Chương 529: Hoa Vân lạnh lùng tàn sát cường địch Nguyên Anh
Diệp Linh tròn mắt.
Kẹo hồ lô trong tay cũng rớt xuống đất.
Nàng ngơ ngác nhìn Hoa Vân.
Sư tôn của nàng…
Hắn quá mạnh mẽ.
Quá đáng sợ.
Nhưng, lại đẹp đẽ vô cùng.
…
Hoa Vân phủi phủi tay, điềm nhiên như gió xuân thổi qua đồng cỏ.
Hắn nhàn nhã quay đầu:
“Diệp Linh, nhặt kẹo lên đi, đừng lãng phí.”
Diệp Linh vội vã gật đầu, tay chân luống cuống nhặt viên kẹo bám bụi.
…
Trên trời, những kẻ còn sống sót trên các chiến thuyền phụ trợ, hoảng loạn kéo nhau bỏ chạy.
“Không thể địch nổi!”
“Hắn là quái vật!”
“Hắn không phải người của thế giới này!!”
Tiếng gào thét vang vọng mấy dặm.
Nhưng Hoa Vân chỉ thản nhiên quạt nhẹ, không thèm đuổi theo.
Hắn quay người.
Nhẹ giọng:
“Đi thôi, Diệp Linh.”
“Chúng ta… nên đi tìm một cái quán mới.”
Diệp Linh lon ton chạy theo sau, gương mặt nhỏ nhắn ngập tràn sùng bái.
…Từ hôm đó, trong toàn bộ tu chân giới, cái tên “Hoa Vân” như ma thần phủ xuống lòng người.
Liên minh Lục Tông, từ đó chia năm xẻ bảy, lòng người tan rã.Một kỷ nguyên mới, do Hoa Vân mở ra.
” Một tháng sau.
Trong một thị trấn nhỏ vùng biên giới Bắc Hoang.
Trên con đường phủ đầy bụi đất, một thiếu niên áo trắng ung dung bước đi, bên cạnh là một thiếu nữ váy xanh nhỏ nhắn ôm một gói kẹo hồ lô, vừa đi vừa ngẩng đầu nhìn trời.
Bọn họ dừng trước một tửu lâu cũ kỹ.
Biển gỗ treo nghiêng, chữ “Vô Ưu Tửu Lâu” mờ nhòe.
Diệp Linh nhỏ giọng hỏi:
“Sư tôn, nơi này… không đẹp lắm.”
Hoa Vân khẽ phe phẩy quạt, khóe môi mỉm cười:
“Đạo, không ở nơi xa hoa. Người, không xét bề ngoài. Uống rượu cũng như tu đạo, trọng ở ý cảnh.”
Diệp Linh gật đầu, mắt long lanh đầy tin tưởng.
Hai người bước vào.
…
Trong tửu lâu, một đám tán tu đang tụ tập.
Tiếng cười nói om sòm, mùi rượu xộc thẳng vào mũi.
Khi Hoa Vân và Diệp Linh xuất hiện, rất nhiều ánh mắt lập tức đổ dồn tới.
Trong đó, có không ít kẻ lộ ra vẻ tham lam.
“Ai da, lại có một tiểu mỹ nữ.”
“Còn có một tên công tử yếu đuối.”
“Chắc chỉ là tu sĩ cấp thấp!”
Những tiếng xì xào tràn ngập ác ý.
Có vài tên tán tu thậm chí đứng dậy, dáng vẻ muốn tiến lại bắt chuyện.
…
Hoa Vân ung dung chọn một chiếc bàn ở góc khuất.
Hắn rót rượu, rót cho mình một chén, cũng rót cho Diệp Linh một chén nước ô mai.
Nhẹ giọng:
“Ăn kẹo, uống nước, ngắm cảnh, nghe gió.”
“Sống như thế, mới gọi là đạo.”
Diệp Linh ngoan ngoãn gật đầu.
Nàng bưng chén nước ô mai, mắt long lanh nhìn sư tôn như nhìn thần tiên.
…
Nhưng đám tán tu bên kia đã nhịn không nổi.
Một tên mặt sẹo đứng bật dậy, cười gằn:
“Tiểu tử, tửu lâu này, phải nộp phí bảo kê!”
“Không có tiền? Để tiểu mỹ nữ kia bồi tiếp mấy huynh đệ chúng ta một đêm, coi như xóa nợ!”
Lời vừa dứt.
Tửu lâu rúng động.
Một đám tán tu gào rú, vỗ bàn cười vang.
Không ai chú ý.
Chén rượu trong tay Hoa Vân khẽ run một cái.
Một tia sát khí như gió lạnh từ người hắn thoát ra.
Chỉ một khoảnh khắc.
Tên mặt sẹo còn đang cười điên cuồng, đầu hắn bay lên trời!
Máu tươi như suối phun trào!
Tất cả xung quanh lập tức im bặt.
Tựa như địa ngục giáng thế.
…
Hoa Vân vẫn ngồi đó.
Áo trắng không dính bụi trần.
Hắn nhàn nhạt nói:
“Phàm nhân nói đạo, kẻ ngu nghe không hiểu.”
“Hôm nay, ta dùng máu các ngươi, viết lại đạo lý.”
Giọng hắn nhẹ như gió xuân.
Nhưng vang vọng vào tai đám tán tu, lại như tiếng chuông tử vong.
…
Ầm ầm!!
Hoa Vân vung quạt.
Một mảnh ánh sáng trắng xóa bao phủ.
Đám tán tu không ai kịp kêu la.
Từng kẻ từng kẻ, thân thể nổ tung!
Máu nhuộm đỏ cả sàn gỗ mục nát.
Chỉ sau mấy hơi thở.
Tửu lâu, trống rỗng.
Chỉ còn tiếng gió thổi, và hương rượu nhàn nhạt lan ra.
…
Diệp Linh ngây ngốc nhìn.
Kẹo hồ lô trong tay rơi xuống bàn.
Nàng nhỏ giọng hỏi:
“Sư tôn… còn uống nữa không?”
Hoa Vân gật đầu:
“Đương nhiên uống.”
“Hương vị lần này, càng thêm đậm đà.”
Hắn nâng chén, uống cạn.
Rượu tràn qua môi, như lửa cháy trong lòng ngực.
…
Ngoài cửa.
Vài bóng đen đang lặng lẽ quan sát.
Ánh mắt lạnh lẽo.
Một lão già áo xám khàn giọng:
“Đã xác định.”
“Chính hắn, phản đồ Hoa Vân!””Truyền tin về Tổng bộ!””Huy động toàn bộ lực lượng, thiên la địa võng, tuyệt đối không thể để hắn sống sót!”
” Một canh giờ sau.
Trong một khu rừng hoang vu ngoài thị trấn.
Hoa Vân thong thả bước đi, tay phe phẩy chiếc quạt xếp đã dính chút máu khô.
Diệp Linh theo sát phía sau, đôi mắt vẫn còn long lanh vẻ ngây thơ, nhưng cũng thấp thoáng hoảng hốt.
Bỗng nhiên
Ầm!!
Mặt đất trước mặt nổ tung, đất đá bắn đầy trời!
Một đám tu sĩ áo giáp đen từ trong bụi cây lao ra, vây kín bốn phía.
Áp lực linh lực ngập trời, trận pháp đã được bố trí sẵn.
Một tên tu sĩ cầm đầu, lưng đeo đại đao, gằn giọng:
“Phản đồ Hoa Vân, tiếp chỉ mà chết!”
“Hôm nay, ngươi không có đường sống!”
Xoẹt!
Trên bầu trời, từng tấm phù lục sáng lên, khóa chặt không gian!
Bên ngoài còn ẩn hiện bóng người vận trang phục sáu đại tông môn, Liên Minh Lục Tông, toàn bộ điều động!
Không để hắn có bất kỳ khe hở nào!
…
Diệp Linh run rẩy.
Nàng kéo vạt áo Hoa Vân, giọng lắp bắp:
“Sư… sư tôn… làm sao đây?”
Hoa Vân liếc mắt nhìn xung quanh.
Khóe môi nhếch lên, lộ ra một nụ cười cực kỳ ôn hòa.
Giọng hắn nhẹ nhàng, tựa như đang giảng đạo:
“Đạo lý của kẻ ngu, chỉ có thể dùng máu để cải chính.”
“Nhớ kỹ.”
“Chúng ta không sai.”
“Chỉ có thế giới… là sai.”
…
Ầm!!
Chỉ trong tích tắc, khí tức trên người Hoa Vân hoàn toàn thay đổi.
Ánh mắt hắn không còn bình thản, mà như vực sâu không đáy.
Quạt xếp trong tay vung lên.
Một luồng kiếm ý vô hình, như biển lớn cuồn cuộn, ầm ầm bạo phát!
Ầm ầm ầm!!!
Trong phạm vi trăm trượng, cây cối đổ rạp, núi đá vỡ vụn, linh trận bị xé rách từng mảnh!
Đám tu sĩ áo đen kinh hãi, kẻ thì thét lên, kẻ thì bỏ chạy, nhưng không một ai thoát khỏi.
Kiếm ý như mưa sa gió cuốn, chém nát từng sinh mệnh.
…
Diệp Linh ngây ngốc đứng giữa cơn bão kiếm.
Áo xanh của nàng phần phật bay.
Giữa thế giới đang tan vỡ, nàng chỉ nhìn thấy một mình Hoa Vân, áo trắng, tóc đen, một quạt một người, ngạo nghễ thiên địa.
…
Một khắc sau.
Toàn bộ khu rừng biến thành phế tích.
Ngoài một mảnh thi thể và máu tanh, không còn bất kỳ dấu vết sinh tồn nào.
…
Hoa Vân thu lại khí tức.
Hắn xoay người, vỗ nhẹ lên đầu Diệp Linh, giọng dịu dàng:
“Đi thôi.”
“Nơi này… không còn gì đáng lưu luyến.”
Diệp Linh khẽ gật đầu, tay nắm chặt tay áo hắn.
Cả hai, một lớn một nhỏ, lặng lẽ rời khỏi mảnh đất nhuộm máu.
Phía sau lưng họ, là những xác chết lạnh lẽo của sáu đại tông môn.
…Một cơn gió nhẹ thổi qua.Dưới ánh chiều tà đỏ rực, thân ảnh Hoa Vân và Diệp Linh kéo dài trên mặt đất, như hai vì sao lạc lối, thẳng tiến về phương xa, nơi thế giới sẽ không còn trói buộc.
” Một ngày sau.
Trên con đường nhỏ dẫn tới biên giới Tây Hoang, bụi mù cuốn theo gió thổi, hai bóng người chậm rãi tiến bước.
Hoa Vân buông quạt, tay trần nắm lấy nhánh trúc khô làm gậy chống, dáng vẻ ung dung nhưng không còn chút hào quang lấp lánh.
Diệp Linh ôm bọc quần áo sau lưng, mệt mỏi nhưng vẫn kiên cường, lảo đảo đi theo.
Không ai liếc nhìn họ. Không tiếng nhạc khí, không ánh sáng thần thánh, chỉ có những tiếng bước chân lẫn vào tiếng gió hoang lạnh.
…
Ở phía trước, một trấn nhỏ tan hoang hiện ra.
Tường thành sụp đổ, mái nhà cháy đen, thi thể chất đống ven đường.
Đây từng là một nơi náo nhiệt, nhưng giờ chỉ còn là vùng đất chết.
Diệp Linh nuốt nước bọt, lí nhí hỏi:
“Sư tôn… chúng ta còn phải đi bao lâu nữa?”
Hoa Vân dừng lại.