Chương 528: Liên minh lục tông vây quét Hoa Vân lộ diện
còn có người khác muốn giành phần thưởng à?”
Nàng nhón chân, nhìn ra xa xa, nơi có mấy luồng khí tức đang ẩn giấu.Hoa Vân che mặt.Trong lòng thầm than:Liên minh lục tông à… các ngươi lần này đúng là gửi sai nhiệm vụ rồi…
“Gió nhẹ thổi qua, mang theo bụi đất lặng lẽ bay tán loạn.
Cả quảng trường rộng lớn, lúc này im phăng phắc như nghĩa địa.
Mấy luồng khí tức đang ẩn nấp nơi xa, trong khoảnh khắc khi ánh mắt Diệp Linh quét tới, đều đồng loạt như rắn rết gặp phải thú dữ, không chút do dự, quay đầu bỏ chạy!
Ầm ầm ầm!!
Bóng người bắn ngược như pháo, điên cuồng lao về bốn phương tám hướng, chỉ hận cha mẹ sinh mình ra thiếu thêm một cái chân!
Nhưng Diệp Linh chỉ nhẹ nhàng giơ tay lên.
Mỗi đầu ngón tay búng nhẹ một cái.
“Đi đâu?”
Ầm!!
Ầm!!
Ầm!!
Bốn phía quảng trường, từng luồng khí tức như đom đóm bị ngón tay nàng đè nát giữa không trung.
Không một ai chạy thoát.
Không một ai may mắn.
Không tiếng kêu thảm, không tiếng gào thét.
Chỉ có tro bụi bay đầy trời.
…
Hoa Vân đứng đó, tay cầm quạt xếp, sắc mặt từ trắng chuyển sang xanh, rồi lại từ xanh thành trắng.
Ánh mắt hắn run rẩy nhìn Diệp Linh.
Miệng há ra, nhưng rốt cuộc chỉ phun ra một câu:
“Con… học ở đâu mấy cái này vậy?”
Diệp Linh quay lại, chu môi, đôi mắt to tròn long lanh:
“Không phải người dạy con sao, sư tôn?”
Nàng nghiêng đầu, giọng ngây thơ:
“Sư tôn thường nói, kẻ địch phải diệt sạch, diệt gọn, không để lại hậu họa.”
“Con chỉ nghe lời thôi mà.”
Hoa Vân:
“…”
Hắn cứng họng.
Ngẫm nghĩ hồi lâu.
Hình như… đúng là mình từng nói vậy.
Nhưng!
Ý hắn không phải làm thật tới mức này a!
…
Còn chưa kịp nghĩ xong.
Ầm!!
Một tiếng vang kinh thiên động địa từ trên cao truyền xuống.
Chỉ thấy giữa bầu trời, tầng mây tan vỡ, một cỗ áp lực như núi lớn ập xuống.
Một chiếc chiến thuyền khổng lồ, treo cờ hiệu Liên minh Lục Tông, từ trên trời giáng xuống.
Một lão giả mặc chiến giáp bạc đạp không mà đến, toàn thân khí thế Nguyên Anh hậu kỳ cuồn cuộn.
Ánh mắt như điện.
Vừa xuất hiện đã quát lớn:
“Tiểu tử họ Hoa kia!”
“Ngươi làm càn ở Thành Vân Dương, chém giết người của liên minh, còn không chịu trói tay chịu trừng phạt!?”
Giọng như sấm rền, chấn động bốn phương.
Dân chúng tứ tán chạy trốn.
Không ai dám đứng gần.
Ánh mắt của lão giả nhanh chóng quét qua hiện trường, bốn phía la liệt tro bụi, không còn mảnh vụn xác người nào còn nguyên vẹn.
Sát khí trong mắt lão càng thêm ngùn ngụt.
“Ngươi còn gì để biện giải!?”
Hoa Vân nhìn Diệp Linh.
Diệp Linh ngậm kẹo hồ lô, ngoan ngoãn nhìn hắn.
Cặp mắt to tròn ấy như hỏi:
Giờ sao, sư tôn? Đánh luôn không?
Hoa Vân thở dài.
Hắn chậm rãi thu lại cây quạt.
Ánh mắt trở nên lãnh đạm.
Khí tức toàn thân hắn vốn luôn bị hắn đè ép, giấu đi như một phàm nhân yếu nhược.
Nhưng giờ phút này.
Ầm!!
Một luồng khí thế bá đạo bùng lên.
Không còn là công tử yếu đuối hay tay đọc sách nói đạo lý.
Mà là…
Một hung thần!
Một con rồng đạp phá thiên địa!
…
Hoa Vân ngẩng đầu.
Nhìn lão giả áo giáp bạc.
Hắn lười nhấc tay.
Chỉ khẽ phun ra bốn chữ:
“Giết sạch là được.”
Ầm!!
Diệp Linh mừng rỡ reo lên:”Vâng, sư tôn!”Trong chớp mắt.Một trò hề đẫm máu, lại bắt đầu!
“Ầm!!
Diệp Linh như cơn gió, thân ảnh nhoáng lên, trong nháy mắt đã lướt ra ngoài mấy trượng.
Bàn tay nhỏ nhắn vung lên.
Một đóa hoa sen màu hồng ngưng tụ trong không khí, xoay tròn, bắn thẳng về phía lão giả mặc chiến giáp bạc!
Sát khí đậm đặc.
Uy áp cuồn cuộn.
Lão giả ánh mắt lạnh lùng, gầm lên:
“Tiểu nha đầu chưa dứt sữa mà cũng dám cuồng vọng!”
Ông ta vung tay, một thanh trọng kiếm dài mấy trượng hiện ra, hào quang lập lòe, chém thẳng về phía Diệp Linh.
Ầm!!
Trọng kiếm và đóa sen va chạm giữa không trung.
Không gian như vỡ nát.
Gió lốc nổi lên, cuốn phăng cả quảng trường thành tro bụi.
Diệp Linh lùi lại ba bước, mặt hơi tái.
Lão giả cũng bị chấn lui nửa bước, ánh mắt càng thêm lạnh lẽo:
“Hừm, cũng có chút bản lĩnh!”
Ông ta hừ lạnh, thân hình biến mất tại chỗ.
Một đòn chí mạng giáng xuống từ đỉnh đầu Diệp Linh!
…
Ngay khoảnh khắc đó.
Hoa Vân động!
Hắn vốn đứng yên nãy giờ, vẻ mặt thờ ơ như không liên quan.
Nhưng khi thấy Diệp Linh nguy hiểm, trong mắt Hoa Vân thoáng qua một tia sắc lạnh.
Bước chân hắn nhẹ nhàng điểm một cái.
Ầm!
Cả quảng trường lún xuống mấy thước!
Hoa Vân hóa thành một luồng sáng trắng, chắn ngay trước Diệp Linh.
Vù!
Chiếc quạt xếp trong tay hắn mở ra.
Mặt quạt bằng lụa mỏng.
Nhưng trong khoảnh khắc vung lên ấy
Nó giống như một dãy núi chắn ngang thiên địa!
Ầm!!
Lưỡi kiếm khổng lồ giáng xuống mặt quạt.
Cả bầu trời rung chuyển.
Tầng tầng khí lãng tản ra bốn phía như sóng thần.
Nhưng Hoa Vân chỉ hơi nhướng mày, nhẹ nhàng hất tay.
Ầm!!
Lực lượng phản chấn bùng nổ.
Lão giả mặc chiến giáp bạc lập tức bị đánh văng ra sau hơn trăm trượng, toàn thân va đập vào thành chiến thuyền, làm chiến thuyền cũng rung mạnh!
Phụt!!
Ông ta phun ra một ngụm máu tươi, sắc mặt trắng bệch.
Ánh mắt nhìn Hoa Vân, tràn đầy kinh hoàng:
“Ngươi… ngươi không phải Kim Đan! Ngươi… rốt cuộc ngươi là ai!?”
…
Hoa Vân thu quạt lại, vẻ mặt nhàn nhạt:
“Ta là ai?”
Hắn mỉm cười, phong độ tao nhã:
“Chỉ là một kẻ hay nói đạo lý mà thôi.”
Lời nói nhẹ nhàng.
Nhưng trong tai tất cả mọi người, nó vang lên như tiếng sấm giữa trời quang!
…
Diệp Linh ló đầu ra từ sau lưng hắn, tay vẫn cầm xiên kẹo hồ lô, cười hì hì:
“Sư tôn là lợi hại nhất!”
Hoa Vân liếc nàng một cái, khẽ gõ lên trán nàng:
“Nhớ kỹ, ra tay phải giữ lễ tiết.”
Diệp Linh nghiêm túc gật đầu:
“Vâng!”
Nói rồi nàng vui vẻ cắn một miếng kẹo.
Trong khi đó, chiến thuyền treo cờ Liên minh Lục Tông trên bầu trời, bắt đầu run rẩy.
Những kẻ trên thuyền, ai nấy đều run như cầy sấy….Trong phút chốc, Thành Vân Dương hoàn toàn thuộc về hai thầy trò Hoa Vân.
“Ầm!!
Ngay khoảnh khắc chiến thuyền Liên minh run rẩy, trên bầu trời đột ngột lóe lên vô số phù văn.
Một cái trận pháp khổng lồ hiện ra.
Trong nháy mắt, ánh sáng phủ xuống, như muốn nhốt cả Hoa Vân và Diệp Linh vào trong!
“Trận pháp phong giới!”
Một tiếng quát lạnh từ chiến thuyền vang vọng.
Hơn mười đạo nhân ảnh từ trong thuyền phóng ra, đều là cao thủ Nguyên Anh kỳ trở lên!
Chúng đồng loạt xuất thủ, trấn áp Hoa Vân.
“Đây là nhiệm vụ liên minh, hắn đã phản kháng, giết không tha!”
“Diệp Linh cũng không được tha! Diệt cỏ tận gốc!”
Tiếng quát vang rền.
Áp lực kinh khủng đè ép xuống.
Ngay cả không gian cũng bị đóng băng!
…
Diệp Linh nắm chặt xiên kẹo trong tay, ánh mắt hoảng hốt:
“Sư tôn…”
Nàng vô thức nhìn Hoa Vân.
Chỉ thấy thiếu niên áo trắng vẫn bình thản đứng đó, chiếc quạt xếp thong dong trong tay.
Hắn ngẩng đầu nhìn bầu trời phủ kín phù văn, khóe môi khẽ cong:
“Chút trò con nít này mà cũng bày ra trước mặt ta?”
Giọng nói nhàn nhạt vang lên.
Nhưng khoảnh khắc ấy
Thân ảnh Hoa Vân biến mất.
Ầm!!
Một tiếng nổ vang.
Tên trưởng lão Nguyên Anh dẫn đầu còn chưa kịp phản ứng, đã bị một chưởng của Hoa Vân đánh nát Nguyên Anh!
Không lưu lại chút tro bụi nào.
“!!”
Toàn bộ đám tu sĩ còn lại trợn tròn mắt.
Kẻ kia, một chiêu liền diệt Nguyên Anh!?
Đây… đây là cảnh giới gì!?
Kim Đan!?
Không thể nào!
Hóa Thần!?
Không… Hắn không mang theo dao động Hóa Thần!
…
Trong lúc chúng còn hoảng loạn.
Hoa Vân đã lướt qua từng người như bóng ma.
Mỗi lần vung tay.
Một kẻ ngã xuống.
Máu nhuộm đỏ bầu trời!
Chỉ sau mấy hơi thở.
Mười mấy vị cao thủ liên minh, toàn bộ tử vong!
Không ai kịp hét lên tiếng nào.
Không ai có thể chạy thoát.
Bầu trời tan nát.
Chiến thuyền rơi xuống thành một đống sắt vụn.
…