Chương 540: Linh Hư Cốc Bẫy Rập, Áo Lam Sát Cơ
Không biết từ lúc nào, bóng lưng Hoa Vân đã trở thành ánh sáng duy nhất nàng bấu víu.
Cứ tưởng sắp ra khỏi mê cốc, sương mù loãng dần, ánh sáng mờ hiện ra phía trước.
Hoa Vân khựng bước, lòng bàn tay lập tức siết chặt Diệp Linh ra sau lưng mình.
Một bóng người áo lam đứng lặng giữa lối ra.
Nụ cười nhàn nhạt, ánh mắt như gợn nước nhưng ẩn chứa sát ý lạnh thấu xương.
“Không ngờ, Hoa công tử tự mình dâng tới cửa.”
Giọng nói vang lên, mềm mại mà tàn nhẫn.
Hoa Vân híp mắt, từng chữ trầm trầm rơi ra:
“Liên Minh Lục Tông phái ngươi tới giết ta?”
Người áo lam nhẹ nhàng vuốt tóc mai, ánh mắt quét qua Diệp Linh như lưỡi dao lạnh:
“Không, ta chỉ cần lấy mạng ngươi. Còn tiểu cô nương này…” hắn cười nhạt, “Thú vị đấy. Có lẽ giữ lại làm nô bộc cũng không tệ.”
Hoa Vân không thèm nhiều lời, trực tiếp kéo Diệp Linh lùi về sau, tay còn lại vận lên linh lực
Nhưng chưa kịp ra chiêu, mặt đất dưới chân nổ tung!
Ầm!!
Hai thầy trò bị hất văng.
Cả Linh Hư Cốc bỗng như tỉnh giấc, vô số “mắt trận” mở ra trong hư không, linh quang lóe sáng, áp lực như trời sập xuống.
Diệp Linh vừa tỉnh lại, đã thấy Hoa Vân đang dùng thân mình chắn trước nàng, bả vai nhuốm máu, ánh mắt vẫn sắc bén vô cùng.
“Chạy.” Hắn phun ra một chữ, máu theo khóe môi rỉ xuống.
Nhưng Diệp Linh không nhúc nhích.
Nàng mím môi, nước mắt ứa ra, quát lớn:
“Thầy không đi, ta cũng không đi!”
Tiếng cười lạnh vọng tới.
“Đáng tiếc, các ngươi, không ai đi được.”
Áo lam nhân phất tay.
Một kiếm khí sắc lạnh phá vỡ không gian, thẳng hướng Diệp Linh bắn tới!
Hoa Vân không chút do dự, lấy thân mình chắn trước đòn đánh ấy.
Xoẹt!
Kiếm khí xuyên qua vai hắn, máu bắn tung tóe, nhuộm đỏ cả người.
Diệp Linh hét lên thất thanh:
“THẦY!!!”
Hoa Vân cắn răng, xoay người, trong nháy mắt đẩy Diệp Linh ra sau lưng, tay kia lật ra một tấm lệnh bài vỡ vụn
Lệnh Bài Liên Minh, Tự Hủy!
Ầm ầm ầm!
Một luồng linh lực tự bạo cường đại khuếch tán khắp cốc, ép cho không gian vặn vẹo.
Hoa Vân nắm tay Diệp Linh, khàn giọng gầm lên:
“CHẠY!!!”
Bất kể sau đó có là vực sâu vạn trượng hay vực thẳm không lối thoát, lúc này hai thầy trò chỉ còn một lựa chọn
Xông thẳng vào tử địa!
Trong tiếng nổ ầm ầm như trời giáng, Hoa Vân và Diệp Linh bị luồng sóng tự bạo đẩy văng ra ngoài.
Phía trước không phải lối ra, mà là một vực sâu đen ngòm, nuốt trọn mọi ánh sáng.
Ầm!
Hai thầy trò không còn kịp phản ứng, rơi thẳng xuống vực!
Gió rít bên tai, tiếng xé gió như dao cứa vào da thịt.
Diệp Linh hoảng loạn níu chặt lấy Hoa Vân, nước mắt tuôn không kịp lau.
Trong lúc mơ hồ, nàng nghe tiếng sư phụ cắn răng truyền âm:
“Đừng… buông tay…”
Ầm!!
Cú va chạm dữ dội.
Cả hai đập mạnh xuống nền đá cứng, máu me bê bết.
Diệp Linh gượng dậy trước, nhìn thấy Hoa Vân nằm bất động bên cạnh
Áo trắng đẫm máu, cánh tay phải gãy gập một cách dị dạng.
“SƯ PHỤ!!”
Nàng run rẩy lay hắn, nhưng linh lực trong cơ thể như bị một sức mạnh khổng lồ đè ép, vận chuyển cũng không nổi.
Không chỉ nàng, toàn bộ tu vi của Hoa Vân lúc này cũng bị áp chế hoàn toàn.
Thậm chí… còn có dấu hiệu tụt lùi!
Bốn phía tối đen như mực.
Không khí đầy rẫy khí tức hắc ám và ăn mòn linh hồn.
Hoa Vân nửa tỉnh nửa mê, cố nắm lấy tay Diệp Linh, giọng nói khản đặc:
“Không được… tản thần thức… nơi này… là Vong Linh Tuyền…”
Diệp Linh ngơ ngác:
Vong Linh Tuyền?
Nơi chỉ được nhắc tới trong truyền thuyết
Nơi mà mọi sinh linh rơi vào đều hóa thành vong linh, không có đường sống!
Ngay lúc nàng còn đang run rẩy, bốn phương tám hướng vang lên những tiếng rên rỉ quái dị.
Từ trong bóng tối, từng bóng trắng bò ra
Là vong linh!
Hốc mắt rỗng tuếch, móng vuốt đầy máu, cơ thể xiêu vẹo, từng bước từng bước áp sát hai người.
Diệp Linh bật khóc, vung kiếm muốn chém, nhưng kiếm khí vừa ra đã bị ăn mòn thành tro bụi.
Hoa Vân cười khan:
“Ở đây… chỉ có một cách…”
Diệp Linh ngước lên, ánh mắt tuyệt vọng:
“Cách gì?”
Hoa Vân chống người dậy, máu từ khóe miệng không ngừng trào ra, đôi mắt đen thẫm lóe lên tia quyết tuyệt:
“Đốt… huyết mạch.”
Diệp Linh chết lặng.
Đốt huyết mạch, đồng nghĩa với chặt đứt căn cơ tu luyện, vĩnh viễn không thể tiến giai!
“Không!” nàng hét lên, “Thầy, còn có cách khác mà!”
Nhưng Hoa Vân đã không cho nàng cơ hội do dự.
Hắn cắn nát đầu ngón tay, điểm mạnh vào tâm mạch mình!
Phụt!
Một cột máu bùng ra, hóa thành hồng quang bao phủ lấy cả hai người.
Trong phút chốc, thân thể hắn như ngọn đèn dầu bị rút cạn, ánh mắt vẫn cố gắng gượng cười:
“Diệp Linh… sống sót… thay ta…”
Ầm!
Luồng huyết quang hóa thành một cơn bão dữ dội, quét sạch bầy vong linh trong phạm vi mười trượng.
Nhưng đổi lại
Hoa Vân mất toàn bộ tu vi, khí tức rơi thẳng xuống cảnh giới phàm nhân!
Diệp Linh ôm chặt lấy hắn, vừa khóc vừa run rẩy.
Nàng thề, thề từ hôm nay
Dù có trả giá thế nào, cũng phải cứu sư phụ trở lại!
Hai thầy trò Hoa Vân bị sóng chấn tự bạo cuốn bay khỏi Linh Hư Cốc.
Nhưng trời không thuận lòng người, bọn họ chưa kịp ổn định thì soạt! không gian dưới chân rách toạc, cả hai rơi thẳng xuống một khe vực đen ngòm!
Tiếng gió rít qua tai.
Hoa Vân nghiến răng, ôm chặt Diệp Linh vào lòng, vận linh lực hộ thể.
Nhưng… vừa vận khí, toàn thân đau nhói!
Linh mạch đã nứt!
Ầm!
Cả hai đập mạnh xuống nền đá lạnh như băng.
Diệp Linh lồm cồm bò dậy, mặt tái mét nhìn Hoa Vân nằm im, máu loang đỏ đất đá.
Nàng run rẩy, gọi nhỏ:
“Thầy… Thầy tỉnh dậy đi…”
Hoa Vân hé mắt, giọng khản đặc:
“Đừng… động… nơi này áp chế linh lực… vận khí sẽ càng nhanh chết.”
Diệp Linh sợ đến ngây người, vội vàng bất động, chỉ dám quỳ bên cạnh nức nở.
Nơi bọn họ rơi xuống là Tuyệt Linh Chi Địa, vùng đất mà tất cả tu sĩ đều bị áp chế 90% tu vi.
Tệ hơn, khí tức nơi này còn chứa Hư Độc, ăn mòn linh hồn chậm rãi.
Ở lâu… chết chắc.
Hoa Vân thở dốc, tay áo trắng nhuộm máu.
Hắn cắn răng, giọng trầm trầm:
“Diệp Linh… nghe ta… đừng vận khí… mau tìm lối ra…”
Diệp Linh hoảng loạn nhìn quanh, bốn phía chỉ là bóng tối vô tận, những vách đá dựng đứng, những hố sâu lạnh buốt.
Không một tia sáng. Không một con đường.
Mà phía xa xa… lờ mờ có tiếng động, như tiếng vật gì đó đang bò trườn!
Bịch… bịch… soạt soạt…
Âm thanh càng lúc càng gần.
Diệp Linh nuốt nước bọt, run giọng:
“Thầy… có thứ gì đó…”
Hoa Vân nhắm mắt, thở hắt ra:
“Không cần phải nói.”
Quả nhiên, từ trong bóng tối, những cặp mắt đỏ rực lần lượt mở ra.
Hắc Hồn Thú!
Một đám quái vật chỉ sống ở tuyệt địa, chuyên săn mồi bằng hơi thở sinh linh!
Chúng đánh hơi được bọn họ rồi.
Diệp Linh nắm chặt tay, gần như tuyệt vọng:
“Thầy bị thương nặng, ta yếu… làm sao đánh lại được!”
Hoa Vân lặng lẽ kéo nàng vào lòng, nhẹ giọng:
“Không cần thắng.”
Hắn gằn giọng, đôi mắt lạnh băng:
“Chỉ cần… giết đến khi không còn giết nổi nữa!”
Không khí lập tức đông cứng.
Hắc Hồn Thú nhào tới!
Hoa Vân cắn nát đầu lưỡi, cưỡng ép linh lực bạo phát, mặc cho linh mạch vỡ toạc
ẦM!
Một chưởng đánh bật ba con đầu tiên.
Máu tươi nhuộm đỏ cả người hắn.
Diệp Linh cắn môi đến bật máu, rút ra thanh kiếm gãy duy nhất còn lại, lao tới, cùng Hoa Vân đối đầu với bầy quỷ thú không dứt!
Mạch diễn biến gợi mở:
Hoa Vân tiếp tục bị thương nặng hơn, dần dần mất hết linh lực.
Diệp Linh cũng kiệt sức, nhưng không dám gục xuống.
Bất ngờ phát hiện một lối hầm nhỏ dưới đất, một cơ hội cực kỳ mong manh để sống sót.
Nhưng để tới được hầm đó, phải bỏ lại một người cản hậu…