Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
kiem-tong-bang-mon.jpg

Kiếm Tông Bàng Môn

Tháng 1 17, 2025
Chương 807. Cái tiếp theo truyền kỳ Chương 806. Lại một lần nữa nhân tài giếng phun
hoang-cat-chua-te.jpg

Hoang Cát Chúa Tể

Tháng mười một 25, 2025
Chương 5: Quyển tổng kết Chương 532: Quan ải khó vượt
nhap-hoc-ve-sau-phat-hien-cuoi-gap-doi-tuong-dung-la-phu-dao-vien.jpg

Nhập Học Về Sau, Phát Hiện Cưới Gấp Đối Tượng Đúng Là Phụ Đạo Viên

Tháng 1 20, 2025
Chương 2. Lục Nham, Vương San San Chương 1. Trịnh Tử Long, Trương Nam Nam
linh-chu-da-tu-da-phuc-ta-che-tao-than-linh-gia-toc.jpg

Lĩnh Chủ: Đa Tử Đa Phúc, Ta Chế Tạo Thần Linh Gia Tộc

Tháng 1 10, 2026
Chương 773: Quang Minh đế quốc Chương 772: Vạn quốc đến chúc
mo-phong-tu-tien-bat-dau-thu-thap-su-ton-mot-mau-manh-vo.jpg

Mô Phỏng Tu Tiên: Bắt Đầu Thu Thập Sư Tôn Một Máu Mảnh Vỡ

Tháng 1 5, 2026
Chương 312: Tiêu gia chủ chết? Chương 311: Sát thủ tới
running-man-khoi-hai-cao-phu-soai.jpg

Running Man Khôi Hài Cao Phú Soái

Tháng 1 22, 2025
Chương 2913. Thích liền cả đời Chương 2912. Thế giới làng giải trí đệ nhất nhân
cong-cong-nhung-thu-vo-cong-nay-nguoi-that-su-biet-a.jpg

Công Công, Những Thứ Võ Công Này Ngươi Thật Sự Biết A?

Tháng 1 8, 2026
Chương 490: Ngươi nói với ca nói thật Chương 489: Lại lần nữa dị biến
hong-hoang-chi-bat-dau-hanh-hung-dong-hoang-thai-nhat

Chi Bắt Đầu Hành Hung Đông Hoàng Thái Nhất

Tháng 10 15, 2025
Chương 731: Tơ tình không ngừng, vĩnh sinh bất tử. Chương 730: Đại Âm Dương vũ trụ, Âm chủ cùng Dương chủ.
  1. Tiên Lộ Kỳ Duyên
  2. Chương 551: Vượt qua ảo cảnh, tìm kiếm chân thân, Hoa Vân khó lường, Diệp Linh giác ngộ
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 551: Vượt qua ảo cảnh, tìm kiếm chân thân, Hoa Vân khó lường, Diệp Linh giác ngộ

Ngay khi Diệp Linh còn đang choáng váng, một tấm phù văn rơi lạch cạch trước mặt nàng:

Luật chơi: Mỗi người được gán một “giá trị số”. Đổi chác, che giấu, cướp đoạt, mọi cách đều được phép. Ai giữ giá trị cao nhất trước khi mặt trời lặn, thắng.

Diệp Linh nhìn xuống cổ tay mình.

Một chuỗi số lập lòe hiện ra: 05.

Hoa Vân bên cạnh ngáp dài, nhìn cổ tay mình, nhưng kỳ lạ thay, chỗ đó trống trơn.

Không có bất kỳ con số nào.

Diệp Linh hoảng hốt:

“Sư phụ, người không có số!”

Hoa Vân lười biếng gãi cằm:

“Ừm. Có thể ta không tính là ‘người’ trong trò chơi này.”

Diệp Linh: “…”

Không đợi nàng hỏi thêm, từ khắp các ngõ ngách thị trấn, từng nhóm người bắt đầu lộ diện.

Mỗi người đều đeo một tấm bảng nhỏ trước ngực, con số nhấp nháy, 02, 10, 15, thậm chí có kẻ số 99.

Bọn họ liếc nhìn nhau, ánh mắt lập tức lạnh đi.

Không ai muốn mất số.

Cũng không ai muốn bị cướp mất.

Không khí như mặt nước ngầm sôi trào.

Ngay lúc ấy, một lão già số 70 lững thững tiến lại, cười híp mắt:

“Tiểu cô nương, giá trị 05 à? Để ta ‘mua’ ngươi nhé.”

Diệp Linh cảnh giác lùi lại:

“Mua?”

“Đúng thế,” lão già nói, vung tay ra một viên ngọc màu xanh, “đổi ngươi lấy viên Ngọc Tụ Khí này. Chỉ cần ngươi đồng ý thôi.”

Diệp Linh còn đang do dự, thì Hoa Vân bỗng nhiên thong thả lên tiếng:

“Nếu vậy, ta đổi thêm.”

Giọng hắn nhẹ hẫng như gió xuân thổi qua, nhưng mang theo sức mạnh kỳ quái khiến mọi người quanh đó bất giác lùi bước.

Lão già nheo mắt:

“Ngươi muốn đổi gì?”

Hoa Vân khẽ cười, ngón tay tùy ý chỉ:

“Đổi luôn số 70 của lão cho ta.”

Câu này vừa thốt ra, cả thị trấn như nghẹt thở.

Lão già sa sầm mặt:

“Ngươi… tưởng mình là ai?”

Ngay lúc đó

Vút!

Một cơn gió vô hình xoáy lên.

Trong chớp mắt, số 70 trước ngực lão ta bốc hơi mất tiêu.

Ngược lại, trên tay Hoa Vân, một con số lờ mờ hiện ra, không phải 70, cũng không phải 05, mà là một dải số… không rõ ràng.

??

Diệp Linh há hốc mồm.

Đây là kiểu quái quỷ gì nữa?!

Hoa Vân lười biếng chống cằm, cười híp mắt:

“Ta bảo rồi. Đừng tin mắt, đừng tin tai.”

Thị trấn bắt đầu hỗn loạn.

Kẻ thì đi săn mồi.

Kẻ thì trốn chạy.

Giá trị số liên tục thay đổi, nhấp nháy trong ánh hoàng hôn mờ nhạt.

Diệp Linh bám sát Hoa Vân, vừa chạy vừa thầm hỏi:

“Sư phụ, ta làm gì bây giờ?”

Hoa Vân lười nhác phẩy tay:

“Chơi vui thôi. Đừng để mất mình là được.”

Chơi vui…?

Diệp Linh oán thầm, nhưng trong lòng lại nhẹ bẫng.

Có Hoa Vân ở đây, dường như thế gian này dù loạn đến đâu cũng chẳng sao.

Chạy qua một con phố nhỏ, Diệp Linh bất ngờ thấy một bé gái đang ngồi khóc dưới mái hiên.

Trên ngực bé gái là số 01, cực kỳ thấp.

Diệp Linh do dự.

Quy tắc trò chơi cho phép cướp đoạt, nghĩa là… nàng có thể dễ dàng “ăn” giá trị của đứa bé để nâng cao số của mình.

Nhưng

Nhìn gương mặt lấm lem nước mắt ấy, nàng không thể ra tay.

Ngay lúc nàng còn lưỡng lự, từ sau lưng, một bóng người đột nhiên lao tới!

Một gã đàn ông lực lưỡng, số 80, ánh mắt đỏ ngầu!

Hắn vung tay toan chộp lấy Diệp Linh.

Ầm!

Một cơn gió vặn xoắn trào lên.

Cả người gã bị thổi bay ra xa, lăn mấy vòng giữa phố, nằm bất động.

Hoa Vân thong thả thu tay, như vừa làm một chuyện vô cùng nhỏ nhặt.

“Ta nói rồi, đừng để mất mình.”

Hắn liếc sang Diệp Linh, ánh mắt mờ mịt nhưng dịu dàng:

“Nếu lòng ngươi đã chọn, thì cứ đi theo nó. Những gì khác, ta dọn giúp.”

Mặt trời sắp lặn.

Ánh hoàng hôn rọi qua thị trấn bập bềnh.

Con số 05 trước ngực Diệp Linh vẫn y nguyên, không tăng cũng không giảm.

Trong khi đó, tất cả những kẻ ham hố cướp đoạt, những kẻ đổi chác phản bội, từng tên từng tên bị gió lặng lẽ cuốn đi, hóa thành hạt bụi lấp lánh giữa bầu trời.

Chỉ còn hai thầy trò đứng đó.

Một bảng nhiệm vụ hiện ra trước mặt họ:

Người chiến thắng: 05. Được phép bước vào tầng tiếp theo.

Diệp Linh sững sờ.

Nàng… thắng?

Nhưng nàng không cướp đoạt.

Không đổi chác.

Chỉ giữ lấy bản thân.

Hoa Vân đứng bên cạnh, cười nhẹ như gió:

“Đôi khi, ‘giữ mình’ chính là thắng lợi lớn nhất.”

Gió bay nhẹ.

Hắn quay lưng, bóng dáng chập chờn như tan vào ánh hoàng hôn.

Giữa bầu trời bập bềnh ấy, Hoa Vân vẫn là một bóng hình không thể nắm bắt, như sương, như khói, như cơn mơ vĩnh viễn không rõ ràng.

Và nơi cuối thị trấn, một cánh cửa bạc đang mở ra chậm rãi, đón chờ hai người bước tiếp…

Bầu trời đổ mưa lất phất.

Trong một khu chợ nổi kỳ lạ, từng chiếc thuyền nhỏ xếp thành dãy dài, người bán hàng mặc áo tơi, tay chèo nhẹ, tiếng rao hàng hòa lẫn vào tiếng mưa tí tách.

Diệp Linh che đầu, tay nắm chặt tay áo Hoa Vân, đi qua từng quầy thuyền một.

Chẳng ai nhận ra bọn họ.

Giữa dòng người tấp nập, Hoa Vân giống như một vệt nước mờ, không để lại dấu vết.

Có lúc hắn sà vào quầy bán bánh nướng, mua một cái bánh nho nhỏ, cắn một miếng lại đưa cho Diệp Linh:

“Ăn thử không? Bánh hoa quế, ngọt nhẹ.”

Diệp Linh đón lấy, cẩn thận cắn một miếng, ngọt thật, thơm phức.

Hoa Vân cười, ánh mắt thoáng tan ra như sóng nước. Nhưng khi Diệp Linh quay lại nhìn lần nữa, hắn đã đi cách xa mấy bước từ lúc nào, đang nghịch nghịch một con diều giấy màu xanh treo lơ lửng giữa dòng thuyền.

“Sư phụ!” nàng gọi với.

Hắn quay đầu, miệng ngậm cọng rơm nhỏ, giơ tay vẫy như trẻ con.

Diệp Linh chạy vội theo, bước chân làm nước bắn lên thành từng vòng tròn nhỏ.

Mưa không nặng nhưng cũng chẳng ngớt.

Cả khu chợ cứ thế trôi bập bềnh, lững lờ mà không cố định.

Thuyền trôi, người trôi, cảnh trôi.

Ngay cả thời gian cũng như đang dãn ra.

Đến ngã ba chợ, một lão bà bán quạt giấy cười híp mắt vẫy tay:

“Nha đầu, mua một cây quạt không?”

Diệp Linh nhìn sang. Trên quầy là hàng trăm chiếc quạt nhỏ, mỗi chiếc vẽ một cảnh khác nhau: núi, sông, mưa, gió, lá rụng, trăng non…

Hoa Vân bỗng nhiên ngồi xổm xuống, tiện tay chọn một cây quạt nền trắng, chỉ vẽ đúng một dấu chấm mực.

“Quạt này,” hắn nói, “giống ta.”

Diệp Linh ngẩn ra:

“Sư phụ là dấu chấm?”

Hoa Vân chống cằm, ánh mắt thản nhiên:

“Không bắt đầu, cũng không kết thúc. Một chấm thôi.”

Lão bà cười hì hì:

“Muốn lấy, thì trả giá.”

Diệp Linh vội vàng mò túi, lấy ra mấy đồng linh tệ. Nhưng lão bà khoát tay:

“Không cần tiền. Trả bằng ‘một điều ước’.”

Hoa Vân chớp mắt:

“Vậy… ta muốn một ngày mà không cần phải tồn tại.”

Diệp Linh sững người.

Lão bà cũng ngẩn ra một chút, rồi cười híp mắt:

“Được.”

Ầm

Cả chợ nổi bỗng nhiên rung lắc.

Từng chiếc thuyền nhỏ lần lượt hóa thành những mảnh giấy, từng người từng người biến mất như tan vào hạt mưa.

Diệp Linh tròn mắt nhìn quanh.

Chỉ còn mình nàng đứng đó.

Không thấy Hoa Vân đâu cả.

Nàng hoảng hốt gọi:

“Sư phụ!”

Không ai trả lời.

Gió thổi qua, nhẹ như cánh chuồn chuồn.

Trong tay nàng, cây quạt trắng với dấu chấm mực nhẹ nhàng bung ra, biến thành một vệt khói lượn lờ.

Ngay lúc nàng gần khóc, phía cuối bến nước, dưới một gốc liễu rũ, một bóng người áo trắng ngồi vắt vẻo, chân đung đưa chạm nước.

Áo bay trong gió.

Mặt mơ hồ như sương.

Không rõ có phải Hoa Vân hay không.

Nhưng Diệp Linh vẫn biết, đó chắc chắn là hắn.

Nàng vén váy, chạy về phía ấy, lòng tràn đầy tiếng gọi không thành lời.

Và thế là mưa nhẹ tiếp tục rơi, một ngày không cần tồn tại, nhưng vẫn có người vì ai đó mà ở lại.

Mưa rơi từng đợt, như màn tơ mỏng giăng khắp nơi.

Diệp Linh chạy băng qua bến nước, váy áo dính nước mưa lạnh lạnh.

Nhưng nàng không dừng lại.

Cuối cùng, nàng cũng tới gốc liễu.

Người kia, hay đúng hơn, cái bóng kia, ngồi đó, tay cầm một nhánh liễu, vẽ vẽ gì đó trên mặt nước.

“Sư phụ…”

Nàng thở hổn hển, quỳ xuống cạnh hắn.

Bóng áo trắng không ngẩng đầu, chỉ khẽ lẩm bẩm:

“Diệp Linh à, nếu ta không còn hình dáng, không còn giọng nói, thậm chí không còn tên… ngươi vẫn tìm ta chứ?”

Diệp Linh lập tức gật đầu:

“Vẫn tìm!”

Gió cuốn qua, cuốn luôn câu trả lời của nàng đi xa.

Bóng người kia khẽ bật cười, âm thanh như gió luồn qua lá:

“Thế thì tốt.”

Hắn khẽ vẩy tay.

Ầm!

Mặt đất dưới chân Diệp Linh vỡ tan như gương nước.

Cả người nàng rơi xuống, không, không phải “rơi” mà như được dòng nước ngầm kéo xuống tầng sâu hơn.

Mở mắt ra, Diệp Linh phát hiện mình đang đứng giữa một con phố.

Mưa vẫn rơi.

Nhưng nơi này không còn thuyền bè, không còn bến nước.

Đây là một thị trấn kỳ lạ, từng căn nhà lấp lánh ánh sáng từ cửa sổ, từng dòng người khoác áo mưa trong suốt đi qua, nhưng tất cả đều không có gương mặt.

Không có ai có mặt.

Chỉ có những dáng người mơ hồ, thấp thoáng, nhạt như khói.

Diệp Linh nhìn quanh, tim đập thình thịch.

Phía cuối con phố, có một quán trà nho nhỏ, ánh đèn mờ ấm áp.

Trước cửa quán trà, một cái bàn gỗ.

Và trên bàn, là một bộ cờ vây chưa đánh xong.

Gió mưa thổi qua.

Một quân cờ trắng bị lật ra.

Phía dưới quân cờ ấy, là một dòng chữ:

Tìm thấy ta trong mưa.

Diệp Linh mím môi, nhấc váy chạy vào trong quán trà.

Bên trong, hơi nước bốc lên mờ mịt.

Từng bàn từng bàn đều có người ngồi, nhưng tất cả đều mơ hồ như bóng nước, nhạt nhòa không rõ hình dáng.

Diệp Linh chạy từ bàn này sang bàn khác, nhìn từng người một.

Không ai là Hoa Vân.

Nàng bắt đầu lo lắng.

Mưa bên ngoài càng lúc càng nặng hạt.

Ngay lúc nàng gần như muốn bật khóc, trong góc quán, một tay áo trắng khẽ lay động.

Diệp Linh giật mình nhìn lại.

Một người đang ngồi đó, một tay chống cằm, một tay xoay nhẹ chén trà.

Áo trắng.

Mơ hồ.

Không rõ mặt.

Nhưng nàng nhận ra ngay lập tức.

“Sư phụ!”

Nàng chạy tới.

Người kia ngẩng đầu, đôi mắt cong cong như cười.

“Diệp Linh,” giọng nói nhẹ bẫng, “nơi đây, ta chỉ là một cơn mưa. Ngươi tìm ta thế nào?”

Diệp Linh không chút do dự:

“Thì… bắt lấy một hạt mưa giữ bên mình!”

Nói xong, nàng vươn tay ra, nắm lấy bàn tay đang cầm chén trà kia.

Bàn tay ấy mát lạnh, nhẹ bẫng như nước.

Nhưng ấm áp.

Hoa Vân, hoặc cái gì đó giống như Hoa Vân, bật cười:

“Ừ, giữ chặt nhé.”

Ầm.

Cả quán trà hóa thành làn nước mỏng, trôi tan.

Chỉ còn hai người nắm tay nhau, trôi bồng bềnh trong biển ánh sáng mưa.

Không ai biết bọn họ sẽ trôi về đâu.

Có thể là tầng sâu hơn nữa, có thể là về lại bến nước cũ.

Nhưng lúc này, khi mọi thứ xung quanh đều mơ hồ, Diệp Linh chỉ biết:

Dù Hoa Vân là một dấu chấm.

Là một vệt nước.

Hay chỉ là một ý niệm mơ hồ trong mưa,

Chỉ cần nàng nắm lấy,

hắn sẽ không biến mất.

Và như vậy, giữa một thế giới đang tan ra, chỉ có bàn tay kia, vẫn vững vàng nắm lấy nàng giữa cơn mưa vĩnh viễn.

Tu chân giới, vùng rừng mù Huyễn Vụ

Từng lớp sương dày đặc quấn quanh rừng, ánh sáng lấp lóe như những ngọn đèn lồng nhỏ lơ lửng giữa không trung.

Diệp Linh dẫm trên con đường rêu trơn trượt, vạt áo ướt đẫm sương lạnh.

Nàng nắm chặt tấm phù lục cũ kỹ trong tay, thứ duy nhất dẫn đường.

“Sư phụ…”

Nàng gọi khẽ.

Trong màn sương mịt mùng, một tiếng cười khe khẽ vang lên:

“Ai gọi ta thế?”

Là giọng Hoa Vân, nhưng lại vang vọng từ bốn phương tám hướng, chẳng biết hắn ở đâu.

Diệp Linh cắn môi:

“Sư phụ, đừng đùa nữa. Ra đây đi.”

Gió lướt qua, kéo theo từng mảnh lá khô xoay tít, như có bóng áo trắng thoắt ẩn thoắt hiện giữa tầng sương.

Một trận pháp bỗng nhiên hiện ra dưới chân Diệp Linh, ánh sáng xanh bạc lóe lên.

Ầm!

Nàng bị hút vào trung tâm trận pháp, cả người trôi lơ lửng giữa biển sương.

Trước mắt, một ngọn núi cao vời vợi hiện ra, từng bậc đá dẫn lên đỉnh.

Trên đỉnh núi, một bóng người áo trắng ngồi xổm, đang thản nhiên thả từng viên đá lăn xuống dốc.

Hoa Vân?

Không rõ.

Hắn vẫn mờ mịt, như là người, như là gió.

Diệp Linh hít sâu, bắt đầu leo từng bậc thang.

Mỗi bước đi, sương càng dày.

Thậm chí cả thân thể nàng cũng bắt đầu mờ dần trong làn sương ấy.

“Sư phụ…!”

Nàng hét lên.

Phía đỉnh núi, bóng người áo trắng ngẩng đầu, giơ tay ra:

“Diệp Linh, leo tới đây. Ta dạy ngươi một đạo pháp.”

“Đạo pháp gì?”

“Nắm lấy sương mù.”

Diệp Linh nghiến răng, tiếp tục bước.

Gió gào thét.

Sương cuốn lấy nàng, cố gắng níu kéo, đẩy ngã, xóa nhòa từng đường nét.

Nhưng nàng không lùi.

Cuối cùng, khi đến được đỉnh núi, nàng thở dốc, bàn tay vươn ra nắm lấy tay áo trắng kia.

Lạnh.

Nhẹ.

Gần như chẳng có gì.

Hoa Vân, hay hình bóng của hắn, khẽ cười:

“Tốt lắm. Bây giờ, nhắm mắt lại.”

Diệp Linh ngoan ngoãn nhắm mắt.

Ngay lập tức, một luồng linh khí thanh thuần tràn vào cơ thể nàng, quấn quanh kinh mạch như dòng suối nhỏ.

Nàng thấy mình đang hấp thu sương mù, luyện hóa thành Tụ Vụ Quyết, một pháp môn chỉ tồn tại trong truyền thuyết, có thể “nắm giữ” bất kỳ thứ gì không thể nắm giữ.

Mở mắt ra lần nữa, bóng áo trắng trước mặt đã tan vào mây.

Chỉ còn lại một cành liễu mềm mại, cắm giữa nền đá.

Trên cành liễu, buộc một dải lụa mỏng.

Dòng chữ mờ nhòe:

Sương mù không tồn tại. Ta cũng vậy. Nhưng nhớ nhé, Diệp Linh, không phải cái gì không thấy được thì không thể giữ lấy.

Diệp Linh cẩn thận cầm lấy cành liễu.

Ánh mắt nàng sáng lên, giữa trời đất mờ mịt.

Gió thổi tung áo, tóc rối bời, nhưng nàng đứng thẳng, cành liễu trong tay như một phần của cơ thể.

Một đạo pháp vừa thành hình.

Một đoạn nhân duyên, dù mơ hồ như khói, cũng khắc sâu vào lòng.

Từ đó, giữa Huyễn Vụ sâm lâm, thỉnh thoảng có thể thấy một thiếu nữ áo trắng bước đi trong sương, tay cầm cành liễu, nụ cười ôn hòa.

Mỗi lần nàng vung tay, sương mù lại tụ thành hình dáng một người, áo trắng, tóc dài, không rõ mặt

Chớp mắt một cái, tan mất.

Nhưng thiếu nữ vẫn cười, vẫn bước tiếp.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

dao-ta-trong-dong-chi-ton-cot-ta-thanh-sat-than-nguoi-khoc-cai-gi
Đào Ta Trọng Đồng Chí Tôn Cốt, Ta Thành Sát Thần Ngươi Khóc Cái Gì
Tháng mười một 6, 2025
ta-ban-com-hop-toan-truong-tren-duoi-deu-dien-roi.jpg
Ta Bán Cơm Hộp, Toàn Trường Trên Dưới Đều Điên Rồi
Tháng 1 23, 2025
tu-hon-cung-ngay-dai-de-cha-ruot-cho-ta-cho-dua
Từ Hôn Cùng Ngày, Đại Đế Cha Ruột Cho Ta Chỗ Dựa
Tháng mười một 8, 2025
ra-mat-that-bai-ta-khong-the-lam-gi-khac-hon-la-dang-co-xung-de
Ra Mắt Thất Bại, Ta Không Thể Làm Gì Khác Hơn Là Đăng Cơ Xưng Đế
Tháng 10 6, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved