Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
vo-truoc-trum-phan-dien.jpg

Vợ Trước Trùm Phản Diện

Tháng 3 29, 2025
Chương 500. Điểm cuối cùng, nhưng cũng đúng là điểm cuối cùng Chương 499. Cùng nữ phu tử luận đạo
danh-dau-muoi-nam-ta-bi-tuyet-sac-su-ty-lo-ra-anh-sang.jpg

Đánh Dấu Mười Năm, Ta Bị Tuyệt Sắc Sư Tỷ Lộ Ra Ánh Sáng

Tháng 1 21, 2025
Chương 1762. Thành tiên! Chương 1761. Chém giết Hắc Ám Ma Đế! (2)
trung-sinh-chi-vo-dich-tien-ton

Trùng Sinh Chi Vô Địch Tiên Tôn

Tháng 10 8, 2025
Chương 679: Càng rộng lớn hơn thiên địa (đại kết cục) Chương 678: Chém tận giết tuyệt
genshin-impact-tu-diet-nguoi-nhat-ky-furina-so-ngay-nguoi.jpg

Genshin Impact: Tự Diệt Người Nhật Ký, Furina Sợ Ngây Người

Tháng 2 11, 2025
Chương 139. Vô miện chi thần Chương 138. Chúng tinh thần nhìn chăm chú,
tieu-dao-tieu-ngu-phu.jpg

Tiêu Dao Tiểu Ngư Phu

Tháng 3 4, 2025
Chương 2860. Giai nhân đoàn tụ Chương 2859. Một kiếm đứt cổ tổ chức tìm tới cửa
ngao-kiem-thien-khung.jpg

Ngạo Kiếm Thiên Khung

Tháng 2 27, 2025
Chương 1519. Thần Đế vô địch Chương 1518. Mạnh nhất huyết mạch
ma-phap-co-giap-chien-tranh-khong-dong-lu-sat-thep.jpg

Ma Pháp Cơ Giáp Chiến Tranh? Không, Dòng Lũ Sắt Thép!

Tháng 2 6, 2025
Chương 66. Âm hồn, màu đỏ âm hồn! Chương 65. Gặp lại, Kha Liên
ta-hinh-luc-giac-may-mo-phong.jpg

Ta Hình Lục Giác Máy Mô Phỏng

Tháng 1 24, 2025
Chương 144. Sống không thấy người chết không thấy xác Chương 143. Ám sát Mạch Kinh Luân
  1. Tiên Lộ Kỳ Duyên
  2. Chương 524: Hắc Phong Thành huyết tẩy chính đạo, Hoa Vân nghịch thiên kiếm trảm quần hùng
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 524: Hắc Phong Thành huyết tẩy chính đạo, Hoa Vân nghịch thiên kiếm trảm quần hùng

Hoa Vân mở mắt.

Ánh mắt hắn, không còn là ánh mắt của một kẻ phàm tục nữa.

Đó là ánh mắt của kẻ đứng ngoài mọi ràng buộc.

Một kẻ… không còn tin vào “chính” cũng chẳng thèm nhận “tà”.

Hắn ngẩng đầu, lặng lẽ vươn tay.

Chỉ một chiêu.

Xẹt!

Một đường kiếm quang cực mảnh vạch ngang trời đất.

Chỉ một đường.

Sát trận nghìn người, phù văn ngập trời, toàn bộ sụp đổ.

Âm thanh gào thét tê tâm liệt phế vang lên khắp nơi.

Tu sĩ bị kiếm ý quét trúng, hoặc chết ngay lập tức, hoặc tan thành tro bụi, hoặc hồn phi phách tán, không kịp rên một tiếng.

Chỉ trong một nhịp thở.

Bên ngoài Hắc Phong thành, đã hóa thành một vùng hoang tàn chết chóc.

Trên đỉnh đồi, chỉ còn lại mình Hoa Vân đứng đó, áo trắng không nhiễm bụi.

Gió đêm lạnh buốt thổi qua.

Hắn chắp tay sau lưng, giọng nói nhẹ tựa sương mù:

“Chính đạo?”

“Chỉ là đám kiến hôi tự xưng mà thôi.”

…

Xa xa trong bóng tối, Diệp Linh và Lục Bình lặng lẽ quỳ xuống, ánh mắt sùng kính đến cực điểm.

Không ai còn dám hoài nghi.

Hoa Vân, từ khoảnh khắc này, đã thực sự bước ra khỏi trần tục.Một kiếm bình định sát trận.Một kiếm tàn sát quần hùng.Một kiếm… nghịch thiên cải mệnh.

“Đêm.

Bầu trời Bắc Hoang như một tấm lụa đen rách nát, đầy rẫy vết thương loang lổ ánh trăng lạnh.

Giữa hoang mạc vỡ vụn, một bóng người áo trắng lững thững bước đi, mỗi bước đều để lại vết máu loang lổ phía sau.

Hoa Vân.

Áo trắng của hắn đã nhuốm máu đỏ tươi, nhưng nét mặt hắn lại dửng dưng, bình thản như đang dạo chơi ngắm cảnh.

Diệp Linh nắm chặt tay áo hắn, lo lắng thì thầm:

“Sư tôn… người bị thương rồi.”

Hoa Vân cúi xuống nhìn vết thương sâu hoắm nơi ngực trái, máu tuôn không ngừng.

Hắn cười khẽ, nhàn nhạt nói:

“Thương thế ngoài thân, không đáng bận tâm.”

Giọng điệu nhẹ như gió xuân.

Lục Bình phía sau vừa gắng gượng dìu một lão già bị thương, vừa nghiến răng:

“Khốn kiếp!

Nếu không phải bọn khuyển tử của Ngọc Hư Cung giở trò ám toán, làm sao sư tôn bị thương?”

Diệp Linh mím môi, ánh mắt ửng đỏ:

“Sư tôn… để Linh Nhi đi giết hết bọn chúng!”

Hoa Vân khẽ lắc đầu.

“Giết một bầy chó… uổng phí tâm tư.”

Hắn ngẩng đầu, ánh mắt nhìn về phương xa, nơi ánh sáng phảng phất lóe lên giữa tầng tầng sát khí.

Hắn mỉm cười, trong nụ cười mang theo một tia trào phúng.

“Bắc Hoang này… đã sớm thối nát đến tận cốt tủy.”

Một trận gió dữ thổi qua, cuốn tung bụi cát và mùi máu tanh nồng.

Hoa Vân dừng bước.

Trước mặt hắn, một tòa thành trì sừng sững hiện ra giữa sương mù, Thiên Nguyên Thành.

Nơi đây, chính là tổng bộ tạm thời của liên minh Lục Tông.

Kẻ nào ra mật lệnh truy sát hắn, kẻ nào bày mưu gán tội cho hắn, tất cả đều tụ họp tại đó.

Diệp Linh nắm chặt kiếm, ánh mắt tràn đầy sát khí.

“Sư tôn… chúng ta có cần tập hợp nhân thủ trước?”

Hoa Vân lắc đầu.

Không nhanh, không chậm.

Một chữ:

“Không cần.”

Hắn rút ra thanh trường kiếm sau lưng, kiếm thân mỏng như cánh ve, lạnh lẽo như băng tuyết ngàn năm.

Hắn thản nhiên nói:

“Chỉ cần một mình ta.”

Lục Bình và Diệp Linh run lên.

Hoa Vân lúc này, khí thế dường như đã vượt khỏi phạm trù nhân loại.

Không còn là kiếm khách.

Cũng không còn là ma đạo.

Hắn chính là một tai họa đang bước đi.

Một kẻ chỉ cần đứng đó thôi, đã khiến cả một thế giới phải run rẩy.

…

Trên tường thành Thiên Nguyên, vô số tu sĩ đang bố trí đại trận.

Một lão giả râu bạc đang ra lệnh dồn dập:

“Nhanh! Bố trí xong Thiên Phạt Trận!

Khi Hoa Vân tới, cho hắn có vào mà không có ra!”

Bên cạnh, một nữ tử áo tím, lạnh lùng tiếp lời:

“Chỉ cần phong tỏa hắn trong đại trận, các trưởng lão Hóa Thần kỳ liên thủ, diệt hắn chỉ là chuyện sớm muộn.”

Tất cả đều tràn đầy tự tin.

Không ai nghĩ, chỉ một mình Hoa Vân, có thể phá nổi thế trận do hơn mười vạn tu sĩ dựng lên.Nhưng bọn chúng đã quên.Đêm nay, thứ đang tiến về phía thành không phải một tu sĩ.Mà là một tai họa cấp diệt giới.

“Gió lạnh buốt từ Bắc Hoang cuốn tới, cuồng bạo như tiếng gào khóc của hàng vạn oan hồn.

Trước cổng thành Thiên Nguyên, bóng trắng đứng lặng như tượng.

Hoa Vân.

Hắn giơ kiếm chỉ thẳng vào thành trì ngập tràn phù văn sáng rực kia.

Không có tuyên ngôn hùng hồn.

Không có chiến thư uy nghiêm.

Chỉ có một câu lạnh lẽo, vang vọng khắp trời đất:

“Mở thành, quỳ xuống.”

Bốn chữ.

Như tiếng sấm vang vọng giữa đêm đen.

Trên tường thành, đám tu sĩ nhìn nhau, ánh mắt đầy vẻ giễu cợt và khinh thường.

Một tên đội trưởng áo giáp đen cười lạnh:

“Hắn tưởng hắn là ai? Một mình muốn phá Thiên Phạt Trận?!”

Hắn vung tay:

“Bắn!”

Vù vù vù!

Ngàn vạn mũi tên pháp khí, kèm theo trận pháp oanh kích, như mưa sao băng trút xuống đầu Hoa Vân.

Mỗi mũi tên đều ẩn chứa sát ý kinh thiên động địa, vừa chạm tới mặt đất liền bùng nổ, đủ khiến Nguyên Anh kỳ nổ thành tro bụi.

Nhưng.

Ngay lúc mưa tên còn cách Hoa Vân ba trượng.

Không báo trước.

Thời gian.

Ngưng đọng.

Gió không còn thổi.

Ánh sáng không còn dao động.

Mũi tên, phù văn, sát khí, tất cả đều đông cứng giữa không trung.

Chỉ có Hoa Vân, áo trắng phiêu dật, bước một bước về phía trước.

Rắc…

Một âm thanh kỳ lạ vang lên.

Ngay khoảnh khắc bàn chân hắn đáp xuống, toàn bộ không gian trong phạm vi ba dặm nứt toác thành từng mảnh nhỏ.

Giống như một tấm gương bị đập vỡ.

ẦM!

Một cơn sóng xung kích không mang theo lửa, cũng không có ánh sáng, chỉ là sự hủy diệt thuần túy, quét sạch mọi thứ.

Trên tường thành, tu sĩ kêu gào thảm thiết, thân thể bị nghiền nát không kịp kêu một tiếng.

Trận pháp tầng tầng lớp lớp bị ép vỡ nát như giấy vụn.

Cả một góc thành trì Thiên Nguyên.

BỊ XÓA SỔ.

…

Xa xa.

Diệp Linh che miệng, đôi mắt tròn xoe, khiếp sợ đến không thể nói thành lời.

Lục Bình toàn thân run rẩy, cắn chặt răng mới không quỳ rạp xuống đất.

Hắn hiểu.

Hoa Vân lúc này, đã bước vào một cảnh giới mà lời nói không thể miêu tả.

Không phải Hóa Thần.

Không phải Độ Kiếp.

Mà là một loại tồn tại… vượt ngoài sinh tử.

…

Trên bầu trời, bảy bóng người hiện ra.

Mỗi người đều tỏa ra khí tức như biển rộng núi cao, thần sắc lạnh lùng như băng ngàn năm.

Bảy vị Hóa Thần đỉnh phong.

Là chưởng môn và thái thượng trưởng lão của Lục Tông.

Một người trong đó, râu tóc bạc trắng, tay cầm quyền trượng bằng ngọc xanh, ánh mắt như đinh đóng vào Hoa Vân.

Hắn trầm giọng:

“Hoa Vân, dừng tay.”

“Ngươi còn có cơ hội.”

Hoa Vân ngẩng đầu, mắt nhìn thẳng vào bảy vị Hóa Thần.

Ánh mắt hắn… không mang theo kính trọng, cũng chẳng có sợ hãi.

Chỉ có sự chán ghét vô tận.

Hắn nhẹ nhàng hỏi:

“Các ngươi, cũng muốn chết?”

Câu hỏi đơn giản.

Nhưng trong khoảnh khắc ấy.

Bảy vị Hóa Thần đồng loạt cảm thấy một luồng khí lạnh từ lòng bàn chân xông thẳng lên đỉnh đầu.

Bọn họ, đường đường là tồn tại có thể hàng lâm thiên kiếp, lại đồng thời sinh ra nỗi sợ bản năng.

Một lão giả râu đỏ giận dữ quát:

“Cuồng vọng!”

Hắn vung quyền trượng.

Một biển lửa ngập trời từ quyền trượng trào ra, hóa thành vô số hỏa long gào thét, cuồn cuộn lao về phía Hoa Vân.

Mỗi đầu hỏa long đều mang theo pháp tắc hủy diệt, thiêu đốt đến tận hồn phách.

Diệp Linh kinh hô thất thanh:

“Sư tôn!”

Nhưng Hoa Vân không động.

Chỉ thản nhiên giơ một ngón tay.

Chíu!

Một tia sáng mờ nhạt từ đầu ngón tay hắn bắn ra.

Chạm vào biển lửa.

Chạm vào hỏa long.

Chạm vào thiên địa đang rực cháy.

Trong một cái chớp mắt.

Tất cả.

BỊ XÓA KHỎI SỰ TỒN TẠI.

Giống như chưa từng có bất kỳ đòn công kích nào xuất hiện.

Mặt đất, không một dấu vết cháy sém.

Không khí, không hề lưu lại mùi khét.Mọi thứ, trở về tĩnh mịch ban đầu.Chỉ còn lại bảy vị Hóa Thần.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

cam-thuat-nhieu-nhu-vay-nguoi-tuyen-dai-thien-luc
Cấm Thuật Nhiều Như Vậy, Ngươi Tuyển Đại Thiên Lục?
Tháng 10 14, 2025
vinh-cuu-mot-giot-mau-ta-nhu-cu-vo-dich-tai-the
Vĩnh Cửu Một Giọt Máu, Ta Như Cũ Vô Địch Tại Thế!
Tháng 1 3, 2026
di-the-trieu-hoan-anh-hung.jpg
Dị Thế Triệu Hoán Anh Hùng
Tháng 1 20, 2025
truong-sinh-vo-dao-tu-cuu-long-doat-dich-bat-dau-an-dua.jpg
Trường Sinh Võ Đạo: Từ Cửu Long Đoạt Đích Bắt Đầu Ăn Dưa
Tháng 2 26, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved