-
Tiên Lộ Kỳ Duyên
- Chương 543: Đoạn tuyệt tình ái, nghịch thiên cải mệnh, Diệp Linh huyết nhuộm, sư phụ vong tình
Chương 543: Đoạn tuyệt tình ái, nghịch thiên cải mệnh, Diệp Linh huyết nhuộm, sư phụ vong tình
Hoa Vân nhướng mày, ánh mắt lóe lên một tia tán thưởng khó thấy.
“Đúng rồi, tiểu đồ… Phải nhớ kỹ, đừng bao giờ yêu thương. Yêu thương chỉ là xiềng xích, còn thù hận… mới khiến ngươi vô địch.”
Diệp Linh nửa tỉnh nửa mê, ngẩng đầu lên, đôi mắt trong sáng ngày nào nay đã hóa thành hai hồ máu sâu thẳm.
Tiếng rạn vỡ của linh căn chưa kịp lắng xuống, Diệp Linh đã biến thành một bóng mờ, như thể tất cả quy tắc của tu chân giới đều không còn ràng buộc nàng.
Truy Hồn Lão Tổ còn chưa kịp hoàn hồn, đã bị Diệp Linh vung tay đánh văng ra xa mười trượng, va nát cả bức tường đá lạnh.
“Hự…!!”
Hắn ho ra máu đen, gào thét:
“Không thể nào!! Một con nha đầu Trúc Cơ nát… sao có thể…!!”
Diệp Linh đứng đó, váy trắng rách nát, tóc đen rối tung, trong đôi mắt ngập tràn huyết quang.
Nàng ngẩng đầu nhìn Hoa Vân, người sư phụ từng là tất cả đối với nàng, ánh mắt trống rỗng đến tuyệt vọng.
“Sư phụ… người dạy ta đạo lý…
Người dạy ta hi sinh…
Người dạy ta nhẫn nhịn…
Để rồi… cuối cùng, chính người đẩy ta xuống địa ngục này?”
Hoa Vân mỉm cười. Một nụ cười nhẹ đến gần như thương hại.
“Diệp Linh à… tu chân giới vốn dĩ không cần kẻ lương thiện. Ta chỉ dạy ngươi cách tồn tại thôi.”
Nói đoạn, hắn đưa tay áo nhẹ phất, trên cổ Diệp Linh, một đạo phong ấn kim sắc hiện ra, tỏa ra sát khí lẫn u quang.
Hóa ra ngay từ lúc thu nàng làm đệ tử, Hoa Vân đã âm thầm gieo phong ấn tử mệnh trong thân thể nàng!
Nếu nàng phản bội hắn… phong ấn sẽ nổ tung, thần hồn câu diệt!
Diệp Linh cắn chặt răng, máu trào ra khóe môi.
Thế nhưng, đúng vào lúc mọi thứ tưởng như đã kết thúc, trong lòng nàng lại dâng lên một dòng sức mạnh kỳ lạ.
Một câu nói ngày xưa Hoa Vân từng buông lửng bất chợt vang lên trong đầu nàng:
“Thế gian này, tất cả luật lệ… đều do kẻ mạnh tự viết lại.”
Ánh mắt Diệp Linh bỗng nhiên sáng bừng!
ẦM!!!
Phong ấn tử mệnh trong cơ thể nàng tự nổ tung, nhưng thay vì diệt vong, thân thể Diệp Linh lại thăng hoa vượt ngưỡng.
Trong nháy mắt, nàng từ Trúc Cơ nhảy vọt lên Hóa Thần cảnh, như một tia chớp đen xuyên qua trời đất!
Hoa Vân nhíu mày, lần đầu tiên trong đời… sắc mặt biến đổi!
“Ngươi dám… phản lại thiên đạo!?” Hắn quát lớn.
Diệp Linh cười lạnh, giọng nói nhẹ như lông vũ, nhưng ẩn chứa sát ý ngập trời:
“Thiên đạo? Thiên đạo không cho phép ta sống… vậy thì ta đạp nát thiên đạo.”
