Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
toan-cau-than-linh-titan-vien-chinh.jpg

Toàn Cầu Thần Linh: Titan Viễn Chinh

Tháng 1 15, 2026
chương 235:Trung đẳng thần lực Khoa trương hủy diệt tín ngưỡng chương 234:Bắt đầu tấn thăng
hong-hoang-bat-dau-tuyen-thong-thien-thu-do-van-lan-tra

Hồng Hoang: Bắt Đầu Tuyển Thông Thiên, Thụ Đồ Vạn Lần Trả

Tháng 12 17, 2025
Chương 162: Xong xuôi Chương 161: Ba đạo hợp nhất, Tiệt giáo chung chính thống!
ta-bi-zombie-can

Ta Bị Zombie Cắn

Tháng 1 13, 2026
Chương 1571:: Chật vật tránh né! . Chương 1570:: Lại lần nữa xuất phát! .
hong-hoang-ta-dai-kim-o-vi-yeu-toc-chinh-danh

Hồng Hoang: Ta Đại Kim Ô Vì Yêu Tộc Chính Danh

Tháng mười một 9, 2025
Chương 1000: đại đạo, ta làm chủ ( đại kết cục ) Chương 999: xuất hiện, xuất hiện
hai-tac-lao-cha-cho-ta-mot-chut.jpg

Hải Tặc: Lão Cha , Chờ Ta Một Chút

Tháng 1 23, 2025
Chương 3. Thời gian trái cây Chương 2. Phiên ngoại 2: Hai mươi năm
kinh-thien-kiem-de

Kinh Thiên Kiếm Đế

Tháng 1 6, 2026
Chương 7763: Chương 7763: Đạo môn pháp bảo!
giao-hoa-cuoi-ta-bo-hoc-tro-tay-thuc-tinh-sieu-sss.jpg

Giáo Hoa Cười Ta Bỏ Học, Trở Tay Thức Tỉnh Siêu Sss

Tháng 1 21, 2025
Chương 281. Phong ấn hầm mộ! Đại viên mãn kết cục! Chương 280. Lần đầu giao phong, đánh võ mồm
quan-truong-bi-trang-roi-tui-cao-biet-ngoai-bien-che.jpg

Quan Trường: Bi Trắng Rơi Túi, Cáo Biệt Ngoài Biên Chế!

Tháng 1 13, 2026
Chương 315: Tỉnh trưởng tới Chương 314: Làm gương tốt
  1. Tiên Lộ Kỳ Duyên
  2. Chương 539: Di Tích Vạn Kiếm Cốc, Mê Trận Bủa Vây
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 539: Di Tích Vạn Kiếm Cốc, Mê Trận Bủa Vây

Sức mạnh đó

thậm chí khiến Hồn Đế khựng lại, ánh mắt đỏ như máu cũng co rút.

Diệp Linh, cô bé yếu đuối ngày nào, lúc này đã hóa thành một kẻ hoàn toàn khác.

Sự im lặng chết chóc bao trùm khe núi.

Một trận quyết chiến… sắp bắt đầu.

“Dưới chân một ngọn núi bọc mây trắng ở Bắc Hoang, nơi sương lạnh quanh năm không tan, Hoa Vân cùng Diệp Linh đứng trước một cổng đá vỡ vụn, đầy rêu phong.

“Diệp Linh, nơi này là Di Tích Vạn Kiếm Cốc…” Hoa Vân khẽ nói, giọng trầm thấp, ánh mắt lướt qua những tàn tích nhuốm dấu thời gian.

Diệp Linh siết chặt tay áo, ánh mắt trong trẻo nhưng có chút lo lắng: “Sư tôn, nghe nói nơi này từng chôn vùi không biết bao nhiêu cao thủ Kim Đan cảnh, chúng ta… thật sự phải vào sao?”

Hoa Vân nhếch môi cười nhạt, không mang chút ấm áp: “Không vào thì ngươi mãi chỉ là phế vật Luyện Khí.”

Lời vừa dứt, hắn sải bước thẳng vào cổng đá nứt nẻ, chẳng hề ngoái đầu. Diệp Linh cắn môi, cố ép lòng sợ hãi, vội vàng chạy theo.

Vừa qua khỏi cổng, một luồng sát khí lạnh lẽo như muốn xé rách da thịt ập tới. Cây cỏ bên trong khô héo, mặt đất chằng chịt vết kiếm đứt đoạn. Trên không trung, tiếng kiếm ngân vẳng vẳng như tiếng thét gào của những linh hồn chưa siêu thoát.

Hoa Vân bước đi như thể không cảm nhận được sự nguy hiểm, chỉ lạnh nhạt nói: “Đi theo sát ta. Nếu lạc, tự lo liệu.”

Diệp Linh run lên, nhưng vẫn cắn răng theo sát, tay âm thầm nắm chặt một thanh phi kiếm nhỏ. Trong lòng nàng hiểu, chuyến đi này… nếu không cẩn thận, có thể mất mạng bất cứ lúc nào.

Phía sâu trong tàn tích, một bóng người mặc áo xám đang chờ sẵn, khóe môi cong lên thành một nụ cười lạnh lẽo đầy sát ý.

“Dưới chân Thiên Ngọc Phong, sương mù cuộn trào như sóng bạc. Ánh chiều tà rọi xuống mặt đất nhuốm vàng cả một vùng núi non.

Hoa Vân, thân mặc áo trắng thêu mờ phù văn, tay cầm quạt gấp, đứng bên mép vực. Ánh mắt hắn sâu thẳm, nhìn xuống những tầng mây dày đặc phía dưới như đang suy tính điều gì. Gió lùa qua mái tóc dài, mang theo một mùi máu loãng trong không khí, khiến sắc mặt hắn càng thêm trầm ngâm.

Diệp Linh lặng lẽ đứng sau, tay áo xanh nhạt lấm tấm bùn đất, ánh mắt lo lắng:

“Gia sư, chỗ này… hình như có sát cơ.”

Hoa Vân thu quạt, ánh mắt lướt qua nàng, giọng nhàn nhạt:

“Không hình như. Là chắc chắn.”

Một tiếng ầm vang vọng từ sâu trong vực, như có quái vật cổ xưa đang thức tỉnh. Thiên địa đột nhiên tối sầm lại. Cây cỏ xung quanh đồng loạt héo rũ, như bị một luồng tử khí quét qua.

Hoa Vân khẽ cười, không hề có lấy nửa phần hoảng hốt:

“Đi thôi. Không vào hang hùm, sao bắt được hổ con?”

Diệp Linh cắn môi, tay siết chặt lấy chuôi kiếm, dù lòng tràn ngập bất an vẫn bước theo. Nàng biết, chỉ cần Hoa Vân còn ở phía trước, dù phía trước là vực sâu vạn trượng, nàng cũng sẽ theo tới cùng.

Chỉ là… lần này, vực sâu kia dường như không chỉ đơn giản như vậy.

Một bước rơi vào, chính là vạn kiếp bất phục.

Bóng hai người vừa lướt qua mép vực, đất đá dưới chân lập tức rắc rắc nứt vỡ.

Một luồng lực lượng vô hình như lưới trời sập xuống, khóa kín bốn phương tám hướng.

“Trận pháp!” Diệp Linh biến sắc, lập tức rút kiếm. Thanh trường kiếm phát ra một tiếng ngân thanh như gào thét giữa tử địa.

Hoa Vân vẫn bình thản như cũ, ánh mắt như xuyên thấu tầng tầng hư ảo, lười nhác phẩy quạt một cái.

Nhưng quạt vừa động, ánh sáng trận pháp lập tức co rút, từ bốn phương tám hướng hóa thành từng đạo phù văn đỏ máu, như những con rắn khổng lồ lao tới.

Xoẹt xoẹt!

Không khí vặn vẹo. Mỗi phù văn đều ẩn chứa sát ý ngập trời.

Hoa Vân nhếch môi, nói nhẹ như gió:

“Muốn giữ ta lại? Cũng phải xem các ngươi có đủ bản lĩnh không.”

Trong khoảnh khắc đó, quạt trong tay hắn như hóa thành mũi thương, từ nhàn nhã biến thành sắc bén dị thường.

Một chiêu đơn giản vung ra

Ầm!

Không gian vỡ nát như mặt kính!

Nhưng bên dưới sự phá vỡ ấy, một cánh cửa không gian tối đen âm u hiện ra.

Từ trong đó, từng đợt khí lạnh tràn ra, một đôi mắt đỏ rực như đèn lồng chầm chậm mở ra trong bóng tối.

Một tiếng cười khàn khàn vang vọng:

“Ha ha ha… Rốt cuộc cũng có người đưa xác tới!”

Diệp Linh run rẩy, mũi kiếm hướng về phía cánh cửa đen:

“Gia sư… đó là gì?!”

Hoa Vân hơi nheo mắt, giọng trầm xuống:

“…Hóa ra là ‘Huyết Nha Vương’ từng bị phong ấn từ vạn năm trước.”

Tiếng gió gào thét, đất trời mờ mịt.

Không có đường lui.

Không có cứu viện.

Hoa Vân liếc nhìn Diệp Linh, bỗng nhiên bật cười lạnh:

“Tiểu Linh, từ giờ trở đi, ngươi tự bảo vệ mình.”

Hắn vừa dứt lời, thân hình đã hóa thành một đạo lưu quang, thẳng thắn lao về phía vực đen!

Diệp Linh muốn hét lên gọi theo, nhưng lời ra đến miệng chỉ còn là một tiếng khô khốc.

Bên tai nàng, chỉ còn tiếng trống ngực, và tiếng gió lạnh thấu xương.

Điểm mấu chốt trong đoạn vừa rồi, chính là “cánh cửa không gian đen” và thứ bên trong nó: Huyết Nha Vương.

Đây là cái bẫy sâu tầng, chứ không chỉ đơn giản là một cái trận pháp nhốt người.

Kẻ bố trí trận pháp không hề định giết Hoa Vân ngay lập tức, mà muốn lôi hắn xuống vực, kéo hắn cùng “Huyết Nha Vương” thức tỉnh.

Hoa Vân biết, nên mới chủ động lao vào, không do dự.

Tinh chỉnh vừa qua đều xoay quanh mục tiêu này:

Địa điểm: Mép vực Thiên Ngọc Phong, phong ấn yếu dần.

Không khí: Mùi máu, sát khí mờ mịt, báo hiệu nơi đây bất thường.

Biểu hiện của Hoa Vân: Cố tình ra vẻ nhàn nhã nhưng ngầm đề phòng.

Diệp Linh: Thật thà, bị kéo vào nhưng đồng thời bắt buộc phải trưởng thành.

Biến cố: Trận pháp → Cửa không gian → Ma vật cổ đại thức tỉnh.

Tóm lại:

Trận pháp chỉ là tầng ngoài.

Cửa vực mới là tầng trong.

Huyết Nha Vương là tầng cuối.

Mục tiêu thực sự: Kéo Hoa Vân và Diệp Linh vào trò chơi sinh tử này.

Bối cảnh: Linh Hư Cốc, nơi nổi tiếng về ảo thuật và cạm bẫy thần thức trong Tu Chân Giới.

Ánh sáng mờ nhạt phủ khắp cốc, sương mù dày đặc như tấm lưới vô hình bóp nghẹt thần thức.

Hoa Vân khẽ cau mày, nắm chặt tay Diệp Linh kéo sát vào người, giọng trầm thấp cảnh giác:

“Không được tản thần thức. Theo sát ta.”

Diệp Linh chưa kịp gật đầu, dưới chân đã trồi lên vô số dây leo đen kịt, quấn chặt lấy cổ tay nàng!

Hoa Vân vung tay chém xuống, linh lực sắc bén tràn ra, nhưng…

Soạt!

Dây leo đứt đoạn? Không.

Chúng như ảo ảnh, vừa biến mất lại mọc thêm gấp đôi, gấp ba.

Diệp Linh hoảng loạn:

“Thầy! Đánh không đứt!”

Hoa Vân nheo mắt, lạnh giọng:

“Không phải vật thực. Là mê trận.”

Dứt lời, hắn rút ra một tấm phù lục. Nhưng ngay lúc kích hoạt, phù nổ tung trong tay!

“Chết tiệt, là cấm trận!”

Hắn nghiến răng, cánh tay bị chấn động đến rớm máu.

Diệp Linh nhìn bàn tay đẫm máu của sư phụ, môi run lên:

“Thầy… để ta thử…”

“Không!” Hoa Vân cắt lời, “Ta đi trước mở đường. Ngươi chỉ cần nắm chặt lấy ta, đừng để lạc!”

Không kịp nhiều lời, hắn kéo Diệp Linh lao thẳng vào sương mù.

Trận pháp gào rít, mặt đất dưới chân liên tục nứt ra, từng bầy quỷ ảnh lao tới, móng vuốt sắc bén xé rách cả không gian!

Diệp Linh chưa từng thấy thảm cảnh nào như vậy.

Mỗi bước đi, Hoa Vân phải lấy thân thể mình đỡ lấy từng đợt công kích.

Áo trắng nhuốm máu.

Khí tức tu vi hỗn loạn.

Sắc mặt hắn lạnh băng nhưng kiên định:

“Diệp Linh, còn một khắc nữa, ngươi buông tay ta sẽ chết.”

Áp lực như ngọn núi đè lên, từng vết thương cắt sâu vào da thịt.

Diệp Linh cắn răng, ôm chặt lấy thầy mình, nước mắt trào ra nhưng vẫn không dám rời.

Trong mê cốc u ám, chỉ có tiếng tim đập cuồng loạn và bước chân vội vã…

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

dau-la-cam-trong-tay-sung-ngam-mot-nguoi-mot-sung-than.jpg
Đấu La: Cầm Trong Tay Súng Ngắm, Một Người Một Súng Thần
Tháng 1 20, 2025
long-vu-kiem-than.jpg
Long Vũ Kiếm Thần
Tháng 1 19, 2025
vo-dich-luc-hoang-tu.jpg
Vô Địch Lục Hoàng Tử
Tháng 3 24, 2025
tu-tien-tong-tuu-chuc-duc-lo-y-khai-thuy.jpg
Tu Tiên: Tòng Tựu Chức Đức Lỗ Y Khai Thủy
Tháng 2 3, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved