Chương 522: Đông Hoang ác chiến Săn Ma Hội
của Hủy Ma Thể, một thể chất quỷ dị có thể hủy thiên diệt địa, nhưng cũng đồng thời bị tất cả giới tu chân đuổi giết không tha.Lục Yêu siết chặt nắm tay, ánh mắt dần trở nên sâu thẳm lạnh lẽo.
“Bảy ngày sau.
Trong một vùng hoang dã thuộc Đông Hoang.
Gió lạnh cuồn cuộn, cỏ dại ngả rạp thành từng lớp sóng dài bất tận.
Hoa Vân cùng Diệp Linh đi dọc theo một con đường mòn nhỏ, không nhanh không chậm.
Đột nhiên, không khí xung quanh khẽ run lên.
Vù vù vù!
Hàng trăm đạo khí tức sắc bén như lưỡi dao đồng loạt từ bốn phương tám hướng ép tới, bao phủ bầu trời.
Từng bóng người vận trường bào màu xám, bịt kín mặt, đồng loạt hiện thân giữa không trung.
Kẻ cầm đầu hừ lạnh, rút ra một tấm lệnh bài mạ vàng, trên đó khắc chữ “Săn” to tướng.
“Săn Ma Hội hành sự! Hoa Vân, ngươi đã bị liệt vào danh sách truy sát!”
Âm thanh như sấm giáng xuống.
Diệp Linh giật mình, ngẩng đầu nhìn: “Săn Ma Hội… là tổ chức gì vậy, sư tôn?”
Hoa Vân liếc qua, bình thản nói:
“Săn Ma Hội, chuyên truy sát những kẻ bị các đại tông môn ghét bỏ hoặc lo ngại. Không cần chứng cứ, chỉ cần có người trả giá đủ cao, lập tức ra tay.”
Diệp Linh siết chặt tay, vẻ mặt lo lắng: “Vậy… vậy bọn họ tới bắt sư tôn sao?”
Hoa Vân cười nhạt, tay áo phất nhẹ:
“Bắt vi sư? Còn chưa đủ tư cách.”
Kẻ cầm đầu Săn Ma Hội thấy thái độ Hoa Vân ngạo nghễ, lập tức nổi giận.
“Giết!”
Một tiếng quát vang trời.
Ngay lập tức, mấy trăm tu sĩ đồng loạt vung pháp bảo, vô số kiếm quang, đao ảnh, phù văn sấm sét phủ kín bầu trời.
Cả đất trời như sụp đổ.
Hoa Vân không né tránh, chỉ đứng yên giữa cơn bão công kích.
Ánh mắt hắn lãnh đạm, tay phải nhẹ nhàng giơ lên
Ầm!!!
Một luồng kiếm ý tinh thuần tới cực hạn bùng phát từ cơ thể hắn.
Kiếm ý như sóng thần, chỉ trong một hơi thở đã nghiền nát toàn bộ đao kiếm phù chú trong không gian.
Xoẹt! Xoẹt! Xoẹt!
Tiếng nổ chát chúa vang lên liên tiếp.
Mấy trăm tu sĩ Săn Ma Hội như rơm rạ giữa cơn lốc, từng tên từng tên bị xé toạc thành mảnh vụn.
Máu tươi nhuộm đỏ cả bầu trời.
Trong chớp mắt, toàn bộ khu vực mấy chục dặm biến thành một vùng tử địa.
Chỉ còn lại kẻ cầm đầu Săn Ma Hội, toàn thân run rẩy, không dám nhúc nhích.
Hoa Vân bước tới từng bước, khí thế tựa núi đè ép.
Hắn lạnh nhạt hỏi:
“Ngươi nói… ta bị ai treo giải truy sát?”
Kẻ kia sắc mặt trắng bệch, run run móc ra một tấm ngọc giản.
Trên ngọc giản, một dòng chữ đỏ rực thiêu đốt:
“Hoa Vân, thân phận bất minh, bị nghi ngờ liên hệ với Ma giới.
Các tông môn: Thiên Đạo Tông, Vạn Kiếm Tông, Tử Vân Tông liên thủ phát lệnh truy sát.
Thưởng lớn: Một viên Tiên Cốt Đan, một thanh Tiên Khí phôi thai, một bộ truyền thừa cổ tu thần bí.”
Diệp Linh đọc tới đây, sắc mặt trắng bệch.
“Sư tôn… bọn họ… bọn họ muốn đối phó với người thật rồi…”
Hoa Vân chỉ khẽ cười, ánh mắt thâm sâu:
“Thiên Đạo Tông… Vạn Kiếm Tông… Tử Vân Tông…”
Hắn ngẩng đầu, ánh mắt xuyên qua tầng mây, nhìn về phía xa xôi:
“Rốt cuộc ai… mới thực sự liên hệ với Ma giới, ta ngược lại rất muốn nhìn thử.”
…
Ầm!
Một chưởng tung ra, nghiền nát luôn tên thủ lĩnh Săn Ma Hội.
Không một chút nương tay.
Hoa Vân quay đầu, giọng nói thản nhiên mà sắc bén:
“Diệp Linh, chúng ta đi.”
“Đi đâu vậy sư tôn?”
“Hướng Bắc. Bắc Hoang.”
Giọng hắn vang vọng trong gió:
“Nơi đó, là mảnh đất ma đạo thịnh hành nhất.
Nếu muốn tìm chân tướng, chỉ có thể bắt đầu từ đó.”Áo trắng tung bay, bóng người như ngọc.Hoa Vân sải bước về phía trước, bước thẳng vào con đường mà ngay cả các đại tông môn cũng e ngại, con đường thôn phệ cả chính tà.Diệp Linh cắn môi, ánh mắt kiên định, chạy theo sát phía sau.
“Ba ngày sau.
Rìa Bắc Hoang.
Khung cảnh nơi đây hoàn toàn khác biệt so với Trung Vực phồn thịnh: sương đen dày đặc, núi non đứt gãy, đất đá hoang tàn, từng đàn yêu thú dị chủng gầm thét trong khe sâu.
Hoa Vân và Diệp Linh đứng trên một gò đất cao, ánh mắt bình thản nhìn xuống một tòa thành trì hắc ám đổ nát, Hắc Sa Thành.
Đây chính là cửa ngõ đầu tiên tiến vào Bắc Hoang.
Diệp Linh nắm chặt góc áo Hoa Vân, giọng khẽ run:
“Sư tôn… nơi này thật đáng sợ…”
Hoa Vân cười nhạt, vỗ vỗ đầu nàng:
“Yên tâm, có vi sư ở đây.”
Nói rồi, hắn sải bước tiến vào thành.
Vừa vào cổng, đã có một luồng sát khí nồng đậm ập tới.
Hai bên đường, đầy rẫy tu sĩ mặt mũi dữ tợn, hung thần ác sát, hoặc đang mặc cả ma đan, hoặc đang chém giết trắng trợn.
Ở đây, sinh mạng chỉ đáng giá bằng một viên linh thạch.
Nhưng kỳ lạ thay, khi Hoa Vân bước vào, những kẻ đó hoặc vô thức né tránh, hoặc lặng lẽ thu liễm sát khí, không dám gây sự.
Áo trắng phất động giữa chốn hắc ám, lại càng lộ ra khí tức siêu phàm lạnh lẽo.
…
Đi sâu vào trong thành, bỗng nhiên một bóng người từ trong ngõ hẻm lao ra.
Vút!
Bóng người nọ quỳ rạp trước mặt Hoa Vân, giọng run rẩy:
“Đại nhân cứu mạng! Ta biết một bí mật cực lớn!”
Hoa Vân không dừng bước, chỉ lạnh nhạt liếc qua.
