-
Tiên Lộ Kỳ Duyên
- Chương 550: Thị trấn số phận, trò chơi sinh tử, Hoa Vân bí ẩn, Diệp Linh giữ mình
Chương 550: Thị trấn số phận, trò chơi sinh tử, Hoa Vân bí ẩn, Diệp Linh giữ mình
Người bị treo giải thưởng á?”
Hoa Vân nhún vai, mắt lười biếng:
“Không phải lần đầu.”
Dứt lời, hắn khẽ giẫm mũi chân lên đất, thân hình lập tức hóa thành một dải khói nhàn nhạt, vèo một cái đã cách xa hơn mười trượng.
“Không đợi ta hả?!”
Diệp Linh hét lên, cuống cuồng đuổi theo.
Phía sau, dây leo từ lòng đất ào ào trỗi dậy, như sóng vỗ, thi nhau quấn tới.
Trên cánh đồng hoa.
Hoa Vân nhàn nhã bước đi, thân hình mơ hồ như có như không, mặc cho dây leo đuổi tới thế nào cũng không chạm được vào vạt áo hắn.
Diệp Linh thì chạy bở hơi tai, vừa né trái né phải, vừa oán thầm:
Sư phụ rõ ràng giỏi như vậy, còn kéo ta vào chơi cái gì chứ!
Chạy được một đoạn, nàng chợt phát hiện… Hoa Vân biến mất.
Trước mặt chỉ còn một biển hoa trống rỗng.
“Sư phụ?”
Diệp Linh kêu nhỏ.
Gió thổi qua, trong mùi hương hoa dường như có giọng nói lười biếng truyền tới:
“Đừng tin những gì ngươi thấy.”
Ngay sau đó, từ trong biển hoa, từng bóng người giống hệt Hoa Vân từ từ đi ra.
Mười người. Hai mươi người. Ba mươi người.
Tất cả đều có bộ dáng nhàn nhã, áo rộng tay dài, mắt nheo nheo như đang cười.
Diệp Linh: “…”
Làm sao giờ?!
Nếu bắt sai Hoa Vân… dựa theo “luật chơi” kỳ cục ở nơi này, kiểu gì cũng sẽ có chuyện.
Nàng cắn môi, cố gắng bình tĩnh nhìn kỹ.
Thế nhưng tất cả Hoa Vân đều cười giống hệt, đi đứng giống hệt, lười biếng giống hệt, thậm chí nhịp thở cũng như hòa chung một nhịp.
Ngay lúc nàng còn đang rối rắm, một trong số đó đột nhiên vẫy vẫy tay, chậm rãi nói:
“Trò chơi kết thúc, thưởng cho ai đến trước.”
Câu nói đơn giản, nhưng Diệp Linh lập tức nhận ra
Sai!
Sư phụ của nàng chưa bao giờ vội vã đòi “thưởng”!
Cắn răng, Diệp Linh mặc kệ đám người xung quanh, lao ngược về phía sau, nơi có một bông hoa nhỏ hơi lệch hẳn so với biển hoa.
Nàng cúi người, xốc lớp hoa lên.
Quả nhiên, dưới đó lộ ra một cái hố nhỏ, và một… Hoa Vân đang nằm gác tay sau đầu, lim dim ngủ.
Thấy nàng thò đầu vào, hắn lười biếng mở mắt, nhếch môi:
“Nhận ra nhanh thế, giỏi hơn trước rồi.”
Diệp Linh suýt khóc:
“Người nằm đây từ đầu hả?!”
“Ừm,” Hoa Vân đáp, giọng điệu thản nhiên như thể đang bàn chuyện bữa sáng.
Bên ngoài, đám “Hoa Vân giả” như bị rút hết sức sống, hóa thành tro bụi lặng lẽ tan biến theo gió.
Chỉ còn Diệp Linh thở hổn hển, cả người bùn đất, còn Hoa Vân thì sạch sẽ, nhàn nhã như từ trong tranh bước ra.
Trò chơi kết thúc.
Một tấm lệnh bài nhỏ bay đến trước mặt hai thầy trò, khắc mấy chữ:
Được phép rời khỏi tầng này.
Hoa Vân đón lấy, ném qua tay Diệp Linh:
“Giữ đi. Để lần sau đỡ phải chạy nhiều.”
Diệp Linh ngơ ngác nhận lấy, trong lòng vừa buồn cười vừa tức tối:
Sư phụ này… đúng là kẻ không thể nắm bắt nổi!
Gió xuân thổi qua biển hoa, hương thơm nhè nhẹ, tiếng cười khẽ vương trong gió, không biết từ ai, không biết hướng nào.
Diệp Linh còn chưa kịp thở đều, lệnh bài trong tay nàng bỗng tỏa ra ánh sáng.
Không khí quanh hai thầy trò rung động, cảnh vật trước mắt biến đổi lần nữa.
Ầm
Cả hai rơi thẳng xuống một nơi mới.
Trước mắt là một quán trà.
Cửa quán mở rộng, bảng hiệu treo nghiêng, trên viết mấy chữ mực đen nguệch ngoạc:
Trà Lâu Vãng Mộng.
Bên trong thoang thoảng mùi trà ấm, tiếng đàn nhè nhẹ văng vẳng, như có như không.
Tưởng yên bình? Không hề.
Một tấm biển dựng ngay lối vào:
Luật chơi: Ai uống trà, đổi ký ức. Tìm ra người thật, mới được rời đi.
Diệp Linh nhìn tấm biển, rồi nhìn Hoa Vân.
Bên cạnh, Hoa Vân nhếch môi cười như không, mắt nheo nheo:
“Đổi ký ức à? Hơi thú vị đấy.”
Nói xong, hắn tự nhiên bước thẳng vào trong, ngồi xuống một chiếc bàn gần cửa sổ.
Một tiểu nhị áo xanh xuất hiện, bưng lên hai chén trà.
Chén sứ trắng, hương trà dìu dịu, nhưng đáy chén in những hoa văn kỳ lạ, hình như là trận pháp mini.
“Uống không?” Hoa Vân nghiêng đầu nhìn nàng, ánh mắt mờ mịt như làn khói.
Diệp Linh mím môi.
Không uống thì không đi được. Mà uống… thì ký ức sẽ bị xáo trộn?!
Hoa Vân cười nhạt, tự tay nâng chén, ngửa cổ uống một ngụm.
Diệp Linh hoảng hốt:
“Sư phụ!”
Nhưng đã muộn.
Ầm!
Một luồng sáng trắng cuốn qua.
Khi Diệp Linh mở mắt lần nữa, khung cảnh đã thay đổi.
Nàng thấy mình đứng trong một khu phố đông đúc, người qua kẻ lại như nước chảy.
Kỳ lạ hơn
Trong đầu nàng… không còn ký ức về Hoa Vân.
Chỉ mơ hồ cảm giác: mình đang tìm một người rất quan trọng.
Ngay lúc nàng còn bối rối, bên cạnh vang lên một giọng nói quen quen, lười biếng:
“Đi đâu vậy, tiểu sư muội?”
Diệp Linh quay phắt lại.
Một thiếu niên áo lam, mái tóc hơi rối, nụ cười cong cong, đứng dựa vào cột đèn.
Không, không đúng, là Hoa Vân.
Nhưng khí chất hắn… hoàn toàn khác biệt.
Không còn vẻ mơ hồ, lười nhác trước kia.
Thay vào đó là sự lanh lợi, nghịch ngợm, ánh mắt sáng quắc như hồ ly.
Diệp Linh ngơ ngác:
“Ngươi là ai?”
Thiếu niên nheo mắt cười:
“Chậc, ngay cả ta cũng không nhận ra à?”
Hắn bước tới, thoáng cái đã cầm lấy cổ tay nàng, kéo đi.
“Đi thôi, ở lại đây lâu sẽ bị bắt vào trò chơi tiếp theo đấy.”
Dọc đường đi.
Thiếu niên không ngừng huyên thuyên, kể chuyện đông chuyện tây, chọc cho Diệp Linh phì cười.
Nhưng sâu trong lòng nàng vẫn thấy là lạ:
Sư phụ của nàng… không phải như thế này.
Dù hiện tại nàng không nhớ rõ diện mạo thật, nhưng cảm giác ấy, như có sợi dây vô hình kéo níu, khiến nàng khẳng định.
“Ngươi…” Diệp Linh hít sâu, bất ngờ dừng bước, nghiêm mặt hỏi, “Ngươi có phải sư phụ ta không?”
Thiếu niên sững người.
Ánh mắt lóe lên tia tối tăm, nhưng rất nhanh đã cười cười:
“Đương nhiên ta là sư phụ ngươi.”
Nói xong, hắn rút ra một cây sáo ngọc, bắt đầu thổi một khúc nhạc du dương.
Diệp Linh đứng lặng nghe, tâm trí dần dần mờ đi như bị mê hoặc.
Đúng lúc đó, trong làn gió nhẹ, một câu nói lười nhác vang lên:
“Đừng tin tai. Đừng tin mắt.”
Diệp Linh bừng tỉnh!
Không phải khúc sáo, không phải nụ cười, mà là… một luồng hơi thở mơ hồ như sương khói, quanh thân người kia, thiếu mất rồi!
Sư phụ nàng, cho dù ký ức có bị đổi, thì hơi thở mơ hồ, không thể nắm bắt ấy, vĩnh viễn không thể bắt chước!
Diệp Linh cắn răng, rút tay ra, lao về hướng ngược lại!
Phía sau thiếu niên giật mình đuổi theo, nhưng chưa kịp thì cả khung cảnh phố phường đã vỡ nát như thủy tinh.
Ầm!
Diệp Linh ngã lăn ra đất.
Khi nàng mở mắt, Hoa Vân đã ngồi trên một cái bậc thềm gần đó, tay phe phẩy chén trà trống, cười lười biếng:
“Giỏi đấy.”
Diệp Linh ngơ ngác:
“Ta… ta tìm đúng người rồi?”
“Ừm,” Hoa Vân đứng dậy, vươn vai lười biếng như mèo, “tìm đúng rồi. Xem ra trí nhớ của ngươi cũng không tệ lắm.”
Gió thổi qua, vạt áo hắn tung bay, cả người hắn như chìm vào ánh sáng mờ mờ, lúc rõ lúc ẩn.
Như thể… từ đầu đến cuối, Hoa Vân chưa bao giờ thực sự đứng đó.
Và trước mặt hai thầy trò, một lối đi mới đang dần mở ra
Mờ mịt, nửa thật nửa ảo, dẫn đến một nơi càng kỳ quái hơn.
Hoa Vân quay đầu, cười hỏi:
“Đi tiếp không?”
Diệp Linh mím môi, trong lòng vừa căng thẳng vừa háo hức, kiên quyết gật đầu:
“Đi!”
Và từ xa, sâu trong quán trà, có một đôi mắt âm u đang âm thầm quan sát tất cả.
Hai thầy trò bước vào cánh cổng ánh sáng.
Trước mắt bỗng nhiên là một… thị trấn trôi nổi.
Đúng vậy, thị trấn này không nằm trên đất liền.
Nó bập bềnh giữa bầu trời, từng căn nhà nhỏ xíu như đồ chơi, treo lơ lửng bằng những sợi dây mỏng không thấy đầu cuối.
Gió thổi qua, cả thị trấn nhẹ nhẹ đung đưa, như thể có thể đứt tung bất cứ lúc nào.