Chương 542: Bách Tiên Lâu Tranh Đoạt
Diệp Linh theo bản năng lao tới kéo Hoa Vân lùi ra ngoài, hai người vừa đáp đất thì ba mươi mấy tên tu sĩ từ bốn phương tám hướng bay tới, giương cung nạp tiễn.
“Giết hết! Ai lấy được đầu Hoa Vân thì làm trưởng lão mới!” Ai đó quát to.
Diệp Linh phát khóc: “Thầy ơi… Con không hiểu gì hết!”
Hoa Vân phất tay, vô cùng bình thản: “Hiểu làm gì, lo mà chạy!”
Nói là chạy, nhưng chính hắn phi thân lên… lao thẳng vào giữa đám cung thủ!
Một kiếm quét ra, máu bay thành mưa.
Diệp Linh đứng trơ ra ba nhịp thở, mới líu ríu lao theo: “Thầy! Chờ con với!”
Mười chiêu chưa qua, bốn người chết, bảy người trọng thương, quán trọ Bách Tiên Lâu sụp thành bình địa.
Trong hỗn loạn, một cái phù triện lóe sáng dưới đất.
Hoa Vân dậm chân: Bùm! Cả khu vực mười dặm bị truyền tống về một vùng sương mù trắng xóa.
Diệp Linh ngơ ngác: “Ủa… đây là đâu?”
Hoa Vân thở ra một hơi, lắc cổ tay, nhếch mép: “Chắc… vô lầm bí cảnh rồi. Tốt! Giết người cướp bảo, tiện thể luyện công!”
Diệp Linh há hốc: “Thầy… đâu có vô bí cảnh kiểu vậy được!”
Hoa Vân: “Có gì mà không được, bí cảnh cũng đâu cấm chém giết.”
Chưa kịp hết lời, một con yêu thú tám đầu từ trong sương vụt lao ra, khí tức Nguyên Anh Hậu Kỳ ngùn ngụt!
Hoa Vân: “Đi thôi, luyện tay trước khi chết!”
Một đêm loạn tại Tụ Tiên Trấn
Mưa đổ như trút, sấm giật bốn phương.
Hoa Vân xách Diệp Linh, như xách gà, lao thẳng vào quán trọ “Vạn Sự Các”.
“Tiểu nhị! Phòng hạng… A, thôi, cho ta chuồng ngựa cũng được!” Hoa Vân cười lạnh, áo bào trắng đã lấm bùn.
Diệp Linh mặt nhăn như bánh bao ngâm nước, vừa rơi xuống đất đã kêu: “Sư tôn! Người hứa bao phòng thượng hạng mà!”
“Thượng hạng cái đầu ngươi! Còn không mau chùi sạch chân cho ta!” Hoa Vân vung tay, ném ra một tấm truy nã, trên đó vẽ… chính hắn, đang tươi cười.
Tiểu nhị sợ ngây người, suýt nữa quỳ xuống.
“Tiên, tiên nhân! Mời! Chuồng ngựa hết rồi! Còn có… phòng tổ yến!”
Hoa Vân gật đầu như không có chuyện gì, kéo Diệp Linh lên lầu, không thèm để ý dưới tầng có bốn nhóm sát thủ vừa ngẩng đầu nhìn nhau.
Cạch! Cửa phòng vừa đóng, đã nghe tiếng gió rít. Một lão già cầm nồi cháo bay vèo qua cửa sổ.
“Hả? Có ai đang nấu cháo trên không?” Diệp Linh chớp mắt.
Hoa Vân lạnh nhạt: “Đừng lo, là sát thủ.”
Vừa nói xong, mặt đất rung chuyển, tòa quán trọ bỗng hóa thành một con rùa khổng lồ, cõng cả đám người phóng chạy về hướng Bắc.
Diệp Linh trợn tròn mắt: “Sư tôn… đây là tu chân giới bình thường sao?”
“Đương nhiên không. Thế giới này đã bị ta bóp méo rồi.”
Ầm! Một cột lửa từ đâu lao xuống, đập trúng lưng rùa. Cả quán trọ nổ tung thành bốn mảnh, người ngựa văng đầy trời. Hoa Vân đứng giữa đống đổ nát, áo bay phần phật, thản nhiên giũ bụi, giẫm lên một tên sát thủ còn thoi thóp.
“Diệp Linh, nhớ kỹ, ai đánh rùa của ta, đều đáng chết.”
Diệp Linh gật đầu như giã tỏi, giơ tay chỉ ra xa:
“Sư tôn… còn có một con gà ba đầu bay tới!”
Hoa Vân khẽ nhíu mày, một tay búng nhẹ. Gà ba đầu lập tức… biến thành một đoàn mỹ nữ, cười khanh khách lao tới.
Diệp Linh mờ mịt: “Sư tôn! Người tu pháp môn gì kỳ vậy?!”
“Đạo của ta… gọi là Bất Khả Tư Nghị.”
Lời vừa dứt, dưới chân nứt ra một cái hố đen. Cả Hoa Vân lẫn Diệp Linh rơi tòm xuống, mất tăm mất tích.
Ở trên mặt đất, một con rùa cụt chân rơi lệ:
“Đại nhân! Ngài còn chưa trả tiền trọ mà!”
Gió đêm lồng lộng quất qua mái hiên, bầu trời đen như mực, chỉ có ánh trăng vỡ vụn soi rọi một quán trọ rách nát ở vùng biên Bắc Hoang.
Trong căn phòng cũ kỹ, hai bóng người đối diện ngồi bên ánh đèn dầu chập chờn. Hoa Vân, công tử áo trắng, nho nhã như trích tiên, lúc này lại xốc áo lộ vai, sắc mặt tái nhợt như sắp chết đến nơi. Diệp Linh, tiểu đệ tử trung thành, trong sáng như giọt sương đầu cỏ, giờ đây lại đang quỳ dưới đất, nước mắt lưng tròng, miệng liên tục lẩm bẩm:
“Đều do đồ nhi vô dụng… đều tại ta…”
Hoa Vân nhoẻn môi cười, nụ cười nhạt nhẽo như cười trên chính số mệnh mình. Hắn giơ tay, nhẹ nhàng nhấc một ngọn cỏ héo úa từ kẽ đá dưới sàn, phất tay cho nó bay tán loạn, chậm rãi nói:
“Đồ ngốc, trong trời đất này, ai lại có thể thực sự vô dụng? Ngay cả ngọn cỏ cũng biết tranh đấu với gió.”
Diệp Linh sụt sịt, không hiểu gì cả, nhưng vẫn gật đầu như gà mổ thóc.
Ngay lúc đó, Ầm!
Bức tường sau lưng quán trọ nổ tung. Một đám tu sĩ mặc áo đen từ đâu ập tới, sát khí ngập trời. Kẻ dẫn đầu, bộ mặt hung tợn, giơ kiếm chỉ thẳng vào Hoa Vân:
“Hoa Vân! Giao ra mật thư! Bằng không… hôm nay xương ngươi cũng không toàn thây!”
Hoa Vân khẽ thở dài, rút trong tay áo ra một mảnh giấy rách nát, tiện tay vo viên lại ném vào chén trà:
“Muốn thứ này à? Thứ không giữ nổi trong tay, thì vốn không thuộc về mình. Các ngươi tranh làm gì?”
Tên cầm đầu cười gằn:
“Đừng ngụy biện! Tranh đoạt là lẽ đạo, kẻ yếu phải chết là thiên lý!”
Diệp Linh chồm dậy, chắn trước mặt sư phụ, ánh mắt đỏ hoe, hét lớn:
“Không cho phép các ngươi tổn thương sư phụ!”
Ngay khoảnh khắc ấy, từ trong lòng đất, hàng trăm chiếc xích sắt loang loáng ánh hàn quang bất ngờ trồi lên, là đại trận trói hồn!
Không đợi Diệp Linh kịp phản ứng, xích sắt đã quấn lấy cả hai thầy trò, kéo giật xuống nền nhà.
Trong khoảnh khắc rơi vào hắc ám, Hoa Vân nhắm mắt lại, nụ cười thản nhiên như thể hắn đã sớm biết kết cục hôm nay.
“Tiểu Linh… Đời là vậy đó, thứ ngươi nắm trong tay, cũng chỉ như hư vô.”
Cảm giác rơi tựa như rơi vào vực sâu không đáy.
Chỉ trong chớp mắt, Hoa Vân và Diệp Linh đã bị xích sắt lôi xuống một địa lao âm u, gió lạnh thấu xương, xung quanh toàn là những khuôn mặt bị vặt mất ngũ quan, chỉ còn trơ những lỗ hổng đen ngòm chầm chập nhìn bọn họ.
Diệp Linh sợ hãi siết lấy tay áo Hoa Vân, run rẩy hỏi:
“Sư phụ… đây là đâu?”
Hoa Vân nhàn nhã đáp, giọng điệu như đang kể chuyện đêm khuya:
“Địa Ngục Tầng Thứ Bảy, nơi chôn vùi những kẻ tin vào công lý.”
Không kịp để Diệp Linh kịp hiểu, từ sâu trong bóng tối, một tiếng cười vang lên, lãnh khốc, nhơ nhuốc như ác quỷ cười nhạo thế nhân.
Một bóng người lững thững bước ra. Là một lão già tóc bạc, khoác đạo bào nát bươm, ánh mắt hằn đầy vết máu.
Hắn chính là Truy Hồn Lão Tổ, kẻ từng bị sáu đại tông môn liên thủ tru diệt!
“Ha ha ha! Không ngờ… lại câu được con cá lớn như ngươi, Hoa Vân.”
Hoa Vân thản nhiên nhìn hắn, cười nhẹ như gió thổi qua cỏ:
“Chỉ là ván cờ. Ngươi thắng cũng được, thua cũng chẳng sao.”
Truy Hồn Lão Tổ giơ tay, một luồng hắc khí như vòi rồng lập tức quét tới, nhấc bổng Diệp Linh lên, siết chặt!
“Sư phụ!!”
Diệp Linh giãy giụa, đôi mắt đỏ hoe, linh lực toàn thân nổ tung như thiêu đốt.
Thế nhưng Hoa Vân… chỉ chắp tay sau lưng, lạnh nhạt quay mặt đi.
Diệp Linh như bị sét đánh ngang tai.
“Sư phụ… người…”
“Đừng tin vào người khác, kể cả ta.” Hoa Vân ngắt lời nàng, giọng điệu lãnh đạm như băng sương.
Trong khoảnh khắc, Diệp Linh cảm giác cả thế giới đổ ập xuống.
Đồng tử nàng co rút, thân thể mềm nhũn như lá rụng trong gió thu.
Truy Hồn Lão Tổ cười khằng khặc, siết mạnh tay hơn:
“Tiểu nha đầu! Hận đi! Hận thấu xương cốt đi! Hận mới là sức mạnh duy nhất thật sự tồn tại ở thế gian này!”
Bỗng nhiên
Ầm!!!
Một đạo quang mang tím đen nổ tung giữa không trung.
Ngay tại khoảnh khắc Diệp Linh tuyệt vọng nhất, linh căn trong cơ thể nàng vỡ vụn, lại tái sinh!
Khí tức kỳ dị lan tỏa, ép Truy Hồn Lão Tổ phải lùi nửa bước.