Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
konoha-chua-thuong-ninja-mot-quyen-danh-bay-luc-dao-madara.jpg

Konoha: Chữa Thương Ninja ? Một Quyền Đánh Bay Lục Đạo Madara

Tháng 1 17, 2025
Chương 433. _2: hần thụ bay lên trời! « đại kết cục, phụ bản hoàn tất cảm nghĩ » Chương 433. _1: Xé rách đất đỏ đại lục
ta-nang-ban-gai-lam-thien-hau-co-van-de-gi

Ta Nâng Bạn Gái Làm Thiên Hậu, Có Vấn Đề Gì?

Tháng mười một 23, 2025
Chương 785: Không thể nào (đại kết cục) Chương 784: Ngô Viễn Hành nói lời cảm tạ
hai-tac-chi-hai-quan-loi-than.jpg

Hải Tặc Chi Hải Quân Lôi Thần

Tháng 1 22, 2025
Chương 966. To be continued... Chương 965. Chiến hậu!
dau-tham-uyen-ma-long-cat-giu-nu-de-lam-no.jpg

Đầu Thâm Uyên Ma Long, Cất Giữ Nữ Đế Làm Nô

Tháng 1 20, 2025
Chương 181. Đại kết cục Chương 180. Thủ hạ
van-nang-lien-tiep-khi.jpg

Vạn Năng Liên Tiếp Khí

Tháng 2 26, 2025
Chương 17. Hết trọn bộ! Chương 16. Đọc người 1 sinh
hong-hoang-bien-so-thong-thien-trung-sinh-hoa-hinh-moi-bat-dau.jpg

Hồng Hoang Biến Số: Thông Thiên Trùng Sinh Hoá Hình Mới Bắt Đầu

Tháng 1 11, 2026
Chương 307: Tam Thanh vẫn lạc, nhân quả tuần hoàn Chương 306: Lão Tử đứng ra
bat-yeu

Bắt Yêu

Tháng 1 13, 2026
Chương 760: Vì sao đột nhiên sẽ nghĩ đối phó ngươi đâu Chương 759: Ai có can đảm này, đem việc này lan rộng ra ngoài
ta-tu-hanh-loi-boc-bach-co-quy-di

Ta Tu Hành Lời Bộc Bạch Có Quỷ Dị

Tháng mười một 21, 2025
Chương 147: Chúng ta cùng một chỗ song tu a ( Đại kết cục ) Chương 146: Cho ta, thật cao bay lên a!!!!!!(9000))
  1. Tiên Lộ Kỳ Duyên
  2. Chương 547: Phong trần quán trọ, gặp gỡ cố nhân, Hoa Vân thản nhiên, Diệp Linh khó hiểu
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 547: Phong trần quán trọ, gặp gỡ cố nhân, Hoa Vân thản nhiên, Diệp Linh khó hiểu

Giữa một buổi chiều lặng gió, nơi chân trời mờ sương của Đông Hoang, có một quán trọ nhỏ nép mình bên lối đá gập ghềnh. Biển hiệu xiêu vẹo, dòng chữ “Vân Lai Khách Xá” mờ nhòe dưới ánh tà dương.

Trong quán, tiếng bước chân lạo xạo vang trên nền gạch cũ.

Hoa Vân, người công tử áo lam ấy, nét mặt ôn nhuận như gió xuân, ngồi nơi góc tường. Trước mặt chàng là một bầu rượu thanh đạm, hơi sương bay mờ.

Bên cạnh, Diệp Linh khoanh tay ngồi nghiêm chỉnh, ánh mắt trong veo như giếng cổ, cứ nhìn chằm chằm vào chiếc đĩa điểm tâm, hai má hồng như bị nắng nhuộm.

“Diệp Linh,” Hoa Vân khẽ cười, giọng nói mềm như một khúc sáo, “rượu này không hợp với ngươi, nhưng điểm tâm này, có thể hợp khẩu vị.”

Diệp Linh cười tủm tỉm, đưa tay nhỏ nhắn gắp lấy một chiếc bánh, rụt rè ăn từng miếng như chuột gặm thóc.

Hoa Vân chống cằm ngắm nàng, trong lòng khẽ động: “Cuộc đời bon chen gió tanh mưa máu, giữa khoảnh khắc này, lại như trở về thuở thiếu niên mơ hồ.”

Bên ngoài quán trọ, mưa bụi phất phơ rơi. Gió thổi qua mái ngói mục nát, thỉnh thoảng phát ra tiếng “cót két” buồn hiu.

Trong lúc ấy, ngoài cửa vang lên tiếng ồn ào, một đám tu sĩ áo xám kéo đến, dáng vẻ hung tợn, ánh mắt liếc ngang liếc dọc.

Chưởng quầy quán trọ run rẩy nấp sau quầy, còn Hoa Vân thì chỉ nhấc tay áo lên che nửa khuôn mặt, chậm rãi rót rượu, như thể trời đất này chẳng liên quan gì đến mình.

Diệp Linh tuy non nớt, nhưng cũng hiểu tình thế, len lén dịch ghế ngồi sát Hoa Vân hơn.

Một tu sĩ xám tiến lại gần bàn họ, ánh mắt lộ vẻ không thiện chí.

“Tiểu tử kia, nơi đây bao trọn cho bọn ta. Nếu không muốn chết, mau cút.”

Hoa Vân không ngẩng đầu, chỉ mỉm cười, nụ cười mỏng như tơ liễu:

“Khách quán, ai đến trước thì có quyền trước. Huống hồ, ta còn chưa uống xong chén rượu này…”

Giọng điệu của chàng nhẹ như làn mây trôi, chẳng hề có chút lửa giận. Nhưng chẳng hiểu sao, đám tu sĩ kia nghe vào tai, lại như có một luồng áp lực vô hình ép thẳng vào ngực.

Tên cầm đầu hơi nhíu mày, song vẫn nén giận, cười gằn:

“Vậy thì… để bọn ta giúp ngươi uống cho xong!”

Hắn vươn tay, định giật bầu rượu khỏi tay Hoa Vân.

Chỉ trong chớp mắt, khi ngón tay kia còn cách vò rượu một tấc, một ánh kiếm mảnh như tơ bay vụt qua, nhẹ nhàng như cắt một sợi tóc.

Tên áo xám đứng khựng lại, sắc mặt trắng bệch, vội vàng rút tay về, đầu ngón tay hắn… đã có một vết máu cực nhỏ, đang rỉ ra.

Diệp Linh trợn tròn mắt.

Nàng biết sư phụ mình tài giỏi, nhưng ra tay như vậy, “nhẹ nhàng, mà chí mạng” khiến lòng nàng vừa kính phục vừa cảm thấy một nỗi tự hào ngọt ngào.

Bầu không khí trong quán đông cứng lại.

Đám tu sĩ nọ, ánh mắt đong đầy do dự và e ngại.

Hoa Vân vẫn thản nhiên, nâng chén rượu lên, khẽ cụng vào bầu rượu, “cốc” một tiếng rất khẽ.

Chàng nhẹ nhàng nói, như gió lướt qua rặng liễu:

“Rượu này, không phải ai cũng uống nổi đâu.”

Đám tu sĩ nhìn nhau, cuối cùng chỉ hậm hực bỏ đi, để lại quán trọ trở lại với sự yên tĩnh mong manh ban đầu.

Diệp Linh nhoài người, nhỏ giọng thì thầm:

“Sư phụ, người lợi hại quá…”

Giọng nàng mang theo cả sự sùng bái lẫn hưng phấn.

Hoa Vân khẽ mỉm cười, lòng thầm than:

“Ta chỉ mong bảo vệ được một bữa cơm yên bình cho đồ nhi, chẳng dám tự phụ nửa phần.”

Ngoài trời, mưa bụi vẫn rơi.

Trong lòng Hoa Vân, lại dâng lên một tia ấm áp nhè nhẹ, mơ hồ, tựa như một đoá hoa nhỏ nở giữa biển sương lạnh.

Tại Quán Trọ Vân Lai Một đêm mưa phùn

Ngoài trời, từng đợt mưa phùn lất phất rơi, gió núi hú dài qua khe cửa. Quán trọ Vân Lai nằm nép bên đường, ánh đèn lồng mờ ấm hắt ra cửa sổ.

Bên trong quán, tiếng bát đũa va chạm nhè nhẹ, mấy tu sĩ lạ mặt tụm năm tụm ba, thỉnh thoảng liếc về phía bàn góc, nơi Hoa Vân và Diệp Linh ngồi.

Hoa Vân khoác một chiếc áo dài xám nhạt, lưng thẳng tắp, mặt lạnh như băng ngàn năm. Hắn không hề nói một lời, chỉ ngồi, đôi mắt sâu thẳm lặng lẽ quan sát mọi thứ.

Diệp Linh thì không giống thầy mình chút nào. Cô gái nhỏ hí hửng cầm thực đơn, hai mắt sáng rỡ như ánh sao.

“Ây da, sư tôn, ở đây có bánh đào mật nướng đó! Người ăn thử không?” Diệp Linh vui vẻ nghiêng người hỏi.

Hoa Vân liếc nhìn thực đơn, gật đầu… nhưng mặt vẫn không chút cảm xúc.

Diệp Linh cười ngượng, thầm nghĩ: Sư tôn lại thế rồi… Biểu cảm này, thật sự là đang đồng ý sao…?

Nàng bèn gọi luôn hai phần, rồi còn tự tiện thêm một bình trà hoa.

Chẳng bao lâu, bánh đào nóng hổi được bưng lên. Mùi thơm ngọt ngào tỏa ra, khiến mấy bàn bên cạnh cũng nhòm tới. Diệp Linh không chờ nổi, bẻ một miếng đưa tới trước mặt Hoa Vân:

“Sư tôn, người ăn trước đi! Ngon lắm đó!”

Hoa Vân dừng đũa. Ánh mắt hắn rơi xuống bàn tay nhỏ trắng trẻo của Diệp Linh, rồi lại dừng ở miếng bánh đang lung lay trước mũi.

Một nhịp, hai nhịp.

Cuối cùng, hắn hơi nghiêng đầu, thản nhiên nói:

“Ta tự ăn.”

Giọng lạnh lùng, mặt vẫn không chút dao động.

Diệp Linh gãi đầu, rụt tay về, lí nhí: “À… dạ.”

Nhưng nàng không buồn được lâu. Vừa gặm bánh, nàng vừa lén liếc Hoa Vân, lòng thầm cười: Sư tôn ngoài lạnh trong mềm mà! Không cười cũng được, chỉ cần không ghét mình là tốt rồi!

Mà lúc này, ngoài cửa quán trọ, một đám người áo đen vừa bước vào, ánh mắt hung hăng đảo khắp phòng.

Không khí trong quán chợt căng như dây đàn.

Diệp Linh nhạy cảm ngừng nhai. Cô quay sang, thì thấy Hoa Vân đã buông đũa, thần sắc vẫn bình thản như nước giếng sâu, nhưng ngón tay đã khẽ chạm vào chuôi kiếm đặt bên hông.

Quán trọ “Thanh Nguyệt” nép mình giữa dãy núi mờ sương, là nơi lữ khách qua lại tu chân giới thường ghé chân. Ánh trăng lơ đãng phủ trên mái ngói cũ, gió khuya lay động mành trúc, phát ra những tiếng kẽo kẹt khe khẽ.

Trong một gian phòng đơn sơ, Diệp Linh ngồi khoanh chân bên bàn, tay xoay xoay chén trà nguội lạnh. Đôi mắt nàng liếc về phía bóng người đối diện, người ấy khoác một bộ áo bào rộng thùng thình, màu sắc nhàn nhạt, thần sắc mờ mịt dưới ánh đèn dầu leo lét.

Không ai rõ tướng mạo hắn ra sao, kể cả Diệp Linh, dù nàng đã đi theo hắn một quãng đường dài. Hắn lúc như ẩn như hiện, ánh mắt thỉnh thoảng lấp lánh một tia trêu chọc, nhưng phần lớn thời gian lại chỉ lặng lẽ, tựa như chẳng quan tâm đến thế gian này.

“Hoa Vân sư phụ,” Diệp Linh chậm rãi lên tiếng, phá tan sự tĩnh lặng, “mai chúng ta đi đâu?”

Người kia hơi nghiêng đầu, tựa như đang lắng nghe tiếng gió ngoài song. Một lát sau, hắn mới lười nhác đáp:

“Chỗ nào còn trà ngon thì tới đó.”

Diệp Linh ngẩn người, rồi bật cười, tiếng cười trong trẻo như giọt nước đầu xuân.

“Sư phụ lại tùy tiện như thế, biết đâu bị người ta đuổi đi thì sao?”

Hoa Vân không đáp, chỉ đưa tay nhặt một chiếc lá rụng từ khe cửa bay vào, lặng lẽ búng nhẹ, chiếc lá hóa thành tro bụi giữa không trung. Hành động này, nhẹ nhàng như chẳng hề dùng sức, lại làm Diệp Linh cảm giác một làn khí vô hình lướt qua da thịt.

Ngoài quán trọ, có tiếng vó ngựa dồn dập lướt qua.

Trong đêm tối mờ mịt, từng đoàn tu sĩ đeo trường kiếm vội vã chạy về hướng Đông. Một trận gió lạ, lẫn theo mùi máu nhàn nhạt, phả vào phòng.

Diệp Linh khẽ chau mày.

“Sư phụ, hình như có chuyện…”

Hoa Vân khẽ cười, tiếng cười nhàn nhạt như không vương bụi trần:

“Chuyện thiên hạ, liên quan gì tới chúng ta.”

Nói đoạn, hắn đứng dậy, tay áo rộng cuốn theo làn gió, bóng dáng lướt qua cửa sổ, chỉ để lại một câu bâng quơ:

“Ngủ đi. Sáng mai còn uống trà.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

nai-ba-deu-ngan-cua-goi-bao-con-cao-lanh-giao-hoa.jpg
Nãi Ba: Đều Ngăn Cửa Gọi Bảo, Còn Cao Lãnh Giáo Hoa
Tháng 1 5, 2026
khong-cach-nao-tu-luyen-ta-lay-pham-nhan-than-the-chan-dap-than-ma
Không Cách Nào Tu Luyện, Ta Lấy Phàm Nhân Thân Thể Chân Đạp Thần Ma
Tháng 10 4, 2025
deu-trung-sinh-ai-con-lam-cac-nguoi-thu-ho-than.jpg
Đều Trùng Sinh, Ai Còn Làm Các Ngươi Thủ Hộ Thần
Tháng 1 3, 2026
tieu-phi-phan-loi-lam-sao-lai-noi-yeu-duong-day
Tiêu Phí Phản Lợi: Làm Sao Lại Nói Yêu Đương Đây?
Tháng 1 10, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved