Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
ta-o-hoang-dao-gan-thuoc-tinh.jpg

Ta Ở Hoang Đảo Gan Thuộc Tính

Tháng 2 24, 2025
Chương 563. Phiên ngoại 9: Kỳ huyễn đại lục Chương 562. Phiên ngoại 8: Tiểu Bạch khiêu chiến trăm năm Lão Quy
tan-the-duoi-mat-dat-hoang-de-troi-toi-ve-sau-ta-noi-tinh

Tận Thế Dưới Mặt Đất Hoàng Đế, Trời Tối Về Sau Ta Nói Tính

Tháng 10 4, 2025
Chương 929: Quần tinh kế hoạch, hoàn tất Chương 928: Đưa Bạch Y
tu-kho-lau-bat-dau-tien-hoa.jpg

Từ Khô Lâu Bắt Đầu Tiến Hóa

Tháng 2 26, 2025
Chương 39. Siêu thoát! Cùng... Thế giới phía trên! Chương 38. Toàn trí toàn năng! Pháp tắc chi nguyên!
hai-tac-ngan-chuan-dai-tuong-hom-nay-cung-rat-tao-bao

Hải Tặc: Ngân Chuẩn Đại Tướng Hôm Nay Cũng Rất Táo Bạo

Tháng 10 24, 2025
Chương 583: Tân sinh (xong) Chương 582: Năm năm, từ nhiệm.
tu-dao-tu-can-thi-bat-dau.jpg

Tu Đạo Từ Cản Thi Bắt Đầu

Tháng 2 26, 2025
Chương Hoàn thành cảm nghĩ! Chương 379. Đại kết cục
Kiếm Từ Bầu Trời Tới

Cao Võ: Ta Mới 18, Dòng Có Tài Nhưng Thành Đạt Muộn?

Tháng 5 17, 2025
Chương 191. Đại kết cục Chương 190. Cực hạn
one-piece-che-tao-manh-nhat-hai-quan-chi-bo.jpg

One Piece, Chế Tạo Mạnh Nhất Hải Quân Chi Bộ

Tháng 1 22, 2025
Chương 579. 577 đại kết cục Chương 578. 576 gần như khó giải Im
2900596736b4b6bfe3bedccc335c91b6

Hokage, Xuyên Qua Naruto Ngộ Tính Nghịch Thiên

Tháng 1 18, 2025
Chương 582. Cuối cùng lựa chọn! [ đại kết cục ] Chương 581. Ta tính toán ta?!
  1. Tiên Lộ Kỳ Duyên
  2. Chương 527: Thanh Nguyên Thành huyết tẩy trận pháp kinh hoàng
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 527: Thanh Nguyên Thành huyết tẩy trận pháp kinh hoàng

Thanh Nguyên Thành yên ắng như tờ.

…

Trên cao.

Mười mấy tu sĩ hắc bào chưa kịp hành động.

Đã bị một luồng thần niệm quét qua.

Thân thể từng người lập tức cứng ngắc.

Không phải bị phong bế tu vi.

Không phải bị trấn áp.

Mà là…

Tinh thần của họ, trong nháy mắt, đã bị bóp nát.

Ầm!

Ầm!

Ầm!

Những thi thể không hồn ngã xuống từ nóc nhà, từ mái hiên, từ trong ngõ tối, rơi lộp bộp giữa lòng phố.

Máu loang khắp nơi.

Đám tu sĩ phàm cấp còn đang bán hàng bỗng rùng mình, không hiểu vì sao thấy rét run cả người.

Diệp Linh ngơ ngác ngước nhìn:

“Sư tôn… có chuyện gì vậy ạ?”

Hoa Vân xoa đầu nàng, cười nhạt:

“Không có gì. Chỉ là… lũ trẻ thích chơi trò dọa người.”

…

Trong tửu lâu.

Lão giả áo xám cảm nhận được toàn bộ trận pháp thất bại.

Sắc mặt lão tái nhợt, muốn bỏ chạy.

Nhưng trước khi lão kịp đứng dậy…

Một ngón tay từ xa xa nhẹ nhàng điểm tới.

Bốp.

Cả người lão nổ tung như quả dưa chín rữa.Không kịp kêu một tiếng.Không kịp để lại di thể.Chỉ còn lại một vệt máu mờ mịt, tan trong gió.

“Thanh Nguyên Thành.

Sau trận cuồng phong diệt sát đó.

Mọi thứ dường như vẫn tiếp tục như chưa từng xảy ra.

Người bán hàng vẫn rao.

Khách qua lại vẫn cười.

Chỉ có những vệt máu mờ mờ trên nền đá là dấu tích duy nhất còn sót lại.

…

Hoa Vân ung dung cầm một xâu kẹo hồ lô, chậm rãi dắt Diệp Linh băng qua quảng trường.

Ánh mắt hắn, lúc này, rơi vào một thiếu niên áo xanh đang đứng giữa chợ, tay cầm cây sáo ngọc, thổi khúc ca du dương.

Thiếu niên ấy có gương mặt bình thản.

Nhưng hơi thở hắn, lại giống như vực sâu không đáy.

Một cỗ khí tức… thậm chí còn sâu hơn những tu sĩ vừa rồi.

Hoa Vân khẽ nheo mắt.

Diệp Linh chưa nhận ra gì, vẫn vô tư líu lo:

“Sư tôn, bên kia có xiếc khỉ kìa!”

Hoa Vân cười cười, dẫn nàng đi vòng sang một bên.

Nhưng đúng lúc đó.

Thiếu niên áo xanh buông cây sáo, quay người, ánh mắt như xuyên thấu hư không, chậm rãi nhìn thẳng vào Hoa Vân.

Không khí trong nháy mắt đông cứng.

Thời gian như ngưng đọng trong một nhịp tim.

…

“Ngươi.” Thiếu niên khẽ cười.

“Đi theo ta một chuyến.”

Giọng nói bình thản, không giận, không uy hiếp.

Chỉ như một câu mời bình thường.

Nhưng bên dưới sự bình thản ấy.

Ẩn chứa một uy áp khủng khiếp, khiến cả vùng không gian xung quanh đều run rẩy.

…

Hoa Vân cắn một miếng kẹo hồ lô.

Chậm rãi nhai.

Không đáp.

Không từ chối.

Không hỏi.

Chỉ đơn giản… ngẩng đầu.

Một luồng khí thế không hình, không sắc, nhưng như lưỡi đao sắc bén nhất thế gian, lập tức tràn ngập.

Ầm

Mặt đất xung quanh chân Hoa Vân nứt toác.

Gió nổi cuồn cuộn.

Bầu trời như biến sắc.

Ánh mắt Hoa Vân bình tĩnh, thậm chí có chút thản nhiên, nhìn thiếu niên áo xanh.

Chỉ nói bốn chữ:

“Ngươi… không xứng.”

…

Không ai biết.

Giữa một tòa thành phàm tục.Giữa một ngày gió nhẹ nắng nhàn.Một cuộc đối đầu giữa hai kẻ vượt xa thế tục.Đã lặng lẽ bùng nổ.

“Không khí đông đặc.

Hai luồng khí thế vô hình va chạm.

Tựa như hai cơn sóng dữ âm thầm cuộn trào, đụng vào nhau giữa quảng trường.

Dân chúng quanh đó chỉ cảm thấy khó thở, vô thức lùi xa, không dám tiến lại gần.

Diệp Linh thì vẫn chưa hiểu chuyện gì, tay cầm xâu kẹo hồ lô, ngơ ngác nhìn Hoa Vân rồi lại nhìn thiếu niên áo xanh.

“Sư tôn… người này cũng đến mua kẹo hồ lô sao?”

Hoa Vân cười nhạt:

“Không, hắn đến tìm cái chết.”

Thiếu niên áo xanh khẽ nheo mắt, nụ cười vẫn như cũ, nhưng sát ý trong ánh mắt đã bùng lên.

Hắn bước một bước.

Ầm!

Mặt đất dưới chân hắn sụp xuống một khoảng.

Cả quảng trường khẽ rung động.

Một chỉ tay của hắn, nhẹ nhàng điểm tới Hoa Vân.

Một chỉ này, không có tia sáng, không có tiếng vang, không có cảnh tượng long trời lở đất.

Nhưng toàn bộ linh khí trong phạm vi mười dặm, trong khoảnh khắc, đều bị hút sạch!

Chỉ còn lại khoảng không trống rỗng tuyệt đối.

Không thể trốn.

Không thể né.

Không thể ngăn.

Đây là một chỉ tuyệt sát.

Một chỉ giết người mà không lưu lại bất kỳ dao động nào.

…

Trong nháy mắt đó.

Hoa Vân ngẩng đầu.

Ánh mắt thản nhiên, như đang nhìn một cơn gió nhẹ.

Hắn giơ tay lên.

Không bày trận.

Không vận pháp.

Chỉ đơn giản… vung tay tát một cái.

Bốp!

Tiếng giòn tan vang vọng.

Thiếu niên áo xanh còn chưa kịp phản ứng.

Thân thể hắn đã như một cọng rơm khô bị gió cuốn đi, văng ra xa hàng trăm trượng.

Ầm!!

Hắn đập mạnh vào vách tường tửu lâu, thân thể lún sâu vào trong, bụi bay mịt mù.

Một vết máu đỏ tươi loang dài từ khóe miệng hắn.

…

Hoa Vân thu tay.

Thản nhiên hỏi:

“Còn muốn chỉ tiếp không?”

Câu nói nhẹ nhàng.

Nhưng toàn bộ những người ẩn thân quan sát từ xa, kể cả vài tu sĩ Nguyên Anh cảnh ẩn nấp, đều lạnh toát sống lưng, không ai dám thở mạnh.

Đây là quái vật gì chứ?

Đây là công tử ‘yếu đuối’ được báo cáo sao?!

Một tay đánh bay một cường giả cấp Nguyên Anh chỉ bằng cái phẩy tay?!

…

Bên kia.

Thiếu niên áo xanh run rẩy đứng dậy.

Hắn lau vết máu trên miệng.

Ánh mắt hắn, lúc này, không còn vẻ bình tĩnh lạnh nhạt ban đầu nữa.

Thay vào đó là… sự kinh hãi cực độ.

Và.

Một tia… cuồng nhiệt.

Hắn nhìn Hoa Vân, run giọng cười:

“Tốt… tốt lắm…”

“Cuối cùng cũng tìm được rồi…”

“Huyết mạch ấy… đúng là trên người ngươi!”

…

Câu nói vừa dứt.

Toàn thân hắn bùng lên một ngọn lửa màu lam kỳ dị.

Không phải lửa thật.

Mà là một loại huyết diễm, ngọn lửa đốt từ chính dòng máu trong cơ thể hắn!

“Đến đây… cho ta nhìn rõ ngươi!””Để ta… nuốt ngươi!!!”Ầm!!Thiếu niên áo xanh hóa thành một luồng tàn ảnh, lao thẳng về phía Hoa Vân!

“Ầm!!

Thiếu niên áo xanh như tia chớp, hóa thành một luồng huyết diễm, lao thẳng về phía Hoa Vân.

Lần này, tốc độ nhanh đến mức gần như vượt khỏi thị giác thông thường.

Diệp Linh còn chưa kịp chớp mắt thì thân ảnh hắn đã vọt tới trước mặt Hoa Vân, ngón tay hóa thành trảo, hung hăng chộp tới ngực hắn!

Nhưng đúng lúc ấy.

Một bóng dáng trắng tinh như tuyết từ bên cạnh Hoa Vân nhẹ nhàng bước ra.

Không nhanh, không chậm.

Không linh áp rung động.

Không huyết khí bạo liệt.

Chỉ một bước nhẹ như hoa rơi.

Ầm!!

Bàn tay trắng nhỏ ấy nhẹ nhàng vươn ra, đầu ngón tay điểm một cái.

Một ngón này.

Giống như một đoá sen nở trong hư không.

Thiếu niên áo xanh chưa kịp chạm vào Hoa Vân đã bị một lực lượng vô hình đánh bật ra ngoài, bay ngược hơn trăm trượng, ngã lăn lộn giữa quảng trường, nửa người cháy khét, thảm hại vô cùng.

Hoa Vân ngẩn người.

Quần chúng ngẩn người.

Toàn bộ tu sĩ ẩn nấp trong bóng tối cũng ngẩn người.

Người vừa ra tay, không phải ai khác, chính là Diệp Linh.

Nàng vẫn cầm xâu kẹo hồ lô.

Vẫn đôi mắt trong trẻo ngây thơ.

Nhưng cú điểm ngón tay vừa rồi lại bá đạo tuyệt luân, vượt xa sức mạnh mà bất kỳ ai trong thành này có thể tưởng tượng.

…

“Sư tôn.”

Diệp Linh nghiêng đầu, giọng ngọt ngào hỏi:

“Đánh thế này có được không? Người dặn là không được cười khi giết người mà.”

Nàng vừa hỏi, vừa giơ xâu kẹo hồ lô, tỏ vẻ cực kỳ vô tội.

Hoa Vân ngơ ngác một lúc.

Khóe miệng co giật.

Một cảm giác kỳ dị dâng lên trong lòng.

…

Thiếu niên áo xanh run rẩy đứng dậy.

Nhưng lần này, ánh mắt hắn không còn sự cuồng nhiệt.

Chỉ còn lại sợ hãi tuyệt đối.

Hắn há miệng.

Muốn nói gì đó.

Nhưng chưa kịp phát ra âm thanh…

Ầm!!

Một cột kiếm quang từ chân trời bổ xuống!

Không cho hắn cơ hội phản ứng.

Không cho hắn cơ hội cầu xin.

Không cho hắn cơ hội trốn chạy.

Ngay tại chỗ, hắn hóa thành một đống tro bụi.

…

Cả quảng trường lặng ngắt.

Chỉ còn tiếng gió nhẹ thổi qua.

Diệp Linh quay lại, chu chu cái miệng nhỏ:

“Ồ…

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

bien-phe-thanh-bao-bat-dau-nhat-duoc-chet-gia-my-do-toa.jpg
Biến Phế Thành Bảo: Bắt Đầu Nhặt Được Chết Giả Mỹ Đỗ Toa
Tháng 1 17, 2025
tam-ma-chung-dao.jpg
Tâm Ma Chủng Đạo
Tháng 1 25, 2025
su-huynh-noi-dung.jpg
Sư Huynh Nói Đúng
Tháng 1 7, 2026
buc-ta-lam-hai-tac-tren-dinh-thien-ngai-chan-tinh-mat-dung-xanh.jpg
Bức Ta Làm Hải Tặc, Trên Đỉnh Thiên Ngại Chấn Tinh Mặt Đừng Xanh
Tháng 1 5, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved