Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
thien-co-xuc-xac

Thiên Cơ Xúc Xắc

Tháng 1 11, 2026
Chương 154: Cuối cùng không đồng dạng!-2 Chương 154: Cuối cùng không đồng dạng!
hac-am-vo-han.jpg

Hắc Ám Vô Hạn

Tháng 1 23, 2025
Chương 1596. Trận chiến cuối cùng (3) Chương 1595. Trận chiến cuối cùng (2)
dien-roi-di-ta-than-cap-than-phan-co-uc-diem-nhieu.jpg

Điên Rồi Đi! Ta Thần Cấp Thân Phận Có Ức Điểm Nhiều

Tháng 1 21, 2025
Chương 108. Tấm vận mệnh Chương 107. Hầu tử
tay-du-bat-dau-de-quan-am-lua-chon-ba-cai-thach-hau.jpg

Tây Du: Bắt Đầu Để Quan Âm Lựa Chọn Ba Cái Thạch Hầu

Tháng 1 25, 2025
Chương 534. Cuối cùng một chương Chương 533. Bàn Cổ giới tam giới tập đoàn
ef09ab0edfd2e747e29ef0a7eaa9d689

Hogwarts: Gặp Gỡ, Ta Thành Voldemort

Tháng 1 15, 2025
Chương 268. Chiến thắng tử vong Chương 267. Liền Tử Thần cũng phải tránh đi phong mang
mang-luyen-ban-gai-dung-la-cuu-thien-than-hoang.jpg

Mạng Luyến Bạn Gái Đúng Là Cửu Thiên Thần Hoàng

Tháng 1 18, 2025
Chương Chương cuối (đại kết cục) Chương 296. Hận ý
ty-ty-ta-co-yeu-khi.jpg

Tỷ Tỷ Ta Có Yêu Khí

Tháng 4 2, 2025
Chương 175. Tiến vào thế giới mới Chương 174. Ngả bài
dai-luong-y.jpg

Đại Lương Y

Tháng 1 21, 2025
Chương 684. Đại kết cục Chương 683. Kế hoạch lâu dài
  1. Tiên Lộ Kỳ Duyên
  2. Chương 537: Kiếm Chỉ Hắc Y, Thề Cùng Sống Chết
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 537: Kiếm Chỉ Hắc Y, Thề Cùng Sống Chết

Ngay khi một thanh trường mâu chớp lên, nhắm thẳng ngực hắn đâm tới, một bóng người nhỏ nhắn lao ra như tia chớp!

“Sư tôn!”

Tiếng hô quen thuộc vang lên, Diệp Linh, nữ đệ tử trong sáng của Hoa Vân, tay cầm song kiếm, vẽ ra một vòng sáng bạc chắn trước hắn.

Tiếng binh khí va chạm nổ tung, Diệp Linh bị chấn động thổ huyết, nhưng ánh mắt nàng kiên định vô cùng.

Hoa Vân nhíu mày, lạnh lùng kéo Diệp Linh về sau, gằn giọng:

“Ta đã dặn, không được theo ta tới Bắc Hoang!”

Diệp Linh quệt máu nơi khóe môi, ngoan cố cười:

“Không theo thì sư tôn ai bảo vệ?”

Nói xong, nàng lại một lần nữa xông lên, thân pháp loáng như hư ảnh, lưỡi kiếm rực sáng như sao băng, thẳng vào đội quân áo đen.

Hoa Vân khẽ cười, nụ cười lạnh như băng giá giữa sa mạc:

“Tốt. Muốn theo? Vậy cùng ta… giết ra một con đường máu!”

Hai thầy trò lưng tựa lưng, kiếm ảnh tung hoành, máu nhuộm đỏ cả mặt đất hoang vu.

Mỗi lần Diệp Linh ngã xuống vì thương tích, Hoa Vân lại kéo nàng đứng dậy, ánh mắt hắn lạnh dần, đến mức tưởng như đã mất đi cả cảm xúc.

Nhưng địch nhân như nước thủy triều, giết mãi không dứt.

Ngay khi tưởng như đã cùng đường, mặt đất dưới chân đột nhiên rung chuyển dữ dội, một khe nứt đen ngòm mở ra!

Từ trong đó, một khí tức cổ xưa, hùng hồn đến cực điểm bùng phát!

Cả Hoa Vân và Diệp Linh đều bị ép lùi mấy bước, khóe miệng rỉ máu.

Giữa làn cát bụi mờ mịt, một cánh cửa đá khổng lồ từ từ trồi lên, trên cánh cửa khắc đầy những ký hiệu cổ ngữ của tu chân giới đã thất truyền.

Hoa Vân ngẩn ra.

