Chương 531: Huyền Linh động mật thư nhuốm máu oan hồn
“Chó săn, cũng dám đụng vào hắn?”
Rắc!!
Chỉ nghe tiếng gãy vụn khô khốc, cổ nữ tu đỏ vặn vẹo một cách kỳ dị, ánh mắt trợn trừng chưa kịp bộc lộ sợ hãi đã hoàn toàn lụi tắt.
Ầm!!
Một mảnh linh hồn bị nghiền nát ngay trên tay bóng áo đen.
Không có đạo lý.
Không cần nhân quả.
Chỉ có giết.
…
Cả đội quân sáu tông như hóa đá.
Một vài kẻ run rẩy rút lui.
Một số kẻ khẩn trương kích hoạt linh phù, định chạy trốn.
Nhưng trong không khí, một luồng áp lực kinh khủng như núi cao đè xuống.
Không ai, không ai, có thể động đậy.
Người áo đen chậm rãi đưa tay về phía sau lưng, rút ra một lệnh bài vỡ nát, khắc hai chữ mờ nhạt:
“Tử Huyết.”
Thấy lệnh bài, đám người còn lại đều tuyệt vọng tái mặt.
“Tử Huyết Lệnh… Là thế lực cấm tuyệt… không ai dám đụng vào…”
Một kẻ lắp bắp rít lên.
Nhưng chưa kịp dứt câu,
Ầm!!
Cả người hắn đã nổ tung như quả bóng nước.
Máu thịt văng khắp bầu trời.
Không ai thấy rõ y ra tay lúc nào.
Chỉ biết rằng…
Không còn đường sống.
…
Diệp Linh kéo Hoa Vân lùi lại.
Nàng không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Chỉ biết bóng áo đen ấy, mạnh đến mức không thể tưởng tượng nổi.
Còn Hoa Vân, hắn ngước mắt nhìn, trong mắt lóe lên một tia phức tạp.
Không phải kinh ngạc.
Không phải vui mừng.
Mà là một loại…
“Phiền phức.”
Hoa Vân thở dài.
Thấp giọng thì thào:
“Liên minh đã đổi chiêu rồi sao?”
“Đã bắt đầu… dùng cả những kẻ không nên thả ra.”
…
Ầm!!
Ầm!!
Ầm!!
Tiếng nổ nối tiếp vang lên như sấm động, từng đợt máu tươi nhuộm đỏ cả bầu trời hoang nguyên.
Bóng áo đen chỉ dùng một tay.
Một người.
Một kiếm.
Một bước.
Đồ sát toàn bộ sáu tông.
Không ai kêu la.
Không ai giãy giụa.
Bởi ngay cả cái quyền được chết giãy giụa… cũng bị tước đoạt.
…
Đến khi tiếng gió lạnh thổi qua, hoang nguyên rộng lớn chỉ còn lại máu loang lổ và xác vụn.
Bóng người áo đen thu kiếm, bước thẳng tới trước mặt Hoa Vân.
Quỳ xuống một gối.
Cúi đầu.
Cung kính:
“Chủ thượng.”Diệp Linh ngây ngốc.Cả thế giới như ngưng lại trong khoảnh khắc.
“Hoa Vân cúi đầu, ánh mắt rủ xuống, như đang chìm trong suy nghĩ.
Bóng áo đen vẫn quỳ bất động, toàn thân toát ra hơi thở giết chóc lạnh lẽo, đợi lệnh.
Diệp Linh lo lắng kéo nhẹ tay áo hắn:
“Sư tôn… Hắn… thật sự… là người của chúng ta sao?”
Hoa Vân khẽ “ừ” một tiếng, rất nhạt.
Rồi hắn vươn tay vào trong tay áo, lôi ra một tấm mật thư khác, mặt ngoài in dấu ấn lục tông liên minh.
Mật thư tự động mở ra trong không trung.
Chữ viết huyền phù trong không gian, mang theo uy áp mơ hồ:
Mật Lệnh:
Nhiệm vụ phụ:
Xử lý toàn bộ nhân sự liên minh tại khu vực này, không để lại một ai.
Yêu cầu:
Khi xử lý, không được cười, không được giảng đạo lý.
Quy định:
Sau khi hoàn tất, phải đứng giữa biển máu, quỳ lạy ba cái về phía Bắc.
Chú thích thêm:
Tuyệt đối không được để lộ thân phận Hoa Vân liên quan tới sự kiện này.
Diệp Linh mở to mắt kinh hãi.
“Sư tôn, liên minh… muốn giết cả người mình sao?”
Hoa Vân chắp tay sau lưng, ngẩng đầu nhìn trời, giọng nhàn nhạt:
“Ngươi không hiểu.”
“Trong thiên hạ này… không phải ai khoác áo đồng phục là người một nhà.”
Hắn quay đầu nhìn bóng áo đen.
“Tên ngươi?”
Bóng áo đen cúi đầu thật sâu:
“Thuộc hạ… gọi là Ảnh 99.”
Hoa Vân nhếch môi.
Một nụ cười vô cùng nhẹ.
“Ảnh 99, nghe đây.”
“Toàn bộ kẻ nào còn mang hơi thở lục tông tại khu vực này, giết sạch.”
“Không cần tha.”
“Không cần hỏi.”
“Không cần báo cáo.”
Ảnh 99 cung kính cúi lạy, giọng như sấm:
“Tuân lệnh, Chủ thượng!”
Ầm!!
Thân ảnh hắn hóa thành một làn khói đen, biến mất giữa trời chiều máu đỏ.
…
Trong gió lạnh, Hoa Vân chậm rãi khép mật thư lại.
Diệp Linh còn muốn hỏi, nhưng ánh mắt hắn lướt qua, lạnh nhạt, khiến nàng run lên, không dám lên tiếng nữa.
“Sư tôn…”
Nàng thì thào.
Hoa Vân chỉ nhàn nhạt đáp:
“Đi thôi.”
“Trò chơi, mới bắt đầu.”Hắn thong thả bước ra khỏi quán trọ đổ nát, bóng lưng cô đơn, như dần dần tan vào biển máu đang nổi sóng cuồn cuộn ngoài kia.
Cơn gió từ phương Bắc thổi tới, cuốn theo bụi máu và tiếng khóc than thảm thiết.
Trong khi Ảnh 99 gieo rắc tử vong khắp thị trấn, Hoa Vân đứng trên một mái nhà cũ nát, tà áo lay động, tay áo rộng thùng thình phất nhẹ trong gió lạnh, ánh mắt bình thản nhìn về chân trời đỏ rực.
Diệp Linh đứng phía sau, gió cuốn mái tóc nàng tán loạn, ánh mắt trong veo tràn đầy hoang mang và đau đớn. Nàng muốn mở miệng hỏi, nhưng lại sợ lời mình nói ra sẽ bị gió lạnh xé nát.
“Sư tôn…” nàng thì thào như gió.
Hoa Vân không quay đầu.
Hắn ngẩng mặt nhìn trời.
Thanh âm nhàn nhạt, lại nặng tựa đá tảng:
“Diệp Linh.”
“Ngươi biết, thế nào gọi là đại đạo không?”
Diệp Linh run rẩy đáp:
“Là… chính đạo?”
Hoa Vân bật cười, nụ cười yếu ớt, tan vào trong đêm tối:
“Chính đạo? Ha.”
“Đại đạo, là thắng giả.”
“Thắng, chính là đạo.”
Sau lưng, tiếng kêu gào thảm thiết của những kẻ từng tự xưng huynh đệ vang vọng dưới bầu trời.
Ảnh 99 trong màn khói máu tung hoành, từng chiêu, từng thức, như lưỡi hái tử thần không chút lưu tình.
Hoa Vân bước xuống từ mái nhà.
Gót giày giẫm lên máu đọng.
Từng bước, từng bước.
Không nhanh, không chậm.
Diệp Linh bấu chặt tay vào tay áo mình, ánh mắt ươn ướt, đôi môi trắng bệch.
Hoa Vân nhẹ nhàng rút một cây quạt giấy từ trong tay áo, quạt khẽ.
Ánh lửa tàn trong thị trấn bốc lên, phản chiếu bóng hắn dài lướt trên đất.
Mật thư thứ ba rơi xuống từ tay áo hắn.
Mở ra trong gió.
Mật Thư Tối Mật: Nhiệm vụ:
Không chỉ tiêu diệt.
Phải khiến thế gian tin rằng, đám tán tu kia tạo phản, bị trấn áp.
Mọi hậu quả, liên minh lục tông gánh vác.
Hạn chót:
Bình minh ngày mai.Hoa Vân nhẹ nhàng cười.”Đã rõ.””Sát nhân, rồi vẽ tranh tô màu, đúng không?”Hắn”
“Ngoài quán trọ đổ nát, màn đêm buông xuống nhanh như một lưỡi đao chém nát ánh tà dương cuối cùng.
Gió gào thét, thổi tung mái ngói vỡ nát, lộ ra mảnh trời đen kịt.
Hoa Vân bước từng bước xuống bậc thềm, Diệp Linh lẽo đẽo theo sau, tay nắm chặt góc áo.
Nhưng khi đôi chân vừa chạm đất, một tiếng nổ lớn vang lên ngay trước mặt!
Ầm!!
Một luồng khí tức quỷ dị quét ngang, quán trọ phía sau bị xé toạc thành từng mảnh vụn.
Từ trong màn bụi mù mịt, mười mấy bóng người áo choàng đen bước ra, mỗi kẻ đều đeo mặt nạ bạc, sát khí lạnh ngắt.
Kẻ cầm đầu vung tay, giọng khàn khàn như quỷ chết đuối:
“Hoa Vân, giao Diệp Linh ra đây!”
“Thứ ngươi đang bảo hộ, vốn không thuộc về ngươi!”
Diệp Linh mặt tái nhợt, siết chặt lấy tay áo Hoa Vân:
“Sư tôn… bọn họ là ai…”
Hoa Vân khẽ nhíu mày, liếc qua.
Một cái liếc rất nhạt.
“Quân Cửu U.”
Hắn lười biếng nói, như đang nhắc tới một đám ruồi bọ không đáng để tâm.
Diệp Linh chưa kịp phản ứng, tên áo đen kia đã lại quát:
“Không giao, chết!”
Ầm!!
Cả đám xông lên, sát khí ngập trời.
Hoa Vân vẫn không nhúc nhích.
Hắn chắp tay sau lưng, thản nhiên nói:
“Ngươi đã quên.”
“Ta… chính là người được liên minh ban cho mật lệnh tiêu diệt tất cả các ngươi.”
Bên trong tay áo, một mảnh mật thư khác khẽ sáng lên.
Chữ viết đẫm máu:
Mật Thư Dị Biệt:
Nhiệm vụ đặc biệt:
Khi gặp Quân Cửu U, không cần giữ lại ai, bao gồm cả những kẻ từng là gián điệp hai mang.
Chú thích:
Nếu để sót một tên, Hoa Vân lập tức bị hủy tu vi.
Gió lạnh rít qua, từng chữ trên mật thư lóe lên ánh sáng máu tanh.
Diệp Linh ngây ngốc nhìn cảnh tượng trước mắt, cả người như hóa đá.
Hoa Vân chậm rãi rút tay ra.
Trong lòng bàn tay hắn, một cây quạt xếp màu đen tuyền lẳng lặng hiện hình.
Trên mặt quạt thêu một chữ lớn, Diệt.
“Được thôi,” hắn khẽ cười.
“Để ta dạy các ngươi thế nào gọi là…