Chương 538: Vân Cốt Khe Tử Địa
chúng ta thật sự cần tìm mật thư ở đây sao?” Diệp Linh ôm chặt túi trữ vật, lí nhí hỏi.
Hoa Vân khẽ liếc nàng một cái, ánh mắt tựa hồ chẳng chút dao động:
“Diệp Linh, tu chân giới không dành cho kẻ yếu. Nếu ngươi ngay cả Vân Cốt Khe cũng không qua được… sau này làm sao chống nổi trời đất?”
Giọng hắn trầm trầm, tựa như đinh đóng vào lòng nàng.
Diệp Linh mím môi, ánh mắt nhỏ bé lóe lên sự kiên nghị.
Nàng biết… theo Hoa Vân là lựa chọn của mình, cũng đồng nghĩa bước lên con đường không thể quay đầu.
Phía trước, khe núi tách ra một lối đi nhỏ, sâu hun hút như dẫn tới vực thẳm của cõi chết.
Hoa Vân khẽ gật đầu, phất tay áo, thân hình hóa thành một vệt sáng xanh, bay vút vào bóng tối.
Diệp Linh cắn răng, ôm chặt gói mật thư mà mình phải tìm, rồi vội vàng lao theo.
Trong tu chân giới rộng lớn này, mỗi một bước tiến lên… đều phải đánh đổi bằng máu và nước mắt.
“Khe núi Vân Cốt càng đi vào sâu, sương mù càng dày đặc. Không khí lạnh buốt như từng lưỡi dao nhỏ cắt vào da thịt.
Diệp Linh thở gấp, thân pháp vụng về, bước chân nặng nề trong sương. Mỗi lần nàng hơi chậm một chút, tiếng bước chân Hoa Vân phía trước lại xa thêm, như muốn bỏ rơi nàng trong màn đêm vĩnh hằng.
Bỗng
Ầm!
Một luồng khí tức tà ác xộc thẳng ra từ lòng đất.
Đá vụn tung tóe, từ dưới đất trồi lên một đám quái vật hình thù kỳ dị: nửa thân người, nửa xương cốt, đôi mắt đỏ ngầu như máu.
Hồn Cốt Thú!
Loại quái này chuyên sống ở khe chết, hình thể yếu nhưng hung hãn cực độ, lại có tập tính bầy đàn.
Diệp Linh mặt trắng bệch.
Một con đã đủ khiến nàng đau đầu, huống chi bây giờ… hơn mười con, đang đồng loạt rít lên, lao thẳng về phía nàng!
Ngay khoảnh khắc đó, Hoa Vân không quay đầu lại, chỉ lạnh nhạt vung tay.
Một luồng kiếm khí xanh thẫm vút qua như tia chớp, xoẹt một tiếng, chém đôi ba con Hồn Cốt Thú đầu tiên.
Nhưng hắn chỉ động tay một lần, sau đó… hoàn toàn mặc kệ.
“Tự lo lấy thân.” giọng Hoa Vân nhàn nhạt vang vọng trong sương mù.
Diệp Linh cắn chặt răng, trong mắt hiện lên tia kiên quyết.
Nàng lục lọi trong túi trữ vật, lấy ra một thanh phi kiếm cũ kỹ.
Tay run rẩy, Diệp Linh cố điều động linh lực ít ỏi trong kinh mạch, miễn cưỡng thúc động kiếm quyết sơ đẳng nhất.
Ù ù!
Phi kiếm lao ra, nhưng đường kiếm xiêu vẹo, chỉ miễn cưỡng cắt trúng vai một con Hồn Cốt Thú.
Đám quái vật rít lên giận dữ, xông tới như thủy triều.
“Không được sợ… không được lùi!” Diệp Linh hét thầm trong lòng.
Từng kiếm, từng kiếm, nàng vung lên trong tuyệt vọng.
Mỗi nhát chém mang theo máu, mồ hôi, và cả nước mắt không thể ngừng rơi.
Ánh mắt Hoa Vân lúc này lạnh lùng quan sát từ xa, trong lòng chẳng chút dao động.
Nếu nàng chết ở đây, cũng chỉ chứng minh… không xứng theo hắn bước tiếp.
Ầm!
Một con Hồn Cốt Thú lao tới từ bên hông, trong khoảnh khắc lưỡi vuốt sắc bén chỉ còn cách ngực nàng ba tấc
Một mảnh lệnh bài nhỏ trong ngực Diệp Linh bất chợt phát sáng.
ẦM!!
Một luồng linh quang bắn ra, đánh bật đám quái vật ra xa.
Diệp Linh ngã phịch xuống đất, thở hồng hộc, sắc mặt trắng bệch.
Hoa Vân nheo mắt.
“À… lệnh bài bảo mệnh của ta cho ngươi cũng đã dùng rồi.”
Trong tiếng cười khẽ không chút ấm áp, Hoa Vân xoay người bước tiếp, không thèm dừng lại.
Diệp Linh gắng gượng đứng lên, ánh mắt bấy giờ đã thay đổi.
Không còn đơn thuần ngây ngô, mà pha lẫn chút xíu sắc bén và kiên định.
Nàng biết
Nếu muốn đi theo Hoa Vân…
Nếu muốn tồn tại ở tu chân giới này…
Nàng phải trở nên mạnh hơn.
Và khe núi trước mặt
chỉ vừa mới bắt đầu.
“Sương mù mờ ảo, khe núi như há miệng nuốt chửng lấy hai thân ảnh nhỏ bé.
Hoa Vân sải bước thong dong như dạo chơi giữa tử địa, đôi mắt sắc lạnh nhìn thẳng vào chỗ sâu nhất, nơi ánh sáng cũng không thể chạm tới.
Diệp Linh lê bước phía sau, quần áo rách nát, toàn thân bê bết máu, nhưng ánh mắt đã chẳng còn yếu ớt.
Mỗi một bước chân, dù run rẩy, nàng vẫn kiên quyết ép mình tiến về phía trước.
Ầm ầm…
Tiếng động lạ vang lên từ lòng đất.
Từng đợt sóng linh lực cuồn cuộn, chấn động đến nỗi vách đá hai bên khe nứt ra từng vệt nhỏ.
Hoa Vân khẽ nheo mắt.
“Tới rồi.”
Nơi cuối khe, là một hố sâu rộng chừng trăm trượng.
Giữa hố, một cây cổ mộc già cỗi, toàn thân đen như mực, rễ cây trồi lên mặt đất như những móng vuốt quỷ dị.
Trên thân cây, treo lủng lẳng một vật
Một cỗ quan tài bằng đá xanh, mơ hồ phát ra linh quang yếu ớt.
Diệp Linh nuốt nước bọt, không tự chủ lùi lại nửa bước.
“Sư phụ… đây là…?”
Hoa Vân nhếch môi, nụ cười lạnh lẽo:
“Mục tiêu thật sự của ta, Quan Tài Hắc Mộc. ”
Tương truyền, nơi đây phong ấn một kẻ từ thời thượng cổ, mang theo một bí mật đủ để đảo lộn cả tu chân giới.
ẦM!
Ngay lúc Hoa Vân vừa bước tới gần, cổ mộc run bần bật.
Từng sợi rễ đen sì vụt ra như rắn độc, lao thẳng về phía hắn!
Nhanh như tia chớp, Hoa Vân rút kiếm, ánh kiếm lóe lên, chém vỡ từng sợi rễ, thân hình như quỷ mị lướt tới gần quan tài.
Nhưng
Hắn vừa chạm tay vào nắp đá, trong nháy mắt, toàn bộ Vân Cốt Khe rung chuyển!
Một tiếng gầm trầm đục vang lên từ lòng đất.
Từ trong hố sâu, chậm rãi trồi lên một thân ảnh cao lớn phủ kín giáp xương đen, đôi mắt đỏ như máu, trên trán khắc đầy phù văn cổ xưa.
Hồn Đế!
Một cỗ thi thể thượng cổ, tu vi lúc còn sống từng đạt tới Hóa Thần kỳ!
Diệp Linh kinh hãi đến mức tim suýt ngừng đập.
Chỉ một ánh nhìn của Hồn Đế đã khiến linh hồn nàng run rẩy, suýt nữa hồn phi phách tán!
Hoa Vân vẫn không lùi bước, ánh mắt dường như… còn mang theo một tia hưng phấn lạnh lùng.
“Thú vị. Rốt cuộc cũng chịu ra mặt.”
ẦM!
Hồn Đế gầm lên, chấn động cả khe núi, bắn thẳng về phía Hoa Vân như một mũi tên đen.
Diệp Linh chỉ kịp hét lên:
“Sư phụ, cẩn thận!”
Nhưng Hoa Vân, thay vì tránh né
Hắn ngẩng đầu, khóe môi cong lên lạnh buốt, giơ kiếm nghênh đón!
Ánh sáng bùng nổ, kiếm quang xanh thẫm đối đầu với khí tức tử vong đen đặc.
Cả khe núi vỡ vụn thành vô số mảnh vụn đá bay tán loạn.
Trong cơn hỗn loạn, Diệp Linh chỉ kịp ôm đầu, linh lực toàn thân gắng gượng hộ thể.
Khi nàng ngẩng đầu lên lần nữa
Chỉ thấy một màn khiến tim nàng ngừng đập.
Hoa Vân…
Đang bị Hồn Đế đánh lùi từng bước, khóe miệng vương máu.
Diệp Linh chưa từng thấy hắn… yếu thế như vậy.
Không còn dáng vẻ nhàn nhã, ung dung, giờ đây, ngay cả giữ mạng cũng khó.
Ánh kiếm của Hoa Vân, bị khí tức tử vong của Hồn Đế áp chế, ngày càng mờ nhạt.
“Không… không thể!” Diệp Linh thét trong lòng.
Nếu Hoa Vân ngã xuống, nàng… cũng chẳng có đường sống.
Bỗng
Trong khe núi vỡ nát, một tia sáng từ quan tài đá chói lòa bắn ra, bay thẳng vào người Diệp Linh.
Toàn thân nàng run bắn.
Trong đầu, một giọng nói xa xăm vang lên:
“Muốn cứu hắn… nhận lấy ta.”
Trước lựa chọn sinh tử
Diệp Linh siết chặt nắm tay.
“Ta… nguyện ý!”
Ánh sáng chui tọt vào cơ thể nàng.
Trong khoảnh khắc đó, Diệp Linh cảm giác kinh mạch, linh hồn, thậm chí máu thịt của mình, đều như muốn nổ tung!
Nhưng kèm theo đau đớn đến tận xương tủy, là một luồng sức mạnh xa lạ, điên cuồng tràn vào người nàng.
Đôi mắt trong veo của Diệp Linh
dần dần nhuốm một tầng sáng bạc, lạnh lẽo và sắc bén.
Ở phía trước, Hoa Vân đang gượng đứng dậy, ánh mắt trầm trọng, chợt quay đầu
và thấy Diệp Linh…
đang bước ra từ trong đống đá vụn, mỗi bước đều nện xuống đất một vết nứt sâu hun hút.