Đám áo đen phía đối diện cũng khựng lại, đồng loạt kinh hãi:

“Cửa vào Thiên Ngoại Thiên!”

Ánh mắt Hoa Vân lóe lên.

Đúng vậy, chỉ cần bước vào đó, hắn và Diệp Linh mới có cơ may thoát khỏi cái bẫy tử thần này!

Nhưng, mở được cửa… còn khó hơn giết sạch đám người này gấp trăm lần.

“Dưới bầu trời xám xịt của Bắc Hoang, gió lạnh gào thét không ngừng, từng đợt cát đá lẫn lộn cuốn bay mịt mù. Trên đỉnh một vách núi hoang phế, Hoa Vân khoác áo bào xanh sẫm, ánh mắt hờ hững nhìn về phương xa. Bên cạnh hắn, Diệp Linh, nữ tử áo trắng như tuyết, đang siết chặt tay nắm kiếm, vẻ mặt có phần ngập ngừng.

“Thầy… nơi này thật sự có dị bảo sao?” nàng hỏi khẽ, tiếng nói như tan biến giữa gió rít.

Hoa Vân khẽ nhếch môi cười, nửa như giễu cợt, nửa như lạnh lùng: “Có hay không, tự em bước xuống vực kia sẽ biết.”

Diệp Linh ngẩng đầu nhìn, chỉ thấy dưới chân vực là sương mù cuồn cuộn, tựa như vực chết không đáy. Nàng cắn môi, hai mắt lóe lên quyết tâm, không nói thêm một lời, liền vận khí nhảy xuống!

Hoa Vân đứng nguyên tại chỗ, ánh mắt lóe sáng một tia sắc bén khó thấy.

“Hoa Vân, mày nuôi được một con nhóc có gan…” Hắn khẽ lẩm bẩm, áo bào tung bay giữa gió lạnh, như thể hòa vào bóng tối đằng sau.

Cách đó không xa, giữa làn sương trắng dày đặc, một cái bóng khổng lồ đang từ từ thức tỉnh.

“Dưới đáy vực, không khí lạnh buốt thấm vào tận xương. Diệp Linh vừa đáp xuống, hai chân còn chưa đứng vững thì cả mặt đất đã khẽ rung lên.

Ầm!

Một tiếng động trầm đục vang vọng. Từ trong sương mù, một con thú dị hình trườn ra, mình rồng, đầu sói, cặp mắt đỏ ngầu như máu, sát khí cuộn thành sóng, ép thẳng về phía nàng!

Diệp Linh rút kiếm, sắc mặt tái nhợt. Nội lực vận chuyển hỗn loạn, nàng chưa bao giờ đối mặt với thứ gì đáng sợ đến vậy. Nhưng ánh mắt cô gái vẫn không dao động, chân khí bộc phát, trường kiếm trong tay vẽ thành từng đạo kiếm quang mỏng như tơ nhện.

Ầm!

Một kích, ngăn cản được đòn công kích đầu tiên, nhưng cánh tay nàng cũng run rẩy dữ dội.

Ở trên cao, Hoa Vân khoanh tay đứng nhìn, ánh mắt như băng lạnh. Hắn không ra tay giúp đỡ, cũng không hề nhắc nhở.

“Bước đầu tiên, phải tự mình vượt qua,” hắn thầm nghĩ, giọng điệu lạnh lẽo như thể Diệp Linh có sống chết thế nào cũng chẳng liên quan.

Dưới vực, Diệp Linh gào lên một tiếng, chân nguyên trong cơ thể bùng nổ mãnh liệt. Lưỡi kiếm chém thẳng xuống!

Máu bắn ra. Dị thú tru lên thê lương, nhưng vẫn chưa chết. Nó lồng lên như điên, cắn tới!

Trong khoảnh khắc sinh tử, Diệp Linh nghiến răng, hai mắt đỏ lên, cắn mạnh đầu lưỡi, thi triển bí pháp cấm kỵ, kiếm quang hóa thành trận mưa kiếm, phủ xuống như thác nước.

Ầm ầm ầm!

Một tiếng nổ vang dội chấn động cả đáy vực. Dị thú gào rú lần cuối rồi ngã xuống, thân hình khổng lồ co giật vài cái rồi bất động.

Diệp Linh quỳ gối thở dốc, máu tươi từ khóe môi trào ra, nhưng trong ánh mắt, đã có một tia sáng kiên cường bừng lên.

Trên đỉnh vực, Hoa Vân khẽ gật đầu, khóe môi nhếch lên lộ ra một nụ cười nhàn nhạt.

“Chút bản lĩnh này… tạm được.”