Trong tiếng cười lạnh, Diệp Linh vung tay!
Một kiếm khí màu máu, như xé nát vòm trời, xông thẳng về phía Hoa Vân và Truy Hồn Lão Tổ!
Hoa Vân xoay người, phất tay áo một cái, gió lốc nổi lên, định dùng khinh thân thuật thoát thân.
Nhưng kiếm khí của Diệp Linh đã cắt nát cả không gian.
ẦM!!
Máu tươi nhuộm đỏ đáy địa lao.
Truy Hồn Lão Tổ nát vụn ngay tại chỗ.
Còn Hoa Vân, y phục trắng phau đã nhuốm đỏ máu, một cánh tay cụt lìa bay giữa không trung.
Hắn lảo đảo ngã xuống, ngước nhìn Diệp Linh, trong mắt tràn ngập phức tạp: có cả khâm phục, tiếc nuối… và bi thương.
“Tiểu Linh… cuối cùng, ngươi… cũng tự mình bước ra khỏi cái lồng do ta dựng nên…”
Diệp Linh đứng giữa bể máu, gió cuốn tung váy áo rách nát.
Nàng cúi đầu, ngước nhìn kẻ đã từng là tất cả với nàng.
“Ngươi nói đúng, sư phụ. Nhưng từ hôm nay trở đi, thiên đạo của ta… chỉ có một chữ: phản.”
Ầm!
Hai thầy trò Hoa Vân rơi thẳng xuống một mật thất tối om dưới lòng đất. Xung quanh chỉ toàn là mùi mục nát, ẩm ướt. Xích sắt quấn quanh tay chân, khóa chặt linh lực, như muốn chôn sống họ ngay tại chỗ.
Diệp Linh cố vùng vẫy, mắt ngấn lệ:
“Sư phụ… chúng ta làm sao bây giờ? Đồ nhi… đồ nhi sẽ bảo vệ người!”
Hoa Vân vẫn thản nhiên, tựa lưng vào vách đá lạnh, khóe miệng cong lên một nụ cười nhàn nhạt như thể tất cả chuyện này chỉ là trò đùa:
“Tiểu Linh, ngươi biết không… Người chết chưa chắc đã thua, còn kẻ sống cũng chưa chắc đã thắng.”
Diệp Linh đơ người.
Lời sư phụ… nghe thì hay, nhưng sao nghe kiểu gì cũng giống như… chuẩn bị đi chết vậy!?
Ngay lúc đó, trần mật thất rung chuyển dữ dội.
Ầm ầm ầm!
Từ trên cao, nước đen ngòm từ đâu ào ào trút xuống như thác lũ!
“Chết tiệt! Chúng muốn dìm chết chúng ta!” Diệp Linh hoảng hốt thét lên.
Hoa Vân ngửa mặt đón những giọt nước lạnh như băng, cười khẽ:
“Đôi khi, một lần chết chìm lại là cơ hội để hóa rồng.”
Nói rồi, hắn… nhắm mắt lại ngủ luôn, thật sự ngủ!
Diệp Linh tức muốn khóc, vừa chống chọi với xích sắt, vừa gào gọi:
“Sư phụ đừng ngủ mà! Người dậy đi! Dậy mà đạo lý tiếp cho đồ nhi còn học nữa chứ!”
Nước dâng càng lúc càng cao. Trong lúc tuyệt vọng, Diệp Linh đột nhiên nhớ lại lời sư phụ từng nói khi còn ở Thanh Vân Môn:
“Đối với tu sĩ, hít thở chỉ là thói quen, không phải nhu cầu.”
Nghĩ vậy, Diệp Linh… ngừng thở luôn!
Cố nén nước mắt, nàng quăng mình theo dòng nước, mặc kệ thân thể bị xích kéo lê dưới dòng lũ đen.
Mật thất sụp đổ.
Hai thầy trò bị dòng nước cuốn thẳng ra ngoài vách đá dựng đứng, rơi thẳng xuống một vực sâu mù mịt.
Vèo, RẦM!
Hoa Vân đập mặt xuống đất trước, vẫn nguyên thần thái… ngậm cười.
Diệp Linh tiếp đất sau, lăn mấy vòng, ráng bò tới bên sư phụ:
“Sư phụ… còn sống không?”
Hoa Vân mở mắt, lười biếng đáp:
“Chết một lần, sống một đời.”
Diệp Linh: “…”
Thật sự, đồ nhi không hiểu nổi nữa rồi.
Chưa kịp thở ra một hơi, từ trong rừng tối chợt vang lên từng tiếng xoạt xoạt lạnh gáy.
Một đàn sói linh thú, toàn bộ đều là cảnh giới Trúc Cơ kỳ, từ bốn phương tám hướng chầm chậm vây quanh hai thầy trò.
Mấy con sói to bằng con ngựa, miệng nhỏ dãi chảy thành dòng, nhìn Hoa Vân như thể nhìn thấy món ăn thượng hạng.
Diệp Linh run rẩy:
“Sư phụ… hay là… hay là để đồ nhi liều mạng trước…”
Hoa Vân chống cằm, hờ hững cười:
“Không cần. Chúng cũng chỉ là những kẻ đói khát tìm đường sinh tồn. Nếu không thể thắng, thì… nhập bọn với chúng.”
Nói xong, hắn thật sự bò dậy, gào lên một tiếng sói tru, sau đó…
Cúi người chạy bốn chân vào đàn sói luôn!
Diệp Linh chết lặng, tay ôm đầu:
“Sư phụ… người thật sự điên rồi…”
Mà kỳ lạ thay, đàn sói nhìn Hoa Vân một hồi, rồi… cũng gật đầu, quẫy đuôi, vây hắn ở giữa, như nghênh đón đại ca mới lên ngôi!
Hoa Vân ngồi xổm giữa bầy sói, ánh mắt nhàn nhạt:
“Trong thế giới này, kẻ biết thời thế mới là anh hùng.”
Bầu trời phương Bắc nổi gió, mây đen như nước mực lật đổ.
Giữa bầy sói, Hoa Vân khoác da sói, tay ôm cổ một con đầu đàn, thong dong như thể hắn chính là Vua Sói tái thế. Còn Diệp Linh thì vẫn đang ngồi xổm góc cây, ôm đầu tự hỏi mình đã bước nhầm vào vở kịch gì.
Đột nhiên
Ầm!!!
Mặt đất nứt toác, từ dưới khe nứt, một đám tu sĩ áo tím cưỡi dị thú bay vụt lên, bao vây toàn bộ khu vực. Người cầm đầu là một nữ tu mỹ mạo tuyệt thế, tay cầm kiếm, mắt lạnh băng.
Nàng ta nhếch môi:
“Hoa Vân, ngươi trốn giỏi lắm. Nhưng bây giờ… đến lúc phải trả giá.”
Diệp Linh ngẩng đầu, nhận ra đó là… Thanh Yên sư tỷ, người từng thề non hẹn biển với Hoa Vân ở Thanh Vân Môn!
“Sư phụ! Là Thanh Yên tỷ tỷ tới cứu chúng ta!” Diệp Linh mừng rỡ hô lên.
Hoa Vân phẩy tay, cười như cười chính mình:
“Cứu? Tiểu Linh, ngươi ngây thơ quá rồi. Trong thế giới này, người đến trước mộ phần ngươi sớm nhất… thường là kẻ đào huyệt.”
Quả nhiên, Thanh Yên lạnh lùng vung kiếm, hất tung Diệp Linh ra xa, từng bước tiến đến Hoa Vân.
Nàng nói:
“Năm đó nếu ngươi chịu quỳ xuống dâng linh căn, hôm nay đã không cần chết nơi đất hoang này.