Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
hong-kong-o-tu-ba-nam-dai-lao-tinh-khon-bi-giet.jpg

Hồng Kông: Ở Tù Ba Năm! Đại Lão Tịnh Khôn Bị Giết

Tháng 3 31, 2025
Chương 761. Truyền thừa Chương 760. Thành lập Đông Hạ tập đoàn
cam-chu-su-doan-menh-ta-nam-giu-bat-tu-chi-than.jpg

Cấm Chú Sư Đoản Mệnh? Ta Nắm Giữ Bất Tử Chi Thân

Tháng 1 16, 2026
Chương 744: Giảng đạo lý Chương 743: Cùng người câu thông bốn đại pháp tắc
phat-song-truc-tiep-noi-tieng-tu-liem-cau-den-than-hao-nghich-tap

Phát Sóng Trực Tiếp Nổi Tiếng! Từ Liếm Cẩu Đến Thần Hào Nghịch Tập

Tháng mười một 23, 2025
Chương 478: Đoàn tụ! Chương 477: Thành tựu thần chí cao
Vu Sư Từ Phương Xa Tới

Anh Hùng Liên Minh Chi Mạnh Nhất Ái Muội

Tháng 1 15, 2025
Chương 573. Lời cuối sách Chương 572. Đại kết cục: Ly biệt ngày, cuối cùng tán thời điểm
som-dang-luc-the-gioi-tro-choi-bat-dau-thong-gia-nu-de

Sớm Đăng Lục Thế Giới Trò Chơi, Bắt Đầu Thông Gia Nữ Đế

Tháng 1 12, 2026
Chương 1139: Ta nghĩ ước lượng chính mình! Chương 1138: Đại Hạ thế hệ trẻ tuổi!
thai-thuong-chap-phu.jpg

Thái Thượng Chấp Phù

Tháng 1 26, 2025
Chương 860. Ngô đồng hoa nở, ngươi không có trở về Chương 859. Chấp đạo
tan-thu-thon-thon-truong.jpg

Tân Thủ Thôn Thôn Trưởng

Tháng 1 26, 2025
Chương 600. Ta, Thái Parr, tân thủ thôn thôn trưởng Chương 599. Để cho thế giới, lắng nghe Tử Linh chúa tể mệnh lệnh (5)
nguoi-tai-conan-he-thong-bo-nhiem-batman.jpg

Người Tại Conan, Hệ Thống Bổ Nhiệm Batman

Tháng 1 8, 2026
Chương 310: Chung cực ngắm bắn tú trận Chương 309: Sợ ném chuột vỡ bình?
  1. Tiên Lộ Kỳ Duyên
  2. Chương 548: Đêm khuya theo dấu, đào hoa dẫn đường, Hoa Vân thần bí, Diệp Linh truy tìm
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 548: Đêm khuya theo dấu, đào hoa dẫn đường, Hoa Vân thần bí, Diệp Linh truy tìm

”

Diệp Linh nhìn theo, chỉ thấy đêm tối ngoài kia như biển mực, mà bóng hình kia, vừa như rất gần, lại như xa tận chân trời.

Diệp Linh ngồi một lúc, trong lòng như có con mèo nhỏ cào loạn. Trà nguội, đèn leo lét, gió đêm thổi từng cơn lạnh buốt. Nàng vốn định ngủ, nhưng trong đầu toàn là hình ảnh đám người tu sĩ kia, và cả bóng lưng lười biếng của Hoa Vân.

“Sư phụ cũng thật là…” nàng lẩm bẩm, rồi đứng dậy, khoác áo choàng mỏng, lén lút ra ngoài.

Hành lang quán trọ vắng tanh, chỉ có tiếng gió và mùi gỗ mục phảng phất trong không khí. Diệp Linh bước nhẹ, đôi giày mềm không phát ra tiếng động.

Đi được vài bước, nàng bỗng khựng lại.

Trước mặt là một sân nhỏ, cây hoa đào nở trái mùa, cánh hoa phiêu tán giữa đêm. Giữa làn hoa rơi, có một bóng người ngồi vắt vẻo trên xà ngang mái nhà.

Người ấy mặc áo khoác rộng, áo tung bay theo gió, tựa như một bức tranh mực nhạt. Hắn dùng một nhánh cỏ lau kẹp giữa ngón tay, tùy ý nghịch ngợm, ánh mắt chẳng buồn nhìn xuống.

“Sư phụ!” Diệp Linh gọi nhỏ.

Bóng người kia nhướng mày, chẳng đáp. Hắn nghiêng người, lười nhác đạp nhẹ vào xà nhà, thân hình nhẹ như khói trôi thẳng xuống, đáp trước mặt nàng mà không làm xáo động một cánh hoa.

Diệp Linh vừa định mở miệng, thì phía sau vang lên một tiếng gió rít. Một luồng khí lạnh lao tới, có kẻ đánh lén!

