Chương 530: Tây Hoang vắng vẻ thầy trò chậm bước phiêu bạt
Ánh mắt hắn quét qua cảnh hoang tàn, giọng thản nhiên:
“Đường còn dài.”
“Nhưng nếu ngươi sợ, có thể rời đi.”
Diệp Linh cúi đầu, siết chặt nắm tay.
Một lát sau, nàng ngẩng lên, đôi mắt trong sáng đã nhuốm một tầng kiên định hiếm thấy:
“Đệ tử không đi.”
“Đi theo sư tôn, cho dù chết, cũng không sợ!”
Hoa Vân nhìn nàng thật lâu.
Khóe miệng cong lên, nở một nụ cười nhạt, không còn cái gọi là thần thái cao cao tại thượng, chỉ còn lại một tia dịu dàng rất đỗi bình thường.
“Được.”
“Vậy đi thôi.”
…
Hai thầy trò xuyên qua trấn nhỏ hoang tàn, đi vào sâu trong Tây Hoang.
Ở đó
Không còn vinh quang.
Không còn kỳ vọng.
Chỉ còn những kẻ bị thế giới vứt bỏ.
…
Xa xa, một bóng đen cao lớn đứng trên đỉnh núi, lặng lẽ nhìn theo hai thân ảnh nhỏ bé ấy.
Một giọng nói trầm thấp vang lên trong gió:
“Đây chính là… thứ được gọi là ‘con đường đúng đắn’ sao?”
“Hoa Vân, ngươi có thể đi được bao xa?”
Gió thổi vù vù.Không ai trả lời.Chỉ có cát bụi cuộn trào, nuốt chửng tất cả thanh âm.
” Ba ngày sau.
Trong một vùng đá sỏi cằn cỗi sâu bên trong Tây Hoang.
Hoa Vân ngồi tựa vào vách đá, áo trắng phủ bụi, mắt khép hờ, hơi thở yếu ớt.
Diệp Linh thì thầm cầu nguyện bên cạnh, đôi tay nhỏ nhắn không ngừng đắp thêm đá lên một vòng pháp trận đơn sơ.
Pháp trận yếu ớt đến nỗi chỉ cần một cơn gió mạnh cũng có thể thổi bay.
Nhưng đây là thứ duy nhất nàng có thể làm để che giấu khí tức cho cả hai.
…
Trên bầu trời, một đàn chim đen lượn vòng.
Bọn chúng cực kỳ nhạy bén với mùi máu và tử khí.
Diệp Linh nghiến răng, nắm chặt thanh phi kiếm nhỏ xíu, tay run run nhưng không hề lùi bước.
Nếu chim lao xuống, nàng sẽ chiến.
Dù biết chắc sẽ chết.
…
Hoa Vân mở mắt.
Hắn nhìn nàng, không bằng ánh mắt một vị sư phụ siêu phàm như trước, mà bằng ánh mắt của một người cũng đang đấu tranh để sinh tồn.
“Diệp Linh.”
Giọng hắn rất khàn.
“Nếu có một ngày ta chết… ngươi đừng chôn cùng.”
“Đi tìm đường sống… tự mình bước tiếp.”
Diệp Linh đỏ hoe mắt, lắc đầu thật mạnh:
“Không!”
“Sư tôn còn sống, đệ tử không đi đâu hết!”
Hoa Vân lặng im.
Hắn biết, đứa nhỏ này quá ngây thơ, quá cố chấp.
Mà thế giới… chưa bao giờ nhân nhượng cho những kẻ như vậy.
…
Ầm!
Mặt đất bỗng rung lên dữ dội.
Một đội nhân mã mặc giáp bạc xuất hiện ở rìa hoang nguyên, cờ hiệu sáu đại tông môn tung bay phần phật trong gió.
Dẫn đầu là một nữ tu áo đỏ, gương mặt lạnh lùng như sương giá.
Nàng giơ tay chỉ thẳng về phía Hoa Vân:
“Kẻ phản bội.”
“Hôm nay, thiên địa này sẽ không dung tha ngươi.”
Giọng nói vang vọng khắp hoang nguyên, lạnh lẽo đến thấu xương.
…
Diệp Linh đứng chắn trước Hoa Vân.
Mảnh kiếm nhỏ run rẩy trong tay nàng.
Nàng không hề biết rằng, đối mặt với đội hình này, dù có thêm mười nàng cũng vô dụng.
Nhưng nàng vẫn đứng.
Vẫn bảo vệ.
…
Hoa Vân nhìn bóng dáng nhỏ bé ấy.
Một cảm xúc phức tạp chợt trào lên trong lòng hắn.
Hắn hít một hơi thật sâu.
Bàn tay run rẩy lần tìm chiếc quạt xếp, thứ đã gãy từ trận chiến trước.
Chỉ còn lại một thanh trúc ngắn.
…
Hắn siết chặt nó trong tay.
Đứng dậy.
Giữa đất trời hoang lạnh, không còn ai ban cho hắn hào quang, không còn ai ngưỡng mộ tung hô.
Chỉ có gió thổi vù vù, và bầu trời u ám không ánh sáng.
…
Nhưng Hoa Vân, vẫn ngẩng đầu.
Giọng hắn vang lên, khản đặc mà kiên quyết:
“Đạo lý… do tay ta viết.”
“Chân lý… do máu ta khắc.”
“Muốn lấy mạng ta?”
“Được.”
“Bước qua xác ta trước.”
…
Ầm!!
Một luồng linh lực yếu ớt nhưng sắc bén bùng nổ quanh thân hắn.
Không đủ để đối kháng cả đội quân.
Nhưng đủ để thắp sáng… một ngọn lửa.Một ngọn lửa yếu ớt, ngoan cường.Trong thế giới đen tối này, vẫn có người lựa chọn đứng thẳng mà chết, thay vì quỳ xuống mà sống.
“Ầm!!
Đất đá tung bay.
Linh lực cuồng loạn đập vào tầng phòng ngự cuối cùng của Diệp Linh, pháp trận thô sơ bị xé toạc thành từng mảnh.
Đội nhân mã sáu tông môn không chút do dự tràn tới.
Bọn họ không cần thương lượng, không cần phán xét, bởi trong mắt họ, Hoa Vân đã là tử tội.
Một đạo kiếm quang đỏ rực đâm tới, nhanh như tia chớp.
Diệp Linh giơ kiếm chặn lại, cả người lập tức bị chấn bay ra xa, va mạnh vào vách đá, miệng phun máu.
Nàng cố gắng đứng dậy, tay run rẩy, ánh mắt vẫn kiên quyết không chịu rời bỏ Hoa Vân.
…
Hoa Vân bước ra trước.
Hắn không rút kiếm.
Cũng không dùng linh thuật.
Chỉ nắm lấy thanh trúc gãy.
Ánh mắt hắn nhìn thẳng về phía đám người kia, như thể đang nhìn một đám rác rưởi không đáng bận tâm.
“Chó săn của liên minh.”
“Chỉ biết dựa vào số đông.”
Giọng nói của Hoa Vân lạnh lẽo, từng chữ từng chữ đập thẳng vào tai bọn họ.
Nữ tu áo đỏ khẽ cau mày.
Nàng ra lệnh:
“Giết.”
Không có uyển chuyển, không có thử thách.
Chỉ một chữ: giết.
…
Ầm!!
Hàng loạt pháp khí, phù chú, linh quang rực lên giữa không trung, như một cơn mưa sao băng ập xuống.
Hoa Vân nắm chặt đoạn trúc, hít sâu một hơi.
Bước ra một bước.
Chỉ một bước, thẳng vào biển lửa linh thuật.
Ầm ầm ầm!!
Tiếng nổ điếc tai.
Khói bụi mịt mù.
Đội nhân mã tản ra chờ đợi kết quả, nét mặt không có một chút do dự hay thương hại.
…
Khi bụi mù tan đi,
Hoa Vân vẫn đứng đó.
Toàn thân hắn bê bết máu.
Áo rách tả tơi.
Đoạn trúc trong tay cũng gãy nát.
Nhưng ánh mắt hắn, vẫn sáng như cũ.
Không phải ánh mắt kiêu ngạo.
Không phải ánh mắt tự tin.
Mà là ánh mắt của một kẻ… đã không còn gì để mất.
Một bước nữa, hắn lảo đảo ngã xuống.
Nhưng Diệp Linh kịp chạy tới, đỡ lấy hắn.
Cô bé nhỏ gầy, cả người cũng đầy vết thương, vậy mà vẫn liều mạng kéo lấy Hoa Vân, không chịu buông.
…
Trên đỉnh đầu, nữ tu áo đỏ lạnh lùng vung tay:
“Đã thế…”
“Chém!”
Binh sĩ sáu tông môn đồng loạt rút ra những thanh đại đao lạnh lẽo, từng bước áp sát.
Tiếng bước chân dồn dập như trống trận.
Tiếng gió hú như tiếng than khóc.
Không ai để ý thấy, trong mắt Hoa Vân lúc này, chỉ còn lại một màu xám xịt.
Không oán hận.
Không bi thương.
Chỉ… trống rỗng.
…
Đúng lúc lưỡi đao đầu tiên vung xuống.
Ầm!
Một tiếng nổ long trời.
Cả vùng hoang nguyên rung chuyển.
Một vệt sáng từ chân trời bắn thẳng tới, nổ tung giữa đội quân sáu tông môn.
Hàng trăm người hét thảm, thân thể vỡ vụn như giấy vụn trong khoảnh khắc.
Tiếng gào thét, tiếng linh lực vỡ nát, tiếng xương thịt bị xé rách hỗn loạn thành một bản hòa ca khốc liệt.
…
Trong khói lửa, một bóng người bước ra.
Không mang theo uy áp.
Không có hào quang thánh khiết.
Chỉ có máu, máu văng đầy trên áo, trên tay, trên mặt.
Người đó khoác áo bào đen, tay cầm một thanh kiếm gãy.
Ánh mắt lạnh lùng như tử thần.
Không nói một lời.
Cũng không cần lý do.
Chỉ một ánh nhìn, đã là phán quyết tử hình.
…
Diệp Linh trợn tròn mắt, ngây ngốc nhìn.
Hoa Vân nghiêng đầu, liếc bóng người ấy một cái, rồi nhắm mắt lại, thở ra một hơi rất nhẹ:
“Cuối cùng…”
“Vẫn phải có kẻ… bẩn tay vì ta sao.”
Giọng hắn cực kỳ khẽ.Không ai nghe thấy.Chỉ có gió hoang, vẫn rít gào điên cuồng.
“Ầm!!
Bóng người áo đen vừa xuất hiện, bước chân như cắt nát mặt đất, mỗi bước lại khiến linh khí bốn phía rung chuyển như sóng dữ.
Giữa biển lửa hỗn loạn, y lạnh lùng ngẩng đầu.
Ánh mắt sắc lạnh quét qua, thẳng hướng nữ tu áo đỏ đang điều binh.
Nàng biến sắc, vừa định ra lệnh rút lui.
Nhưng đã không còn kịp.
Vút!!
Bóng áo đen lóe lên một lần.
Khi hiện ra, tay y đã nắm chặt cổ nữ tu, nhấc bổng nàng lên như nhấc một con gà con.
“Liên minh lục tông?”
Giọng người áo đen lạnh băng, không mang chút cảm xúc nào.