“Dưới bầu trời xám xịt của Bắc Hoang, gió thét gào từng cơn như dã thú tru rống. Trên một mỏm đá trơ trọi giữa biển cát vàng rực, Hoa Vân khoanh tay đứng im, trường bào đen viền bạc phần phật tung bay. Bên cạnh hắn, Diệp Linh, thiếu nữ áo trắng, đôi mắt sáng như sao, bàn tay nắm chặt chuôi kiếm còn chưa rút khỏi vỏ.

“Người của Huyết Ma Giáo đã đuổi tới,” nàng thấp giọng báo, hơi thở gấp gáp.

Hoa Vân chỉ lạnh nhạt liếc nàng, giọng trầm thấp: “Ngươi sợ?”

Diệp Linh cắn môi, ngẩng đầu, ánh mắt kiên định: “Sư tôn đi đâu, đồ nhi theo đó.”

Một nụ cười lạnh nhạt thoáng qua khóe môi Hoa Vân, nhưng không có sự dịu dàng nào trong ánh mắt hắn. Gió bỗng lặng xuống, bốn phía vang lên tiếng bước chân lạo xạo trên cát. Từ những đụn cát xa xa, từng bóng người áo đỏ như máu lần lượt xuất hiện, khí tức tà ác cuộn trào như thủy triều.

Hoa Vân không động, cũng không rút kiếm. Chỉ chậm rãi đưa tay ra sau lưng, rút ra một tấm phù lục nhuốm máu.

“Diệp Linh,” hắn khẽ nói, giọng như lưỡi dao lướt qua đá lạnh, “Đây là bài học đầu tiên. Trong tu chân giới, người không giết được địch nhân… chính là kẻ chết.”

Nói đoạn, tấm phù lục trong tay hắn bùng cháy, ánh sáng đỏ thẫm nhuộm cả bầu trời u ám. Một trận chiến không cân sức… bắt đầu.

“Dưới ánh tà dương đỏ như máu, Hoa Vân đứng trên vách đá dựng đứng ở Bắc Hoang, áo bào trắng vấy máu, gió lồng lộng thổi tóc hắn tung bay. Bên cạnh, Diệp Linh ôm kiếm, sắc mặt tái nhợt, áo xanh rách nát, mắt ánh lên tia kiên nghị.

Trước mặt họ là vực sâu không đáy, bên dưới lờ mờ vang lên tiếng gầm rú của yêu thú cổ xưa. Phía sau, cát bụi cuồn cuộn, một đội tu sĩ áo đen đuổi tới như thủy triều, sát khí ngập trời.

“Diệp Linh, nhớ kỹ” Hoa Vân nghiêng đầu, ánh mắt thản nhiên lướt qua nàng, “sống sót, mới có tư cách báo thù.”

Nói xong, hắn vung tay, một luồng linh quang cuốn lấy Diệp Linh, đẩy nàng bay về phía xa. Mà chính hắn, không chút do dự xoay người, nghênh đón đội quân hắc y như biển đen, thân ảnh đơn bạc như cây thương gãy giữa gió lốc.

Diệp Linh còn chưa kịp hét lên, đã bị linh quang đẩy văng ra ngoài mười trượng, chỉ có thể trơ mắt nhìn bóng dáng ấy dần chìm vào biển máu.

Trên đỉnh núi, tiếng kiếm ngân bi thương chấn động trời đất.

“Dưới ánh tà dương đỏ như máu, Hoa Vân đứng yên trên một tảng đá lớn giữa khe núi Vân Cốt áo xanh tung bay, ánh mắt lạnh lẽo nhìn xuống vực sâu mù sương.

Bên cạnh, Diệp Linh, tiểu nữ tử mặc áo vải thô, thở dốc, tay còn run run bám vào vách đá. Nàng vừa bị một đàn linh thú cấp thấp truy đuổi suốt một canh giờ, người lấm bùn đất, gương mặt bầu bĩnh nhễ nhại mồ hôi nhưng ánh mắt vẫn sáng trong, đầy kiên cường.

“Sư phụ… nơi này thật nguy hiểm…

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

nam-ti-nu-ton-tu-tien-gioi.jpg
Nam Ti Nữ Tôn Tu Tiên Giới
Tháng 12 26, 2025
hong-hoang-minh-ha-chi-huyet-than-phan-than-khap-thien-ha
Hồng Hoang Minh Hà Chi Huyết Thần Phân Thân Khắp Thiên Hạ
Tháng 1 13, 2026
ta-tao-bao-uchiha-toc-nhan-khuyen-ta-tinh-tao.jpg
Ta, Táo Bạo Uchiha, Tộc Nhân Khuyên Ta Tỉnh Táo
Tháng 1 24, 2025
gia-thien-khoi-dau-dang-huong-hoang-thien-de.jpg
Già Thiên: Khởi Đầu Dâng Hương Hoang Thiên Đế
Tháng mười một 29, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved