Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
hai-tac-bat-dau-tren-dinh-ma-than-bullet.jpg

Hải Tặc: Bắt Đầu Trên Đỉnh, Ma Thần Bullet

Tháng 1 23, 2025
Chương 341. Thần minh con đường Chương 340. Hắc ám mặt trời, tham lam bạo tẩu
tu-tien-theo-ngu-thu-bat-dau

Tu Tiên Theo Ngự Thú Bắt Đầu

Tháng 10 7, 2025
Chương 751: Phi thăng Địa Tiên Giới (hạ giới thiên hoàn tất) (2) Chương 751: Phi thăng Địa Tiên Giới (hạ giới thiên hoàn tất)
tong-tien-tu-thanh-van-mon-bat-dau.jpg

Tổng Tiên: Từ Thanh Vân Môn Bắt Đầu

Tháng 2 18, 2025
Chương 92. Chuyện xưa, trùng phùng Chương 91. Thẳng thắn
cam-y-ve-giet-dich-bao-kinh-nghiem-manh-nhat-ta-thien-ho

Cẩm Y Vệ, Giết Địch Bạo Kinh Nghiệm, Mạnh Nhất Tả Thiên Hộ

Tháng 10 22, 2025
Chương 324: Chương cuối Chương 323: Huyết đầm phía dưới, nhân ảnh thần bí
nguoi-tai-konoha-ta-mo-binh-cua-hang-nong-nay-nhan-gioi.jpg

Người Tại Konoha: Ta Mở Bình Cửa Hàng Nóng Nảy Nhẫn Giới

Tháng 2 9, 2025
Chương 232. Tsunade: Đây là sợ ta đổi ý? Orochimaru: Hokage ta giết phí công rồi? Chương 231. Tsunade: Khi Hokage có thể tốt hơn mở bình! Nagato: Ta biết phát động Akatsuki giúp ngươi
tong-vo-phe-hoang-tu-giet-dich-uc-van-tung-hoanh-thien-ha.jpg

Tống Võ: Phế Hoàng Tử Giết Địch Ức Vạn, Tung Hoành Thiên Hạ

Tháng 2 1, 2025
Chương 200. Là kết thúc, cũng là bắt đầu Chương 199. Bình định thiên hạ, thịnh thế buông xuống
ta-co-mot-thanh-da-chien-dao.jpg

Ta Có Một Thanh Dã Chiến Đao

Tháng 1 7, 2026
Chương 280: Ai giết hắn Chương 279: Mặt người xà đằng
han-tro-thanh-than-tuong-cua-toan-dan-nho-chien-dau-voi-cuong-thi.jpg

Hắn Trở Thành Thần Tượng Của Toàn Dân Nhờ Chiến Đấu Với Cương Thi

Tháng 1 23, 2025
Chương 178. Kết thúc cũng không phải là chương cuối Chương 177. Quyết chiến
  1. Tiên Lộ Kỳ Duyên
  2. Chương 544: Tình cạn nghĩa tận, thầy trò ly biệt, Hoa Vân tàn nhẫn, Diệp Linh đoạn căn
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 544: Tình cạn nghĩa tận, thầy trò ly biệt, Hoa Vân tàn nhẫn, Diệp Linh đoạn căn

”

Hoa Vân đứng dậy, áo trắng phủ bụi, ánh mắt thản nhiên như nước hồ thu:

“Bỏ xuống là tự tại, chấp trước là xiềng xích.”

Thanh Yên cười lạnh:

“Được, để ta cho ngươi tự tại vĩnh viễn!”

Vút!

Kiếm quang lóe lên.

Máu bắn tung tóe.

Diệp Linh lao tới, dùng thân mình chắn kiếm thay sư phụ!

Phập!

Mũi kiếm xuyên thẳng qua bả vai Diệp Linh, máu tươi nhuộm đỏ cả vạt áo.

Diệp Linh cắn răng, ánh mắt rực cháy:

“Ta… ta không cho phép ai… làm tổn thương sư phụ!”

Hoa Vân nhìn nàng, ánh mắt sâu không thấy đáy.

Hắn chầm chậm tiến tới, giơ tay đặt lên vai nàng… rồi đẩy mạnh ra sau!

Bịch!

Diệp Linh lăn lộn trên mặt đất, ánh mắt không dám tin:

“Sư… sư phụ?”

Hoa Vân mỉm cười, giọng nhẹ như gió:

“Tiểu Linh, ngươi bảo vệ ta, nhưng ta chưa từng bảo ngươi phải hy sinh.

Trong thế gian này, mỗi người… đều phải học cách tự mình chịu đau.”

Không cho nàng kịp phản ứng, Hoa Vân đột ngột búng tay, bắn ra một đạo linh quang, phế sạch linh căn của Diệp Linh, như tiện tay quét sạch một hạt bụi.

Diệp Linh ngơ ngác, như mất hết trọng lượng.

Linh lực tản mác, cơ thể suy yếu trong khoảnh khắc.

Thanh Yên cười lớn:

“Hay! Hay lắm! Hoa Vân, ngươi quả nhiên vẫn tàn nhẫn như xưa!”

Hoa Vân nhàn nhạt:

“Nhân tâm không trọng tình cảm. Có trọng, cũng chỉ là xiềng xích.”

Nói rồi, hắn quay người bước về phía Thanh Yên, đưa tay ra:

“Muốn linh căn? Lấy đi.”

Thanh Yên ngẩn người, ánh mắt lóe vẻ phức tạp. Nhưng ngay lúc định ra tay, bầy sói bất ngờ tru lên rầm rầm, ào tới bao vây nàng!

Sóng linh lực ngút trời, bụi đất bay mù mịt.

Hoa Vân quay đầu liếc nhìn Diệp Linh đang run rẩy bò dậy dưới đất, thản nhiên ném lại một câu:

“Khi ngươi mất hết tất cả, ngươi mới hiểu… sống vốn đã là chiến thắng.”

Trăng tàn, gió lạnh, một quán trọ cũ nát treo tấm biển gãy, lắc lư theo từng đợt gió rít qua khe núi. Trong quán, ánh đèn leo lét lay động như sắp tắt đến nơi.

Hoa Vân, thân khoác áo trắng đã nhuốm bụi đường, ngồi tựa vào cột trụ gãy, tay ôm bình rượu nứt vỡ. Y khẽ nhấp một ngụm, ánh mắt mông lung, như đang truy cầu một chân lý xa xăm không bao giờ với tới.

Đối diện, Diệp Linh co ro bên bàn gỗ mục, hai tay ôm chặt chiếc lò lửa nhỏ như bảo vật. Nàng hỏi, giọng run run:

“Thầy… vì sao chúng ta phải chịu khổ thế này? Người của Liên Minh Lục Tông, chẳng lẽ lại hèn mọn đến nỗi không đủ tiền thuê phòng?”

Hoa Vân ngửa đầu cười lớn, tiếng cười vang vọng giữa quán trọ trống rỗng:

“Haha! Linh nhi, nhớ kỹ, người tu chân, chính là phải trải hết nỗi khổ nhân gian thì mới chạm tới thiên đạo! Không khổ, thì tu cái gì? Không rách, thì chứng cái gì?”

Diệp Linh chớp mắt ngây thơ: “Nhưng… nhưng người ta nói, Kim Đan chân nhân thì mỗi bước có linh thạch trải đường, mỗi câu có tiên thụ nở hoa mà?”

Hoa Vân cười càng lớn, vỗ tay:

“Đúng! Đạo lý đó chuẩn! Nhưng đó là người khác! Ta với ngươi, chính là vì không có linh thạch, mới tu thành đạo không cần linh thạch! Đó mới là đại đạo vô hình, huyền diệu vô thượng!”

Nói xong, y lại hớp cạn bình rượu nứt, thuận tay ném ra ngoài cửa sổ, bình rượu vừa bay ra đã va vào cột cờ gãy ngoài sân, rơi xuống… đập đúng đầu một đại hán hói đầu vừa bước vào.

Ầm một tiếng, đại hán ngã chổng vó, rên rỉ.

Diệp Linh thất kinh: “Thầy, gây họa rồi!”

Hoa Vân khoát tay, mặt không đổi sắc:

“Tu đạo, lấy vô tâm làm gốc. Họa hay không họa, đều do tâm sinh ra. Nếu tâm ta không thẹn, thiên địa cũng không thể trách ta!”

Ngay lúc đó, đám tiểu nhị hoảng hốt chạy tới, sau lưng là một đám tu sĩ áo đen đầy sát khí. Tên tiểu nhị hét lớn:

“Chính là bọn chúng! Đập đầu khách quý của Ma Vực Thần Cung!”

Gió bắc gào rú, bầu trời tối sầm, khí tức hung bạo như hóa thành thực thể đè ép toàn bộ quán trọ.

Diệp Linh mặt trắng bệch: “Thầy, làm sao bây giờ?”

Hoa Vân đứng dậy, y phục bay phần phật, mắt lóe lên ánh sáng điên cuồng:

“Không sao! Nhớ kỹ lời thầy

Bị đánh cũng là tu hành! Bị giết cũng là ngộ đạo!”

Dứt lời, y xách Diệp Linh lên vai, xoay người lao thẳng ra cửa sau…

Chỉ để lại một câu tiêu dao như gió lạnh:

“Chúng ta, đi tìm thiên đạo trong chạy trốn!”

Gió đêm như dao cắt, cát bụi mù trời.

Hoa Vân cõng Diệp Linh, chạy băng qua bãi tha ma hoang tàn phía sau quán trọ. Sau lưng, tiếng gào rú của đám tu sĩ Ma Vực Thần Cung vang vọng như tiếng trống thúc hồn.

Diệp Linh khóc không ra nước mắt:

“Thầy! Người ta nói chạy không thoát Ma Vực Thần Cung đâu!”

Hoa Vân vừa phóng vút qua một nấm mồ nứt toác, vừa cười ha hả:

“Không thoát thì sao? Linh nhi, nhớ kỹ

Trốn không được, chính là trời cho cơ duyên!

Chết đi, cũng là hóa thành anh linh, bất tử bất diệt!”

Ầm!

