-
Tiên Lộ Kỳ Duyên
- Chương 546: Tuyệt vọng ma tháp, tâm ma khảo nghiệm, Diệp Linh huyết chiến, nghịch cảnh cầu tồn
Chương 546: Tuyệt vọng ma tháp, tâm ma khảo nghiệm, Diệp Linh huyết chiến, nghịch cảnh cầu tồn
Không kịp suy nghĩ, Diệp Linh nghiến răng, bạo phát linh lực cuối cùng, đạp mạnh xuống đất, bay vọt qua khe hở, bỏ mặc Hoa Vân lại!
Hoa Vân thấy nàng chạy, không hề nổi giận, mà chỉ mỉm cười tán thưởng:
“Rất tốt!
Bỏ thầy phản bạn, chính là con đường thành tựu đại nghiệp cô ngạo!
Không vô tình, làm sao nhập ma? Không nhập ma, làm sao nhập đạo?”
Ầm ầm ầm!
Sau lưng Diệp Linh, lũ nhện bầy đàn đuổi theo như sóng biển, tiếng chân rầm rập dội vang đất trời.
Diệp Linh điên cuồng chạy trốn, tóc tai rối bù, thân hình nhỏ bé lảo đảo như ngọn cỏ trước bão tố.
Cô chạy mãi, chạy mãi…
Cho đến khi trước mặt hiện ra một tòa tháp đá đen sì sì, cao không thấy đỉnh, toàn thân tháp quấn bởi xích sắt to như cột đình, u ám lạnh lẽo.
Trên cổng tháp, bốn chữ lớn rỉ máu:
“Tuyệt Vọng Ma Tháp”!
Diệp Linh khựng lại, lòng bàn chân mềm nhũn.
Nhưng quay đầu nhìn
Lũ nhện như biển cả đã tràn tới, không cho nàng con đường quay lui.
Không còn lựa chọn!
Diệp Linh rít một hơi lạnh, lao thẳng vào Ma Tháp!
ẦM!
Cổng tháp tự động đóng sập lại sau lưng nàng.
Bên trong, một làn hơi lạnh như địa ngục ập tới, khiến xương cốt cũng như đông cứng lại.
Ầm!
Một ngọn lửa ma xanh bùng lên, soi sáng không gian… hiện ra hàng trăm, hàng nghìn cái lồng sắt treo lơ lửng, bên trong giam những sinh linh vặn vẹo, nửa người nửa quỷ, ánh mắt trống rỗng.
Một giọng nói già nua lạnh lẽo vang lên từ sâu trong bóng tối:
“Ngươi đã bước vào Tuyệt Vọng Ma Tháp…
Từ nay về sau, hoặc thành chủ nhân mới, hoặc trở thành một phần bất tử của nó!
Chọn đi!”
Diệp Linh run rẩy, chân mềm oặt, không dám trả lời.
Ngoài tháp, Hoa Vân đứng xa xa, áo bào rách nát phần phật trong gió, ngẩng đầu nhìn Ma Tháp, thản nhiên lẩm bẩm:
“Rất tốt…
Đúng là khí vận tuyệt thế!
Không vào Ma Tháp, sao luyện thành Ma Thần?”
Ánh mắt hắn xa xăm, dường như đang ngắm cảnh đẹp vô biên, hoàn toàn không lo lắng gì cho số phận đệ tử.
Bên trong Tuyệt Vọng Ma Tháp, ngọn lửa ma xanh bập bùng, bóng tối lay động như có hàng ngàn con mắt đang dõi theo.
Giọng nói già nua lại vang lên:
“Chọn đi!
Một là trở thành chủ nhân Ma Tháp, phải vượt qua ba nghìn tầng khảo nghiệm.
Hai là thành nô lệ bất tử, đời đời kiếp kiếp canh giữ nơi này.”
Diệp Linh cắn răng, toàn thân run lên, tuyệt vọng dâng trào.
Cô bé hét toáng lên:
“Ta chọn làm chủ nhân!”
Ầm!
Lời vừa dứt, bầu trời trong tháp như bị xé toạc.
Một cơn mưa máu rơi xuống!
Từng giọt máu tanh nồng nhỏ lên người Diệp Linh, bỏng rát như axit, làm da thịt cô nổi bọng nước.
Đồng thời, trước mặt nàng hiện ra… một cánh cửa khổng lồ đầy xích sắt.
Trên cánh cửa, khắc hàng chữ đầy máu:
“Tầng thứ nhất:
Bị phản bội, đâm sau lưng, máu chảy đến chết mới được mở cửa.”
Diệp Linh trừng mắt, chưa kịp kêu lên, từ trong bóng tối, hàng chục thân ảnh quen thuộc lao ra!
Đó là hình ảnh những người nàng từng gặp: bạn bè đồng môn, sư huynh sư tỷ, cả… cả cha mẹ giả dạng!
Ai nấy đều cười lạnh, rút dao, phóng tới đâm nàng!
“Không!!”
Diệp Linh hét lên thất thanh, giơ tay chống cự, nhưng mỗi lần đẩy ra, lưỡi dao lại cắm sâu thêm một nhát vào thân thể.
Máu tươi nhuộm đỏ đất đen.
Cô bé quằn quại, khóc đến lạc giọng:
“Ta không muốn nữa… đừng… xin đừng!”
Nhưng đúng lúc ấy, tiếng Hoa Vân từ ngoài tháp vọng vào, nhẹ nhàng mà tàn nhẫn:
“Rất tốt!
Không bị người thân phản bội, lấy gì tôi luyện Bất Động Tâm?
Không bị đâm chết một lần, sao biết mình bất tử?”
ẦM!
Lưỡi dao cuối cùng đâm xuyên ngực Diệp Linh.
Tất cả thân ảnh biến mất.
Cánh cửa tầng thứ nhất… từ từ mở ra.
Trong cơn đau nhức tê dại, Diệp Linh lê lết từng bước vào trong, cơ thể cô như chỉ còn một hơi thở.
Nhưng chưa kịp mừng
Một loạt tiếng “ken két” rợn người vang lên.
Phía trước nàng là tầng thứ hai:
Một cánh cửa bọc đầy gai sắt, trên đó viết:
“Tầng thứ hai:
Nuốt máu của chính mình, dâng linh hồn làm vật tế, mới được mở cửa.”
Diệp Linh nhìn dòng chữ, hai mắt trợn tròn, miệng há ra ngập ngừng muốn hét, nhưng chỉ phun ra một ngụm máu đen.
Ngoài tháp, Hoa Vân mỉm cười, ánh mắt thâm sâu như vực thẳm:
“Rất tốt…
Nếu còn sống, tức là có thể tiếp tục tu luyện.
Nếu đã tuyệt vọng, tức là sắp khai ngộ.”
Gió đêm nổi lên, ma khí cuồn cuộn, kéo dài bóng hắn, như hóa thành một con ma thần đứng nhìn vạn kiếp nhân sinh.
Trong tầng thứ hai của Tuyệt Vọng Ma Tháp, Diệp Linh bò lê giữa vũng máu của chính mình.
Toàn thân run rẩy, linh lực đã cạn sạch, máu tươi từng ngụm phun ra khỏi miệng như suối cạn.
Trước cánh cửa gai sắt rỉ máu, nàng quỳ rạp xuống, môi tím tái mấp máy:
“Con không muốn… tu nữa…”
Nhưng cánh cửa trước mặt như ác quỷ mỉa mai, gai thép rung động khe khẽ, phát ra âm thanh thê lương:
“Nuốt máu.
Dâng hồn.
Mở cửa.”
Diệp Linh khóc không thành tiếng.
Cuối cùng, trong cơn tuyệt vọng triệt để, nàng đưa tay, chậm rãi… bốc lên một vốc máu dưới đất, run run đưa lên miệng.
Ầm!
Vừa nuốt xuống, trong thân thể nàng nổ vang một tiếng như sấm sét!
Gân cốt như vỡ vụn, kinh mạch như bị đốt cháy, ngũ tạng như tan chảy.
Thần hồn bị kéo tuột ra khỏi cơ thể, treo lơ lửng giữa hư vô!
Trước mắt nàng hiện lên một lưỡi dao hư ảo, nhỏ giọng dụ dỗ:
“Chỉ cần cắt đi một nửa linh hồn…
Ngươi sẽ có sức mạnh vượt trên cả Ma Vương.
Chỉ cần… phản bội bản thân.”
Diệp Linh, trong cơn nửa tỉnh nửa mê, cười thảm:
“Bản thân cũng phản bội rồi… thì còn gì đáng sợ nữa…”
Soẹt!
Con dao hư ảo vạch qua.
Nửa thần hồn rơi xuống, hóa thành làn khói đen thấm vào cánh cửa.
ẦM!
Cửa tầng hai mở ra!
Bên trong, không gian tối đen đặc quánh như nhựa đường, từng đợt tiếng cười thê lương vang vọng, tựa như hàng ngàn oan hồn đang cười nhạo nàng.
Một luồng ma khí ngưng tụ thành hình, quấn lấy Diệp Linh, kéo nàng vào sâu bên trong.
Ngoài Ma Tháp, Hoa Vân vẫn đứng dưới gió đêm, áo bào rách tả tơi, cả người như tượng đá.
Hắn lẩm bẩm:
“Rất tốt…
Mất nửa hồn, mới có thể bỏ hết nhân quả.
Không có nhân quả, mới siêu thoát khỏi thiên đạo.
Một đệ tử như vậy… mới xứng đáng truyền y bát cho ta.”
Ánh mắt Hoa Vân lạnh như băng, không một tia cảm xúc.
Bên trong Ma Tháp.
Diệp Linh, chỉ còn lại nửa linh hồn, thân xác tàn tạ, quỳ giữa bóng tối.
Một giọng nói trầm thấp, nặng như núi, vang lên trên đỉnh đầu nàng:
“Ngươi chỉ còn một bước cuối cùng.
Nếu chịu buông bỏ tên của chính mình…
Sẽ trở thành Ma Tháp Chi Chủ.”
Trước mặt nàng hiện lên một chiếc gương đồng lớn.
Trong gương là hình ảnh của chính nàng:
Một cô bé trong sáng, chân thành, từng gọi “thầy” với ánh mắt lấp lánh.
Giờ đây, cô bé ấy cười buồn, đưa tay về phía nàng, thì thầm:
“Chỉ cần quên ta…
Ngươi sẽ mạnh hơn cả trời đất.”
Diệp Linh cắn chặt môi, máu trào ra khóe miệng.
Cô nhìn bóng mình trong gương, bàn tay run rẩy đưa lên…
ẦM!
Ngoài tháp, Hoa Vân ngẩng đầu, mỉm cười rực rỡ:
“Đúng vậy…
Một lần chết sạch quá khứ, mới có thể sinh ra vĩnh hằng!
Không còn ‘Diệp Linh’ thì sẽ có ‘Ma Linh’.”
Gió đêm nổi lên cuồng bạo.
Ma Tháp chấn động rùng rùng như sắp đổi chủ!
ẦM! ẦM! ẦM!
Bầu trời trên Tuyệt Vọng Ma Tháp nứt toác thành từng khe đen kịt.
Một cột sáng đỏ máu từ đỉnh tháp bắn thẳng lên chín tầng trời, khiến cả vùng đất tu chân giới rung chuyển!
Từ trong Ma Tháp, một bóng người bước ra.
Không còn là Diệp Linh.
Mái tóc nàng đã trắng xóa như tro tàn.
Đôi mắt từng trong sáng giờ hóa thành hai hố đen sâu hun hút.
Cơ thể gầy gò quấn chặt trong hắc khí, quanh người lơ lửng những xiềng xích gãy vụn.
Nàng ngẩng đầu, ánh mắt không còn chút nhân tính.
Khóe môi nứt toác thành nụ cười ghê rợn:
“Ta… là Ma Linh.”
ẦM!
Chỉ một bước, mặt đất nổ tung thành biển hố sâu!
Chỉ một hơi thở, trời đất tối sầm, vạn vật chết lặng!
Ngoài Ma Tháp, Hoa Vân chống kiếm nhìn lên, ánh mắt đầy kiêu ngạo:
“Rất tốt…
Bỏ nhân, bỏ nghĩa, bỏ ngươi, bỏ ta.
Ma Linh mới là chân ngã vĩnh hằng.
Đệ tử… cuối cùng cũng thành tài.”
Nhưng
Ầm!
Trong khoảnh khắc tiếp theo, Ma Linh vung tay!
Một tia xích đen như tia chớp phá không, bổ thẳng về phía Hoa Vân!
ẦM!
Cả mảnh thiên địa rung lên, cây cối ngã rạp, núi non vỡ nát!
Hoa Vân không hề né tránh.
Hắn chỉ mỉm cười nhạt, ánh mắt thâm sâu:
“Rất tốt…
Ngay cả thầy ngươi cũng phản…
Mới xứng đáng trở thành thiên hạ chí tôn.”
Ầm!
Xích đen đánh trúng ngực Hoa Vân, thổi bay hắn ngược ra sau mấy chục trượng, phun ra một ngụm máu đen đặc sánh.
Nhưng hắn vẫn cười.
Ma Linh lướt tới như quỷ ảnh, ánh mắt lạnh băng, giọng nói rì rầm như từ địa ngục:
“Ngươi… dạy ta phản bội.
Vậy hôm nay
Ta lấy đầu ngươi, tế cho con đường của chính ta!”
ẦM!
Một chưởng đen ngòm giáng xuống!
Hoa Vân cười lớn, tay áo tung bay, đón thẳng lấy một chưởng như chấp nhận số mệnh.
ẦM RẦM!
Cả vùng đất chìm vào hỗn loạn, núi lở đất vỡ, trời đổ mưa máu!
Cảnh tượng như tận thế giáng lâm.
Nhưng
Ngay khoảnh khắc ấy, trong lòng Ma Linh chợt vang lên một tiếng gọi yếu ớt, mơ hồ, như đến từ nơi xa xăm:
“Linh nhi…
Đừng… đừng quên…”
Đó là giọng nói mơ hồ của chính nàng, thuở còn trong sáng, khi còn gọi “thầy ơi” bằng cả trái tim.
Khoảnh khắc đó, Ma Linh khựng lại, bàn tay giơ cao run run.
Một luồng ánh sáng yếu ớt, lấp lánh, lóe lên trong đáy mắt đen đặc của nàng.
Đó là
Chút tàn dư cuối cùng của Diệp Linh.
Cơn mưa máu vẫn đổ xuống như thác lũ.
Cả thiên địa, chỉ còn hai bóng người đối mặt giữa đống hoang tàn.
Ma Linh, tóc trắng tung bay, ánh mắt lấp lánh ánh sáng chập chờn giữa đen và vàng.
Hoa Vân, áo bào tơi tả, máu me đầm đìa, nhưng vẫn đứng thẳng như cây thương cắm giữa biển gió.
Bàn tay Ma Linh run run.
Trong đầu nàng, hai giọng nói gào thét.
Một giọng, đen tối, lạnh lùng:
“Giết hắn!
Giết kẻ đã đẩy ngươi xuống địa ngục này!”
Một giọng khác, yếu ớt như tàn tro:
“Đừng…
Thầy từng cho ngươi… một con đường…”
ẦM!
Thần hồn nàng như nổ tung!
Ma Linh ngửa mặt gào thét một tiếng điên cuồng, xé rách cả tầng mây:
“A a a a,!!!”
Gió rít lên từng hồi như tiếng khóc.
Mặt đất dưới chân nàng nứt toác thành từng khe dài hun hút.
Nước mắt đỏ như máu, từng giọt từng giọt chảy xuống từ đôi mắt đen đặc.
Cuối cùng, Ma Linh cười.
Một nụ cười thê thảm như quỷ khóc thần gào.
Nàng gằn từng chữ:
“Không ai cứu được ta…
Không ai cứu được ngươi…
Cũng không ai cứu được thế giới này…”
ẦM!
Nàng giơ tay, không đâm về phía Hoa Vân.
Mà
Đâm xuyên ngực chính mình!
Soẹt!
Nửa thân thể nàng lập tức bùng cháy thành tro bụi đen.
Hoa Vân, bị máu của nàng bắn trúng, thẫn thờ đứng đó, ánh mắt lần đầu tiên chấn động dữ dội.
Hắn gầm lên:
“Ngốc!
Ngươi, ngươi không nên!”
Nhưng đã muộn.
Ma Linh cười nhẹ, trong ánh lửa thiêu đốt thần hồn, giọng nàng vang lên như ngàn chuông đứt dây:
“Ta không làm Ma…
Cũng không làm người…”
“Nếu thế gian chỉ có phản bội và đau đớn
Ta thà… hóa thành một đám tro tàn vô danh!”
ẦM!
Một tiếng nổ long trời lở đất.
Ma Linh, tan biến hoàn toàn.
Không còn hồn, không còn xác.
Ngay cả tên “Diệp Linh” hay “Ma Linh” từ giây phút ấy, bị xóa sạch khỏi thiên đạo!
Hoa Vân quỳ sụp giữa cơn mưa máu, bàn tay bấu chặt mặt đất rạn nứt.
Hắn ngửa đầu, cười như điên:
“Rất tốt…
Rất tốt…
Cả trò chơi này
Đều tan thành tro bụi rồi!!”
Tiếng cười thê lương vang vọng khắp trời đất.
Cả Ma Tháp, cả khu vực quanh nó, từ đó hóa thành vùng đất cấm, không ai dám bước vào.
Mãi mãi, chỉ còn tiếng gió gào, như lời ai oán bất tận.