Bóng người đó, là một thiếu niên mặt mũi lấm lem, ánh mắt hoảng loạn nhưng ẩn chứa vẻ thông minh lạ thường.
Diệp Linh thấy lạ, khẽ hỏi:
“Sư tôn, cứu hắn không?”
Hoa Vân trầm ngâm một chút, rồi dừng lại, phất tay.
“Ngươi có thể nói.”
Thiếu niên vội vàng bò dậy, thần sắc kích động:
“Ta từng là nội ứng của Tam Đại Tông Môn cài vào Bắc Hoang!
Ta biết, ai là người thực sự câu kết Ma giới!”
Lời vừa dứt, trong hẻm nhỏ vang lên mấy tiếng gió rít.
Vèo! Vèo! Vèo!
Mười mấy hắc y nhân từ bốn phía lao ra, sát khí ngùn ngụt, tất cả đồng loạt chém thẳng về phía thiếu niên!
“Chết!”
Một tiếng quát lạnh.
Sát chiêu đồng loạt ập tới.
Hoa Vân mắt không chớp, vung tay áo.
Ầm!
Một bức tường kiếm khí dựng lên, trực tiếp ngăn cản tất cả công kích.
Đồng thời, thân hình Hoa Vân lóe lên như bóng ma.
Xoẹt! Xoẹt! Xoẹt!
Ba đạo kiếm quang lạnh băng chớp lóe.
Mười mấy hắc y nhân chưa kịp kêu thảm đã bị kiếm khí cắt nát thành tro bụi.
Thiếu niên trợn tròn mắt, mặt trắng bệch.
Diệp Linh che miệng kinh hãi, trong lòng trào dâng một sự sùng bái cực độ:
Sư tôn quá mạnh!
Hoa Vân không hề nhìn đám xác chết, chỉ lạnh lùng hỏi:
“Nói tiếp.”
Thiếu niên run rẩy, vội vàng cúi đầu, thì thào:
“Thiên Đạo Tông, Vạn Kiếm Tông và Tử Vân Tông… bề ngoài liên thủ diệt trừ Ma đạo, nhưng thực chất… đều âm thầm giao dịch với Bắc Hoang!
Thậm chí, Vạn Kiếm Tông còn có… có một vị Thái Thượng trưởng lão đã sớm nhập ma, trở thành Ma tu!”
Nói tới đây, thiếu niên cúi đầu sát đất, không dám ngẩng lên.
Không khí đột nhiên trầm mặc.
Hoa Vân đứng lặng hồi lâu, trong mắt hiện lên một tia sáng lạnh lẽo.
“Hừ, chó cắn chó, còn giả vờ thánh thiện trước mặt thiên hạ.”
Hắn quay người, áo trắng phất động:
“Diệp Linh.”
“Vâng, sư tôn!””Đi thôi.
Từ hôm nay trở đi, vi sư… sẽ đích thân vạch trần bọn giả nhân giả nghĩa đó.”Trong gió tuyết lạnh lẽo của Bắc Hoang, một âm thanh như chuông lớn vang vọng khắp đất trời:”Thiên Đạo Tông, Vạn Kiếm Tông, Tử Vân Tông…
Các ngươi, chuẩn bị chịu báo ứng đi.”
“Năm ngày sau.
Một đêm tối như mực, ánh trăng cũng bị che phủ bởi tầng mây đen dày đặc.
Bên trong một cổ thành bỏ hoang ở sâu trong Bắc Hoang, Hoa Vân khoanh chân ngồi trên bậc đá mục nát, tay cầm một tấm bản đồ cũ kỹ.
Diệp Linh thì đứng cạnh, cẩn thận canh gác.
Thiếu niên lấm lem kia, tên là Lục Bình, cũng co ro ngồi một góc, ánh mắt vừa sợ hãi vừa kính phục nhìn Hoa Vân.
Trên bản đồ, mấy địa điểm bị đánh dấu bằng mực đỏ, tỏa ra ánh sáng âm u.