Nàng chưa kịp phản ứng, đã thấy Hoa Vân vung tay áo, như phủi bụi.

Chỉ một cái khẽ động, toàn bộ khí lạnh tan thành mảnh vụn, cuốn theo cánh hoa đào bay lả tả.

Một thiếu niên mặc áo xanh xuất hiện, thần sắc tái nhợt. Hắn ôm ngực, ánh mắt đầy hoảng sợ nhìn Hoa Vân:

“Ngươi… ngươi là ai?!”

Hoa Vân không trả lời. Hắn cúi đầu, nhặt một cánh hoa dưới đất, thổi nhẹ.

Cánh hoa mang theo một luồng khí mờ mịt, lướt qua thiếu niên áo xanh, chỉ trong chớp mắt, đối phương trợn tròn mắt, thân thể như bị đóng băng, rồi rầm một tiếng ngã gục, bất tỉnh.

Diệp Linh tròn mắt, há hốc mồm:

“Sư phụ… Người… vừa làm gì thế?”

Hoa Vân lười biếng liếc nàng, khóe môi cong cong:

“Chẳng làm gì cả.”

Nói rồi hắn xoay người, tay áo nhẹ phất, bỏ mặc thiếu niên áo xanh nằm sõng soài trên đất như kẻ ăn xin.

Diệp Linh vội vàng chạy theo, vừa đi vừa thì thầm:

“Nhưng sư phụ, người ta đến tìm chúng ta mà…”

Hoa Vân nhàn nhạt đáp, giọng nói tan vào đêm lạnh:

“Thì mặc kệ. Thiên hạ vốn nhiều người rảnh rỗi.”

Hai thầy trò một trước một sau, xuyên qua hành lang trống trải, cánh hoa đào rơi đầy trên vai áo. Trong lúc Diệp Linh còn hoang mang suy nghĩ, Hoa Vân đã mở cửa một căn phòng khác, không phải phòng cũ.

“Đổi phòng?” nàng hỏi.

“Phòng kia nhiều gió,” Hoa Vân trả lời rất nghiêm túc, như thể chuyện lớn bằng trời.

Rồi hắn thong dong bước vào, để lại Diệp Linh đứng ngoài ngây người.

Đêm ấy, cả quán trọ Thanh Nguyệt chìm trong một bầu không khí kỳ lạ, như có cái gì âm thầm đè nén, mà cũng như chẳng có chuyện gì xảy ra.

Mà hai kẻ kỳ lạ ấy, chỉ để tâm đến… một bình trà mới nấu.

Sáng hôm sau, ánh nắng nhàn nhạt xuyên qua mành trúc, rải những vệt sáng lốm đốm trên sàn gỗ.

Diệp Linh dụi mắt tỉnh dậy, thấy bên cạnh là một bình trà ấm áp, tỏa ra hương thơm dìu dịu. Nàng chưa kịp vui mừng thì nhận ra, Hoa Vân đã chẳng biết biến đi đâu.

“Sư phụ lại đi đâu rồi…” nàng lẩm bẩm, vội khoác áo, chạy ra ngoài tìm.

Dưới sân quán trọ, không thấy bóng áo bào rộng nào cả.

Chỉ có một ông lão gầy gò ngồi lau bàn, động tác chậm rãi như chẳng thèm để ý chuyện đời.

Diệp Linh tiến lại gần, chắp tay hành lễ:

“Tiền bối, có thấy một vị… à… ăn mặc hơi lôi thôi, hay ngồi uống trà, vừa lười vừa thích bay tới bay lui không ạ?”

Ông lão liếc mắt, ánh nhìn sâu thẳm như giếng cạn:

“Ngươi hỏi người vô hình à?”

Diệp Linh ngẩn ra:

“Vô hình gì chứ… Sư phụ ta thật sự có ở đây mà!”

Ông lão bật cười khùng khục, giọng cười khàn khàn:

“Con nha đầu ngốc. Người đó ấy à, sáng sớm đã đi rồi, còn bảo ta nhắn với ngươi…”

Nói đến đây, ông ta ngừng một chút, đưa tay ném cho nàng một vật nhỏ.

Diệp Linh vội vàng đón lấy.

Đó là một chiếc lá khô, trên mặt lá dùng kiếm khí khắc mấy chữ xiêu vẹo:

“Uống trà, đừng đuổi theo. Gặp thì gặp, không gặp thì thôi.”

Chữ viết tùy ý như chơi đùa, mà khí tức ẩn bên trong lại khiến lòng người khó yên.

Diệp Linh nắm chặt chiếc lá, trong lòng dâng lên một cảm giác vừa bất lực vừa buồn cười.

“Sư phụ… đúng là…”

Nàng ngẩng đầu, định hỏi ông lão thêm gì đó, nhưng nơi đó đã trống trơn, tựa như chưa từng có ai ngồi đó.

Một cơn gió lướt qua, mấy cánh hoa đào rơi xuống mặt đất, xoáy thành một vòng tròn nho nhỏ.