Một trận lôi quang nổ tung trước mặt. Một lão già áo đen râu tóc dựng đứng, lơ lửng trên không.

Lão quát:

“Tiểu tặc! Đập đầu người của ta, còn muốn chạy?”

Hoa Vân dừng lại, đặt Diệp Linh xuống đất, thong thả chỉnh lại vạt áo rách bươm, ngửa mặt đáp:

“Chạy? Không, chúng ta đang ngộ đạo giữa cõi sinh tử!”

Lão già nổi giận, vung tay đánh ra một chưởng. Khí tức cuồng bạo cuộn lên gió lốc, cuốn Diệp Linh bay văng ra ba trượng.

Hoa Vân lao tới, đỡ Diệp Linh dậy.

Cô bé rơm rớm nước mắt: “Thầy ơi, đau quá…”

Y xoa đầu nàng, an ủi đầy đạo mạo:

“Đau, chính là rèn tâm!

Không đau, lấy gì chứng tỏ ta còn sống? Không sống, thì làm sao tu tiên?”

Lão già áo đen cười lạnh, tiếp tục đè áp khí thế.

Ngay lúc đó, “bụp” một tiếng, mặt đất dưới chân Hoa Vân nứt toác, cả hai thầy trò rơi tõm xuống một cái động âm u thối hoắc.

Đám tu sĩ trên mặt đất sững sờ.

Trong động tối như mực, Diệp Linh co ro, giọng run run:

“Thầy… thầy… chúng ta rớt vào địa đạo rồi…”

Hoa Vân ngồi khoanh chân giữa vũng nước đen kịt, trầm giọng tuyên thuyết:

“Rất tốt!

Địa đạo chính là lối tắt tới chân lý!

Không thấy ánh sáng, mới là chứng ngộ vô thượng quang minh!”

Ầm ầm ầm!

Địa đạo bắt đầu sụp đổ, từ trên rơi xuống từng khối đá lớn. Một tảng suýt chút nữa đập vào đầu Hoa Vân, hắn chỉ nhẹ nghiêng người, cười nhạt:

“Đó là thiên cơ biến hóa, không phải ngẫu nhiên.”

Diệp Linh ôm chặt lấy tay áo y, run rẩy hỏi:

“Chúng ta… phải làm sao mới thoát được?”

Hoa Vân nhắm mắt, vẻ mặt trầm tĩnh như thiền giả:

“Không cần thoát.

Bị chôn sống cũng là một loại tu luyện, luyện đạo tâm bất động giữa sinh tử đại khổ!”

Ầm!

Một tiếng động lớn hơn vang lên, mặt đất rung chuyển, nước đen trong địa đạo dâng ngập tới thắt lưng.

Diệp Linh suýt bật khóc: “Thầy ơi, nước… nước dâng rồi! Chúng ta chết mất!”

Hoa Vân mở mắt, ánh sáng lấp lánh như sao băng:

“Haha!

Chết đuối? Không sao!

Ta sẽ dạy ngươi bí pháp “Vô Thủy Đại Đạo”!

Luyện tâm trong nước, lấy tử thành sinh!”

Nói đoạn, y hít sâu một hơi… rồi thẳng tay đẩy Diệp Linh xuống nước, bắt nàng tự bơi trong dòng nước đen kịt hôi thối.

Diệp Linh quẫy đạp hoảng loạn, nước tràn vào mũi miệng, còn Hoa Vân thì đứng bên mép, lẩm nhẩm tụng đạo lý như tụng kinh cứu thế.

Ngay lúc nước đã dâng qua cổ, chuẩn bị nhấn chìm cả hai, Ầm!

Một lỗ hổng trên vách đá đột nhiên vỡ ra, dòng nước đen xối cuốn thầy trò Hoa Vân như cá trôi sông… lao thẳng xuống một vực sâu không đáy!

Trong tiếng gió gào, tiếng Diệp Linh la thất thanh:

“Thầy ơiiiiiiiii”

Hoa Vân vung tay giữa không trung, ánh mắt rực sáng:

“Nhớ kỹ!

Rơi xuống, cũng là cơ hội bay lên!

Không rơi, lấy gì bay? Không mất, lấy gì được?”

Cả hai người như hai con diều đứt dây, rơi vào vực sâu vô tận…

Bóng tối như mực đặc nuốt trọn thân hình Hoa Vân và Diệp Linh.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

ta-tai-tu-tien-gioi-hon-thanh-lao-to.jpg
Ta Tại Tu Tiên Giới Hỗn Thành Lão Tổ
Tháng 3 22, 2025
thong-thien-tien-toc.jpg
Thông Thiên Tiên Tộc
Tháng 12 1, 2025
hai-tac-khac-kim-thanh-hoang-truc-tiep-khen-thuong-thong-luong-gioi.jpg
Hải Tặc: Khắc Kim Thành Hoàng, Trực Tiếp Khen Thưởng Thông Lưỡng Giới
Tháng 1 3, 2026
nguoi-tai-tiet-giao-luyen-dao-thong-than
Người Tại Tiệt Giáo, Luyện Đạo Thông Thần!
Tháng mười một 21, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved