Chương 541: Quán Trọ Vô Thường Giới
Bầy Hắc Hồn Thú tru lên ghê rợn, mùi máu tanh nồng nặc.
Mỗi đòn đánh của Hoa Vân giờ đây đã chậm đi rõ rệt, cánh tay hắn run bần bật, vết thương trên người nứt toác như muốn vỡ ra bất cứ lúc nào.
Diệp Linh thở dốc, máu đọng đầy khóe môi.
Thanh kiếm gãy trong tay nàng đã vỡ thành mảnh vụn từ lâu, nhưng nàng vẫn cố đứng chắn trước Hoa Vân, che chắn từng cú táp trí mạng của quái thú.
Ngay lúc đó
Một khe nứt nhỏ dưới vách đá lộ ra, ánh sáng lập lòe.
Đó là lối thoát duy nhất.
Nhưng khoảng cách… xa hơn một trăm trượng!
Mà Hắc Hồn Thú đã vây kín!
Hoa Vân liếc thấy, ánh mắt thoáng lên tia quyết tuyệt.
Hắn khàn giọng nói:
“Diệp Linh… nghe ta… chạy qua đó.”
Diệp Linh lắc đầu liên tục, nước mắt trào ra:
“Không! Ta không bỏ thầy!”
Hoa Vân cười nhạt, trong mắt là một mảnh lạnh lùng xé ruột:
“Ngươi muốn ta chết vô nghĩa ở đây à?”
Không đợi nàng phản ứng, hắn lật tay đánh ra một chưởng, bức Diệp Linh bay ngược về phía khe nứt!
“AHHH!!!”
Diệp Linh kêu lên, tay vươn ra tuyệt vọng muốn túm lấy thầy mình, nhưng khoảng cách cứ càng lúc càng xa…
Hắc Hồn Thú lập tức đổi hướng, một nửa lao về phía nàng!
Hoa Vân cười lạnh, máu đỏ tươi rỉ ra từ môi:
“Muốn giết nàng?
Qua xác ta trước!”
ẦM!!!
Hắn ép nát tàn linh lực còn sót lại, cưỡng ép kích hoạt bí pháp, máu toàn thân sôi lên, khí thế tăng vọt!
Một quyền!
Hai quyền!
Hàng loạt Hắc Hồn Thú bị đập nát, máu đen bắn tung tóe!
Nhưng bí pháp ấy… cái giá là tàn phế linh hồn.
Mỗi một quyền đánh ra, từng mảnh nguyên thần của Hoa Vân vỡ nát.
Đôi mắt hắn dần mờ đục, thân thể như cây nến cháy hết dầu, run rẩy sắp đổ gục.
Phía bên kia khe vực:
Diệp Linh lảo đảo đứng dậy, mắt đỏ hoe nhìn bóng lưng thầy mình giữa biển máu.
“Thầy…”
Nàng siết chặt nắm tay, toàn thân run lên.
Đột nhiên, từ khe đá sau lưng nàng, một bàn tay bất ngờ vươn ra kéo nàng vào!
“Không!”
Diệp Linh vùng vẫy, hét lên:
“Thầy còn ở đó! Buông ra!”
Người kéo nàng là một lão giả áo đen, ánh mắt lạnh lùng:
“Muốn chết thì tự đi! Ở lại chỉ thêm mạng chó cho quỷ thú!”
Dứt lời, hắn điểm huyệt Diệp Linh, ôm nàng lao thẳng vào đường hầm tối om, mặc kệ phía sau tiếng gầm rú vang dội.
Phía sau, trong bóng tối:
Hoa Vân gục trên đống xác Hắc Hồn Thú, máu loang khắp đất đá.
Hắn cố gượng dậy lần cuối, ánh mắt mông lung nhìn về khe nứt nơi Diệp Linh biến mất…
Ý thức tan dần, hắn cười khẽ:
“…May mà… ít nhất… ngươi còn sống…”
ẦM!!!
Một con Hắc Hồn Thú khổng lồ cuối cùng lao tới, bóng đen che khuất cả bầu trời…
Mạch tiếp gợi mở:
Hoa Vân bị đánh rơi vào tầng vực sâu hơn, nơi còn khủng khiếp gấp bội.
Diệp Linh tỉnh lại trong đường hầm, phát hiện “lão giả cứu mình” mang ý đồ đen tối.
Hai thầy trò bị chia cắt, mỗi người một địa ngục riêng, phải chiến đấu sinh tồn, gắng gượng để tìm nhau.
Máu tanh nồng nặc tràn ngập trong không khí.
Bầy Hắc Hồn Thú gào rú, thân ảnh đen kịt lướt qua như sóng dữ.
Hoa Vân gắng sức chém gục thêm vài con, nhưng mỗi lần xuất chưởng là linh mạch lại rạn nứt thêm, huyết khí nghịch lưu, suýt chút nữa ngất đi tại chỗ.
Diệp Linh tay run bần bật, kiếm gãy đầy vết mẻ.
Nàng cắn răng, dùng cả thân thể chắn cho Hoa Vân khỏi đòn đánh lén từ phía sau.
Phập!
Một vuốt sắc của Hắc Hồn Thú rạch thẳng vào lưng Diệp Linh, máu trào ra như suối.
Nàng cắn chặt môi không kêu một tiếng, chỉ lảo đảo che chắn trước sư phụ.
Ngay lúc ấy
Một khe hở nhỏ dưới nền đá lộ ra!
Một đường hầm tối om, nhỏ hẹp, chỉ vừa đủ cho một người chui vào.
Hoa Vân liếc mắt, lập tức hiểu:
Đó là duy nhất một lối thoát.
Nhưng… chỉ kịp cho một người.
Không chần chừ, hắn lật tay đẩy mạnh Diệp Linh về phía đó, linh lực trong người bùng nổ như thiêu đốt tế bào cuối cùng.
“Đi!”
Diệp Linh vùng vẫy:
“Không! Thầy vào trước!”
Hoa Vân lạnh mặt, ánh mắt như đúc băng:
“Đây là mệnh lệnh!”
Nhưng Diệp Linh ngây ngốc nhìn hắn
Thân ảnh người ấy, lảo đảo, máu đẫm cả vạt áo, đứng chặn trước đàn thú.
Nàng hiểu…
Nếu nàng không đi, cả hai sẽ chết.
Nhưng nếu nàng đi… Hoa Vân chắc chắn không sống nổi.
Bịch!
Diệp Linh quỳ sụp xuống đất, nước mắt ràn rụa:
“Ta không muốn sống một mình!”
Hoa Vân cười nhạt, máu từ khóe môi rỉ xuống, giọng khàn khàn:
“Không có sự lựa chọn.”
Dứt lời, hắn phất tay một cái
Phù chú Tống Thân nổ tung dưới chân nàng!
Một lực lượng vô hình cuốn Diệp Linh bay vút về phía lối hầm, bất chấp nàng giãy giụa thê lương.
Trong khoảnh khắc ấy
Diệp Linh thấy rõ, thấy sư phụ mình
Một thân đơn bạc, máu thịt tả tơi, xoay người, một mình nghênh chiến cả bầy quỷ thú,
Không thối lui, không quay đầu.
Bóng lưng ấy
Chìm vào màn đêm tối đen.
Diệp Linh bị đẩy vào đường hầm, linh lực bị phong ấn 70% do trận pháp trong hầm.
Đường hầm không phải cứu lối, mà là lối vào một di tích cổ, bên trong tồn tại nguy hiểm khác: Trận pháp, cổ thi, hung linh.
Hoa Vân, ở phía ngoài, không chết ngay, nhưng linh hồn tổn thương nghiêm trọng, bị ép đến giới hạn tử vong.
Trong cơn hỗn loạn rối bời, Diệp Linh lăn lộn từ đường hầm ra, không biết bằng cách nào, cuối cùng ngã sõng soài trước cổng… một quán trọ tồi tàn!
Giữa đất chết Tuyệt Linh Chi Địa, mọc lên một quán trọ sáng đèn lập lòe.
Một tấm biển gãy nát treo xiêu vẹo:
Quán Trọ Vô Thường
Cửa mở, một lão già cụt một tay, lưng còng, ra hiệu:
“Vào đi, vào đi… Muốn sống thì mau vào.”
Không kịp nghĩ, Diệp Linh loạng choạng kéo theo Hoa Vân nửa sống nửa chết bước vào.
ẦM!
Vừa vào trong, cửa quán trọ tự động đóng sập lại.
Bên trong, không khí lạnh như băng, lửa đèn chập chờn, từng bàn gỗ mục nát đầy dấu tay máu.
Lão trọ chủ cười hì hì, để lộ hàm răng vàng khè:
“Trọ một đêm, một mạng đổi một mạng.”
Diệp Linh rùng mình:
“Ý… Ý gì?”
Lão già giơ một ngón tay lở loét:
“Muốn cứu mạng hắn… phải dùng mạng ngươi… bù.”
Hoa Vân lờ mờ mở mắt, nở nụ cười lạnh:
“Không cần… ngươi… dám động vào trò ta, ta giết sạch…”
Chưa dứt câu, ẦM! một trận lực áp ép thẳng lên người Hoa Vân!
Trong Quán Trọ Vô Thường, mọi tu sĩ đều bị trấn áp như phàm nhân!
Diệp Linh chết điếng, run rẩy đỡ lấy thầy mình.
Mà lão trọ chủ khoanh tay, từ tốn như thể tuyên bố một quy luật tự nhiên:
“Ở đây, không có tu vi. Chỉ có sinh mạng.”
Quán trọ “Bách Tiên Lâu” Thiên Ngoại Thiên
Gió bấc thổi rít qua hành lang mục nát. Hoa Vân ngồi nghiêng trên ghế, một tay cầm bầu rượu, một tay lật giở phong thư màu lam ẩn dấu phù văn. Gần đó, Diệp Linh ngồi xếp bằng, hai mắt sáng như sao, tay nắm chặt một cuốn sách luyện kiếm… nhưng đọc mãi không vào chữ nào.
“Thầy, phong thư nói cái gì thế?” Diệp Linh ngẩng đầu, giọng non nớt.
Hoa Vân nheo mắt, tùy tiện ném thư qua: “Giết một vị trưởng lão, xong chuyện sẽ thưởng Thiên Linh Đan. Ngon đấy.”
Diệp Linh hoảng hốt: “Nhưng… trưởng lão kia là người của Liên Minh Lục Tông mà!”
“Ờ, thì sao?” Hoa Vân nhún vai, “Liên Minh cũng nhiều người lắm, chết một hai cái cũng đâu ai đếm.”
Chưa kịp tiêu hóa lời thầy, cửa phòng “ầm” một tiếng văng ra! Một lão giả tóc đỏ như lửa lù lù xuất hiện.
“Tiểu tử Hoa Vân! Giao Diệp Linh ra đây!”
Diệp Linh run bắn: “Ủa? Sao lại đòi bắt con?!”
Hoa Vân đứng dậy, không hỏi han lý do, tiện tay ném bầu rượu về phía lão giả. “Phiền quá!”
Bầu rượu, bùng, nổ tung thành một đám linh khí đỏ lòm! Lão giả chửi thề, giơ tay vỗ tới một chưởng. Sóng linh lực quét tan mái nhà quán trọ.
Mái sụp.