Chương 535: Âm mưu trùng trùng cấm địa huyết chiến
không thể địch lại! Mau chạy!!”
Ầm ầm!
Đám người như ong vỡ tổ bỏ chạy tán loạn, tự mình giẫm đạp lên nhau, chẳng cần Hoa Vân nhúc nhích một ngón tay.
Hoa Vân ngây ra như phỗng.
Trong lòng thầm khóc: “Ta chỉ đứng im mà thôi… Sao các ngươi lại tự sợ chết vậy…”
Mật lệnh trong tay áo lại khẽ rung, bên trên còn lưu lại một dòng chú thích đậm nét: “Sau khi tiêu diệt mục tiêu, bắt buộc quỳ xuống lạy ba cái, biểu thị từ bi.”Hoa Vân siết chặt nắm tay, sắc mặt trắng bệch.”Cái loại nhục hình này… ta còn phải chịu bao lâu nữa…”
Lúc này, từ trong quán rượu, một bóng người lảo đảo lao ra, tay cầm trường kiếm, ánh mắt đỏ ngầu.
“Ngươi… chính là Hoa Vân?”
Tên tán tu áo xám run rẩy gầm lên, thanh kiếm trong tay cũng run theo nhịp thở.
Hoa Vân ngẩng đầu, ánh mắt lạnh băng, chỉ lặng im nhìn hắn.
Nhưng trong lòng hắn thì đã gào thét:
“Đừng tới đây! Ta thật sự không muốn động thủ! Ta chỉ muốn ăn cơm thôi mà!!”
Tên tán tu nuốt khan một ngụm, rồi như bị kích thích, hét lớn lao tới.
Ầm!
Chỉ thấy một bóng trắng lóe lên.
Không ai kịp thấy rõ Hoa Vân ra tay thế nào, người kia đã nằm vật xuống đất, bất tỉnh nhân sự.
Một kiếm cũng không xuất.
Chỉ một ánh mắt.
Cả phố xá lập tức vắng ngắt như tờ.
Chim chóc cũng không dám kêu.
Diệp Linh ôm ngực thổn thức, đôi mắt tròn xoe ngập tràn kính phục:
“Đại nhân thật sự… quá đỗi nhân từ, quá đỗi mạnh mẽ…!”
Hoa Vân chậm rãi buông lỏng tay áo, nội tâm như gió bão:
“Không phải ta mạnh… là bọn chúng quá yếu… Là vận mệnh trêu ngươi…!”
Gió nhẹ thổi qua, chiếc mật lệnh trong tay áo lại lật lên, dòng chữ kia như vết cứa trong tim:
“Không được nở nụ cười trong lúc trấn áp hoặc giết người.”
Hoa Vân cố nén, môi dưới run lên từng đợt.
“Không cười, không cười… Đại nhân là người nhân hậu, đại nhân tuyệt đối không cười…”Thế nhưng khoé môi hắn, trong vô thức, lại khẽ cong lên một cách lạnh lùng.
Giữa phố chợ vắng tanh, chỉ còn lại bóng áo trắng chậm rãi bước tới, mỗi bước chân như kéo theo tử khí bức người.Trong đầu Hoa Vân chỉ còn một ý nghĩ:”Xin đừng đến gần ta nữa… Ta thật sự chỉ muốn sống an ổn thôi mà…”
Hoa Vân bước từng bước nặng nề về phía xác người đang nằm sóng soài.
Theo mật lệnh của Liên Minh Lục Tông, sau khi tiêu diệt đối phương, hắn phải quỳ lạy ba cái để biểu thị lòng “khiêm cung và kính trọng sinh linh”.
Đám đông nín thở.
Diệp Linh đứng chết lặng, đôi tay siết chặt tà áo.
Hoa Vân cúi đầu, khuôn mặt tuấn mỹ phủ kín một tầng u ám.
Từng dòng mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng hắn.
“Ta thật sự phải quỳ sao? Giữa ban ngày ban mặt? Trước mặt bao nhiêu người…?”
“Không thể… Không thể! Mất hết mặt mũi rồi!!”
Thế nhưng
Một ý niệm lạnh lùng vang lên trong tâm trí: “Ngươi không quỳ, ngươi sẽ chết.”
Đám tán tu chưa chết hẳn kia giãy dụa dưới đất, cố gắng chống người dậy, ánh mắt đẫm lệ trông về phía Hoa Vân, yếu ớt rên rỉ:
“Đại nhân… xin… tha mạng…”
Cảnh tượng đó…
Bị mọi người hiểu thành “thần tử van xin thánh nhân ban ơn”.
Hoa Vân: “…Ta thật sự không có ban ơn gì hết a!!”
Hắn nghiến răng.
Cố nuốt nghẹn nhục nhã vào trong.
Cuối cùng
Hoa Vân quỳ xuống!
Bịch!
Tiếng đầu gối va đất vang lên rõ mồn một.
Cả con phố ngập tràn trong im lặng kính sợ.
Một cái.
Hai cái.
Ba cái.
Hoa Vân quỳ xong ba lần, sắc mặt trắng bệch như giấy.
Đám đông như tỉnh lại từ trong mộng, đồng loạt quỳ rạp xuống đất:
“Thánh nhân Hoa Vân!!”
“Thánh nhân Hoa Vân!!”
“Thánh nhân Hoa Vân!!”
Tiếng hô vang trời.Diệp Linh cũng sụp xuống, trong mắt ánh lên nước mắt:
“Đại nhân… thật từ bi, thật siêu phàm…”Còn trong lòng Hoa Vân?
Chỉ còn một câu gào thét khản đặc:”Ta chỉ muốn ăn một bữa cơm mà thôi!!”
Ngay khi tiếng hô “Thánh nhân Hoa Vân” còn vang vọng trên phố, một bóng áo xanh lao tới, quỳ rạp ngay dưới chân Hoa Vân, hai tay dâng lên một phong thư đóng dấu liên minh.
“Mật lệnh mới!!”
Hoa Vân: “…Đừng, ta xin đấy…”
Nhưng dưới bao ánh mắt sùng bái, hắn đành run rẩy vươn tay nhận lấy.
Phong thư mở ra, chỉ vỏn vẹn mấy dòng lạnh lùng:
“Hoa Vân tiếp chỉ:
Tại bữa tiệc Thất Tông ba ngày sau, ngươi phải diễn ‘thánh từ bi độ hóa ma tu’.
Không được giết, không được mắng, không được đuổi.
Nếu thất bại, xử tử.”
Hoa Vân: “……”
Cái gọi là “ma tu” trong thư, chính là những kẻ đại sát giới, tay nhuốm đầy máu, vừa giết xong một trăm người mới được gọi là ma tu!
Bảo hắn không được giết, không được mắng, không được đuổi… mà còn phải độ hóa!?
Ai độ ai còn chưa chắc!!
Hoa Vân đứng chết lặng tại chỗ, lòng rít gào:
“Chẳng lẽ ta phải ngồi uống trà tâm sự với ma đầu giết người không chớp mắt sao??”
Ba ngày sau.
Trong đại điện lộng lẫy, mười tên ma tu toàn thân máu tanh được giải đến trước mặt Hoa Vân.
Chúng cười nhếch mép, ánh mắt khát máu nhìn chòng chọc vào “thánh nhân đại từ bi” trước mặt.
Hoa Vân:
Ngoài mặt cười hiền từ.
Trong lòng run như cầy sấy.
“Nếu ta trốn, liên minh giết ta.
Nếu ta đánh, phạm lệnh.
Nếu ta mắng, phạm lệnh.
Nếu ta giết… càng chết nhanh.”
“…Chỉ còn nước… tâm sự?”
Thế là, giữa ánh mắt ngơ ngác của toàn bộ giới tu chân, Hoa Vân ngồi xuống bàn tròn với mười tên ma tu hung ác nhất thiên hạ.
Rót trà.
Dâng trái cây.
Nhã nhặn bắt chuyện.
“…Các vị đạo hữu, gần đây làm ăn thế nào?”
Một tên ma tu to xác bỗng trừng mắt:
“Làm ăn? Ta giết người!”
Hoa Vân mặt không đổi sắc:
“À… sinh ý tốt quá.”
Tên khác vung đao, máu còn nhỏ giọt:
“Ta mới chém ba nhà, đoạt bảy tiểu tông!”
Hoa Vân vỗ tay:
“Thủ đoạn phi phàm.”
Đám trưởng lão chứng kiến cảnh này, nhất thời
Phun máu ba thước!!
Toàn trường đại loạn.
Mọi người ngỡ ngàng nhìn “Thánh nhân Hoa Vân” một tay bưng trà, một tay chuyện trò thân mật với đám ma tu sát thần diệt phật.Tin đồn lan ra khắp giới tu chân: “Hoa Vân, thánh nhân duy nhất có thể uống trà với ma tu!”Hoa Vân:
“Ta thề! Ta thật sự chỉ muốn bình an sống qua ngày thôi mà!!”
Ngay lúc Hoa Vân còn đang kiên trì “uống trà cùng ma tu” để giữ mạng, một vị trưởng lão liên minh mặt đỏ phừng phừng bước ra, lớn tiếng tuyên bố:
“Hoa Vân thánh nhân lòng dạ bao dung, đức độ vô biên, cảm hóa cả ma đạo!
Nay đặc chuẩn cho ngươi thu nhận ba đại ma đầu làm đệ tử!!”
Hoa Vân: “???”
Hắn suýt nữa thì nôn thốc tại chỗ.
Thu nhận… ai?
Mấy cái tên tàn sát bốn phương, giết cả vạn người đó á??
Bảo ta dạy dỗ cái đám này thành người tốt??
Đây là đào hố chôn ta sống còn gì!!
Trong đầu Hoa Vân, cảnh tượng tương lai hiện ra mồn một:
Sáng ra, đệ tử A tiện tay diệt sạch ba thôn.
Trưa tới, đệ tử B chặt đầu bảy mươi người luyện pháp bảo.
Chiều về, đệ tử C mang theo một đám oan hồn nộp “thành tích”…
“Mỗi ngày tỉnh dậy lại phát hiện mình có thêm mấy món nợ máu mới.”
“Mỗi ngày đi ngủ lại phải ghi thêm danh sách truy nã dài ba trượng.”
“Mỗi ngày bị bách tông vạn phái đuổi giết, vừa chạy vừa rửa máu cho đồ đệ.”
Hoa Vân lập tức ôm quyền, gằn ra từng chữ:
“Ta… từ… chối…”
Cả đại điện im phăng phắc.
Sau đó, tiếng giám lệnh liên minh vang lên lạnh lùng:
“Từ chối nhiệm vụ, lập tức hủy tu vi, phế bỏ thân phận, giao cho Chấp Pháp Ty xử tử.”
Hoa Vân:
“….Ta thu.”
Hắn đỡ trán, ánh mắt vô hồn nhìn ba ma đầu đã bắt đầu lăm le đánh nhau ngay tại đại điện.
“Không chỉ bị ép lên đỉnh cao ngoài ý muốn…
Giờ ta còn phải nuôi dưỡng nguyên một đám họa sát thân??””Đúng là thánh nhân thảm nhất lịch sử mà.”
Mấy ngày sau, Hoa Vân chính thức nhận ba tên ma đầu làm đệ tử.
Để tránh thảm cảnh “sáng bị truy nã, chiều bị lăng trì” hắn nghiến răng tổ chức cái gọi là “Lớp Cảm Hóa Đặc Biệt”.
Quy định số một:
“Không được giết người trong vòng ba bước quanh ta.”
Quy định số hai:
“Không được dùng máu tươi luyện pháp.”
Quy định số ba:
“Nếu muốn ra tay, phải nộp đơn xin phép ba ngày trước.”
Ba tên đại ma đầu nghe xong, mặt đầy khó tin, cùng hỏi:
“Nếu gặp thằng nào chửi sư phụ?”
Hoa Vân: “Nhẫn.”
“Nếu có kẻ đập cửa thách đấu?”
Hoa Vân: “Trốn.”
“Nếu thù cũ mười năm kéo tới?”
Hoa Vân: “Cúi đầu, làm bộ không quen.”
Ba ma đầu nhìn nhau:
“Sư phụ… hình như hơi khác tưởng tượng…”
“Không sao, chỉ cần ra ngoài giết đủ là được.”
“Ừ, hắn trốn, ta giết, hợp lý.”
Vài hôm sau.
Một tên đệ tử phấn khởi chạy về, hớn hở báo:
“Sư phụ! Hôm nay ta giết luôn ba tông môn cho nhanh, một mẻ hốt trọn!”
Hoa Vân: “…Ngươi đem quần áo giặt sạch chưa?”
“…Chưa?”
Hoa Vân nhắm mắt, ném ra ba quyển “Đạo Đức Kinh” “Giới Luật Tông” “Nhân Quả Báo Ứng” mà hắn lén luyện chế suốt đêm.
“Mỗi người đọc năm mươi lần!
Không thuộc lòng, cấm bước ra khỏi cửa nửa bước!”
Ba ma đầu:
“…Sư phụ… đây là… tu ma hay tu Phật vậy?”Hoa Vân nội tâm rên rỉ:
“Không thế thì mạng ta còn cái gì…
Các ngươi mỗi người một tay bẻ cổ ta cũng đủ rồi!!”
Sáng hôm sau, Hoa Vân mang một chồng sách cao quá đầu đi tới sân luyện công. Ba tên đệ tử đại ma đầu, mặt mày uể oải, đang nằm lăn lóc dưới gốc cây.
“Hôm nay luyện gì, sư phụ?” Một tên vừa ngáp vừa hỏi.
Hoa Vân nghiêm mặt:
“Tiếp tục tu đạo lý.”
Ba tên:
“…”
Hoa Vân đặt ba quyển sách dày như cối đá xuống bàn đá:
Một cuốn “Cảm Ngộ Từ Bi”.
Một cuốn “Luận Bàn Thương Sinh”.
Một cuốn “Thế Gian Đều Là Một Nhà”.
“Đọc cho ta thuộc! Đọc đến khi nào các ngươi thấy muốn khóc mới thôi.”
Ba tên ma đầu liếc nhau, thầm thì:
“Ta giết người thì nhanh, chứ đọc sách… mệt hơn giết người.”
“Chắc sư phụ đang âm thầm hành hạ ta.”
“Không sao, nhịn. Đợi cơ hội, ta lén đi ra ngoài giết cho bõ tức.”
Hoa Vân lặng lẽ quan sát, lòng đầy đau đớn:
“Đây là đệ tử ta sao…
Không thể để chúng hủy hết mạng ta, cũng không thể để chúng phá hủy thanh danh ta!”
Hắn cắn răng thêm điều kiện mới:
“Mỗi ngày phải viết cảm tưởng ba ngàn chữ, nộp trước giờ Thìn!
Không nộp đủ, tối tự chép thêm kinh thư, nhân ba lần!”
Ba ma đầu:
“…”
Chiều tối.
Trong căn phòng nhỏ tối tăm, Hoa Vân đốt một ngọn đèn dầu, lặng lẽ kiểm tra bài viết.Bài số một:
“Hôm nay ta đã hiểu từ bi. Từ bi chính là giết nhanh, giết gọn, đừng để đối phương đau đớn.”Bài số hai:
“Người đều là cỏ rác, thà ta sớm tiễn họ lên đường để bớt khổ.”Bài số ba:
“Sư phụ nói chúng sinh bình đẳng, ta quyết định: giết ai cũng không phân biệt.”Hoa Vân:
“…Má nó, càng cảm hóa càng lệch thế giới quan!!”Hắn vội đập bàn:
“Ngày mai ta dạy các ngươi… thiền định, tụng kinh, quét”
Mấy hôm sau, Diệp Linh cũng nghe phong thanh về “Lớp Cảm Hóa Đặc Biệt” mà Hoa Vân lập ra.
Nàng ngồi trong quán trọ, ngắm Hoa Vân bận rộn chỉ đạo ba tên ma đầu học thuộc “Đạo Đức Kinh” vẻ mặt khó diễn tả.
Một hồi lâu, nàng nhẹ giọng hỏi:
“Ngươi… thật sự định cảm hóa chúng à?”
Hoa Vân nghiêm túc gật đầu:
“Đúng. Không giết người, không hại người, tu ma cũng phải có quy củ!”
Nói xong còn bày ra vẻ mặt thánh nhân độ thế, trong lòng lại đang run bần bật:
“Nếu không dạy tụi nó biết điều, sớm muộn gì ta cũng thành nạn nhân đầu tiên…”
Diệp Linh yên lặng nhìn hắn, ánh mắt có chút phức tạp.
Trong mắt người ngoài, Hoa Vân là một thánh nhân sát thần, thiên hạ vô địch, nhưng Diệp Linh lại thấy rất rõ:
Hắn không phải đang đứng trên cao nghênh ngang,
mà là đang còng lưng, run rẩy gồng mình giữ một chút sinh mệnh nhỏ bé giữa sóng gió.
Nàng bỗng cười rất nhẹ.
“Ta sẽ giúp ngươi.”
Hoa Vân cảm động muốn khóc:
“Diệp Linh, ngươi quả nhiên là ân nhân cứu mạng của ta!”
Diệp Linh lắc đầu:
“Không phải giúp ngươi cảm hóa.
Là giúp ngươi… sống sót qua đợt này.”
Nói rồi, nàng lấy ra một tấm phù trận kỳ lạ, lặng lẽ giấu dưới nền đất phòng trọ.
Từ giờ trở đi, mỗi khi có ai sinh sát ý trong vòng ba trượng quanh Hoa Vân, phù trận sẽ lập tức cảnh báo.Chỉ cần một tiếng “đinh!” Hoa Vân sẽ biết đường mà lăn ngay.