Xa xa phía cổng trọ, một đoàn người mới tiến vào.

Đi đầu là một thiếu nữ áo tím, khí tức lạnh lẽo, ánh mắt sắc bén như lưỡi dao.

Diệp Linh giật mình. Bản năng tu sĩ mách bảo, đám người này… không đơn giản.

Không đợi nàng suy nghĩ nhiều, thiếu nữ áo tím đã quét mắt qua, giọng nói thanh lạnh vang lên:

“Tiểu cô nương, có thấy một nam nhân mặc áo rộng, hành tung bất định, từng xuất hiện ở đây?”

Diệp Linh siết chặt chiếc lá trong tay, cười hì hì, giả bộ ngơ ngác:

“Nam nhân nào? Quán trọ này nhiều người lắm, muội đâu có để ý hết đâu?”

Thiếu nữ áo tím nheo mắt.

Một tia sát khí như kim châm lướt qua. Nhưng rất nhanh, nàng ta hừ nhẹ, phất tay:

“Tìm! Lục tung quán trọ cho ta!”

Đám thủ hạ phía sau lập tức tản ra, ai nấy vận khí tìm kiếm.

Trong khoảnh khắc, cả quán trọ Thanh Nguyệt bị đảo lộn, tiếng bước chân, tiếng va chạm loảng xoảng vang lên liên miên.

Diệp Linh lùi lại một bước, mắt đảo liên tục, lòng thầm kêu khổ.

Sư phụ à…

Người thì thong dong uống trà ở đâu đó, còn đệ tử thì chuẩn bị bị lôi ra tra khảo rồi này!

Trong lúc đám người áo tím lục tung quán trọ, Diệp Linh đứng im trong góc, tay siết chặt chiếc lá, trong lòng loạn như tơ vò.

Bất ngờ, một luồng khí mỏng như khói lướt qua bên tai nàng.

Diệp Linh giật mình quay đầu, chẳng thấy ai cả. Nhưng khi nhìn xuống, nàng phát hiện dưới chân mình… là một cánh hoa đào, khác với những cánh hoa xung quanh: trên cánh hoa có một dấu mực rất nhỏ, tựa như ký hiệu.

Mắt Diệp Linh sáng lên.

Đây tuyệt đối là ám hiệu mà sư phụ để lại!

Không dám chần chừ, nàng giả vờ hoảng hốt lùi dần, rồi mượn lúc đám người kia không chú ý, len lén lần theo dấu hiệu.

Cánh hoa đầu tiên dẫn nàng ra khỏi sân trọ, đi qua một lối mòn sau núi.

Đường nhỏ quanh co, hai bên là rừng trúc um tùm, ánh sáng lốm đốm, gió lay động như có hàng ngàn bóng người theo dõi.

Cánh hoa thứ hai dừng bên một gốc cây mục.

Bên dưới gốc cây, có một chiếc hộp gỗ nhỏ cũ kỹ, như đồ bỏ đi.

Diệp Linh liếc trước ngó sau, rồi nhanh tay mở hộp.

Trong hộp là… một mảnh giấy nhăn nhúm, ghi vỏn vẹn mấy chữ:

“Nếu bị bắt, nói mình đến đây để tìm mèo.”

Diệp Linh: “…”

Nàng muốn té xỉu tại chỗ.

Sư phụ à, người tưởng người ta ngốc lắm sao?!

Nhưng chưa kịp than thở, phía sau đã có tiếng bước chân gấp gáp.

Bọn người áo tím truy đuổi tới!

Không còn cách nào, Diệp Linh đành cắn răng ôm hộp gỗ, nhảy vội vào bụi trúc gần đó.

Bên kia, thiếu nữ áo tím dẫn đầu, ánh mắt như dao quét qua rừng rậm.

“Ở đây có dấu khí tức! Lục soát!”

Tiếng binh khí rút ra loảng xoảng, trúc xanh bị chặt đứt rào rào, cảnh tượng hỗn loạn không khác gì bầy sói săn mồi.

Diệp Linh ôm hộp, co ro trong bụi, lòng thầm than:

Sư phụ ơi…

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

ta-mai-tang-dan-chuong-trinh-bat-dau-ke-thua-lo-hoa-tang.jpg
Ta, Mai Táng Dẫn Chương Trình, Bắt Đầu Kế Thừa Lò Hỏa Táng
Tháng 2 23, 2025
truong-sinh-khong-qua-loa-den-vo-dich-tuyet-khong-roi-nui
Trường Sinh: Không Vô Địch, Tuyệt Không Rời Núi
Tháng 12 25, 2025
dem-dong-phong-mo-toi-lao-ba-tai-ho-ly
Đêm Động Phòng, Mò Tới Lão Bà Tai Hồ Ly
Tháng mười một 7, 2025
dao-gioi-thien-ha
Đạo Giới Thiên Hạ
Tháng 1 2, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved