên không:
“Hương thơm thật đấy. Còn ai thơm hơn được nữa… ha ha ha.”
Tảng sáng. Ánh dương đầu tiên như lưỡi dao rạch đôi tầng mây u ám, chiếu xuống đại địa phế tích, để lại vài tia sáng nhàn nhạt trên bệ đá loang lổ của tòa Thánh Thành. Diệp Linh vẫn đang ngủ say như một đóa bạch liên chưa tỉnh, còn Hoa Vân đã đứng từ lúc nào trên đỉnh tháp thành, gió thổi áo hắn bay phần phật như cờ lệnh ngày chiến chinh.
Và rồi, một tiếng xé gió khe khẽ.
Không phải phi kiếm. Không phải truyền phù.
Là… một con chuồn chuồn giấy.
Nó bay đến, lượn vòng ba lượt quanh Hoa Vân, rồi lặng lẽ đáp xuống lòng bàn tay hắn, cánh run run như đang e dè trước một tồn tại quá mức cao thâm.
Hoa Vân nhíu mày.
“Ồ? Trò này lại là ai bày ra?”
Chuồn chuồn nứt ra, để lộ một mảnh giấy nhỏ gấp bốn, giấy cổ dùng trong Truyền Tự Tông, chất liệu chỉ tồn tại ở Vực Vô Danh, nơi chẳng ai dám bước chân vào.
Hắn mở thư ra.