-
Tiên Lộ Kỳ Duyên
- Chương 520: Thủy Tinh Cốc hàng phục dị ma, Hoa Vân tự phạt chín mươi chín cái tát vang vọng
Chương 520: Thủy Tinh Cốc hàng phục dị ma, Hoa Vân tự phạt chín mươi chín cái tát vang vọng
Hoa Vân đáp xuống một phiến đá xanh, thần thức lập tức tản ra.
Ngay lập tức, hắn cảm nhận được một luồng khí tức cực kỳ quỷ dị, như có như không, như xa như gần.
Hoa Vân nhắm mắt, quạt giấy trong tay khẽ động.
Một tia kiếm khí vô hình bắn ra, phá tan mặt nước.
Ầm!
Một bóng đen gào thét vọt lên, hình thể mơ hồ quái dị, sáu tay tám mắt, miệng đầy răng nanh sắc bén.
Dị ma!
Không chút do dự, Hoa Vân lật tay rút kiếm, thân hình lao tới như sao băng.
Xoẹt!
Ầm!
Kiếm quang như ngân hà đổ xuống.
Dị ma rú lên thảm thiết, thân thể bị chém làm bốn mảnh, từng luồng khói đen cuộn trào tản mát vào thiên địa.
Hoa Vân đứng giữa không trung, mặt không đổi sắc.
Hắn thu kiếm, hạ xuống giữa cốc, trầm mặc một lát, sau đó…
Bốp!
Tự tay tát vào mặt mình một cái.
Bốp! Bốp! Bốp!
Tiếng tát vang lên giữa không gian vắng lặng.
Hoa Vân không nhanh không chậm, tát liên tiếp chín mươi chín cái, mỗi cái đều vang dội, dứt khoát, không chút gian lận.
Cả vùng Thủy Tinh Cốc lúc này chỉ còn vang vọng âm thanh khô khốc của cái tát và tiếng nước nhẹ lăn tăn.
Khi cái tát cuối cùng vang lên, Hoa Vân bình tĩnh chỉnh lại vạt áo, nét mặt không chút xấu hổ.Hắn quay đầu, ánh mắt xa xăm nhìn về phương bắc.”Bổn phận… chính là như vậy.”Thân hình hắn hóa thành ánh sáng bạc, nhanh chóng biến mất vào chân trời.
“Ba ngày sau.
Quán trọ Tụ Tiên.
Bầu trời sáng sớm xanh nhạt, những vệt mây mỏng trôi lững lờ. Tiếng bước chân nhẹ vang lên cầu thang gỗ cũ kỹ.
Hoa Vân đẩy cửa bước vào, áo trắng phấp phới, khóe miệng còn vương vết sưng mờ mờ do trận tát hôm trước.
Diệp Linh đứng bật dậy, hai tay nắm chặt, ánh mắt long lanh như sắp khóc:
“Sư tôn! Người có bị thương không?”
Hoa Vân khẽ lắc đầu, ánh mắt vẫn ôn hòa như nước:
“Chỉ là trừng phạt nho nhỏ, không đáng ngại.”
Hắn ngồi xuống bàn, rót một chén trà cho mình, giọng điệu như đang thuyết giảng kinh điển:
“Tu hành, cần lấy lễ chế tâm, lấy hình khắc ý, mới mong giữ được bản tâm.”
Diệp Linh gật đầu liên tục, trong lòng vừa thương vừa phục.
Ngay lúc ấy
Cạch!
Một tiếng vang khẽ từ dưới sàn. Một phiến ngói đá bí mật bật lên, từ trong đó một hộp gỗ đen nhánh từ từ trồi lên.
Hoa Vân không bất ngờ, phất nhẹ tay áo, hộp gỗ bay tới.
Hắn mở nắp, bên trong là một mảnh ngọc giản khắc chữ nhỏ:
“Mệnh lệnh mới:
Huyết Cốt Động tại Bắc Hoang có dị biến.
Một đám tán tu tụ tập luyện tà thuật, sát khí ngập trời.
Lệnh cho Hoa Vân lập tức tiêu diệt toàn bộ, không được lưu tình.
Sau khi hoàn thành, phải cởi áo ngoài, đứng giữa quảng trường, lớn tiếng đọc ba lần: ‘Ta nguyện làm chó cho chính đạo.’
Nhắc nhở: Không được sinh tâm bất mãn, không được phản kháng, không được tự ý thay đổi hình phạt.”
Diệp Linh há hốc miệng, suýt nữa làm rơi cả ấm trà.
“Sư tôn… cái hình phạt lần này…”
Giọng nàng run rẩy.
Hoa Vân vẫn như cũ, ánh mắt như sương mù thăm thẳm, thản nhiên thu ngọc giản lại:
“Là chính đạo giao phó, thì phải tuân.”
Hắn đứng dậy, áo trắng lay động như mây trôi.
Không nói thêm một câu thừa, hắn hóa thành kiếm quang, bay thẳng về phương bắc.
…
Bắc Hoang, Huyết Cốt Động.
Nơi đây âm u tăm tối, đất đá đỏ như máu, mùi tanh tưởi bốc lên nồng nặc.
Trước cửa động, hơn một trăm tán tu tụ tập, mỗi kẻ đều mang theo pháp khí kỳ dị, ánh mắt hung ác.
Bọn chúng đang tế luyện một tấm huyết phù khổng lồ, từng giọt máu tươi bốc khói rơi vào trận pháp đỏ lòm.
Giữa lúc đó
Xoẹt!
Một đạo kiếm quang xé rách hư không!
Hoa Vân từ trên cao giáng xuống, kiếm trong tay như hóa thành dòng sông bạc cuộn trào.
Không lời mở miệng.
Không cho cơ hội cầu xin.
Chỉ có giết chóc gọn gàng tàn khốc.
Ầm! Ầm! Ầm!
Máu tươi bắn tung tóe, tiếng la hét thảm thiết vang dội bốn phương.
Đám tán tu kẻ thì bị chém làm đôi, kẻ thì hóa thành tro bụi dưới kiếm quang.
Chưa tới nửa canh giờ, nơi đây chỉ còn lại xác chết la liệt, mùi máu tanh nồng đậm như muốn hòa tan cả hư không.
Hoa Vân thu kiếm.
Hắn đứng lặng giữa bãi tha ma máu đỏ, ánh mắt lạnh nhạt.
Rồi, hắn cởi bỏ áo ngoài, để lộ thân hình thon dài gầy gò, trắng như tuyết.
Hắn bước đến quảng trường trước Huyết Cốt Động, nơi còn sót lại một ít tán tu hấp hối đang giãy giụa.
Dưới ánh mắt hoảng loạn và tuyệt vọng của chúng
Hoa Vân chắp tay sau lưng, đứng thẳng, ngửa mặt lên trời, cao giọng:
“Ta nguyện làm chó cho chính đạo!”
“Ta nguyện làm chó cho chính đạo!”
“Ta nguyện làm chó cho chính đạo!”
Giọng nói vang vọng giữa bầu trời Bắc Hoang hoang vắng, trầm thấp mà chấn động lòng người.Sau khi đọc xong, Hoa Vân lặng lẽ mặc lại áo, ánh mắt chưa từng đổi sắc.Hắn quay người, hóa thành một luồng bạch quang, tiêu thất trong màn sương máu tanh.
“Ba ngày sau.
Quán trọ Tụ Tiên.
Trên lầu hai, ánh nắng sớm xuyên qua ô cửa gỗ, hắt lên chiếc bàn trà nơi Hoa Vân và Diệp Linh ngồi đối diện.
Diệp Linh nhìn sư tôn, ánh mắt lấp lánh sự kính ngưỡng và thương xót.
Nhưng Hoa Vân, sau bao lần trải qua những “trừng phạt” kỳ lạ, thần sắc vẫn ung dung như gió xuân thổi qua mặt hồ.
Hắn thong dong bưng chén trà, giọng nhẹ nhàng như nói chuyện ngày thường:
“Nhẫn nhục, mới mong thành tựu đại nghiệp.”
Diệp Linh gật đầu, khuôn mặt nhỏ nhắn đầy vẻ nghiêm túc, như thể ghi tạc từng lời vàng ngọc vào tận tâm khảm.
Bỗng
Ầm!
Một luồng ánh sáng vàng từ trên trời giáng xuống thẳng vào giữa quán trọ.
Một lá bùa vàng rực, xoay tít trong không trung rồi cắm phập xuống trước mặt Hoa Vân.
Hoa Vân chỉ hơi nhướng mày, nhẹ nhàng phất tay thu bùa về, mở ra đọc.
Trên lá bùa, mực đen viết ngoằn ngoèo:
“Khẩn cấp!
Phát hiện tại Địa Tâm Cốc có một nhóm tu sĩ ngầm tụ tập luyện chế Tà Thần Cốt Đan.
Lệnh cho Hoa Vân lập tức tới đó diệt sạch.
Sau khi hoàn thành, phải đi bằng bốn chân quanh quảng trường Tam Thánh một trăm vòng, mỗi vòng phải sủa ba lần ‘gâu gâu gâu’.
Nhắc nhở: Không được xấu hổ, không được giận dữ, không được làm lấy lệ.”
Diệp Linh há hốc mồm, tay run run suýt nữa làm đổ cả khay trà.
“Sư… sư tôn… việc này…”
Nàng đỏ mặt, vừa xấu hổ vừa tức giận thay.
Nhưng Hoa Vân lại nhẹ nhàng gấp lá bùa, ánh mắt bình thản như nước giếng cổ:
“Chúng ta làm người tu hành, điều cần nhất chính là giữ vững tâm như chỉ nam, dù trời có sập cũng không thể dao động.”
Hắn đứng dậy, nhẹ nhàng phủi bụi trên vai, quét mắt nhìn bầu trời xanh thẳm bên ngoài.
“Địa Tâm Cốc, đi thôi.”
Diệp Linh run rẩy đứng lên, giọng nhỏ như muỗi:
“Sư tôn, để đồ nhi… đi cùng bảo hộ người!”
Hoa Vân mỉm cười lắc đầu:
“Con còn chưa đủ lông đủ cánh. Chuyện dơ bẩn… để vi sư gánh.”
Một tiếng “vút” nhẹ nhàng vang lên, thân ảnh Hoa Vân hóa thành dòng sáng bạc, bắn thẳng về phương nam.
…
Địa Tâm Cốc.
Dưới mặt đất sâu mười ngàn trượng, nham thạch chảy trôi như máu sôi, khói đen dày đặc cuộn trào.
Giữa trung tâm, một đám tu sĩ vận hắc y đang quỳ xung quanh một lò luyện đan đỏ rực, không ngừng tụng niệm những câu chú kỳ dị.
Họ đang luyện chế Tà Thần Cốt Đan, một loại cấm đan có thể tăng tu vi cấp tốc nhưng đổi lại mất hết thần trí, hóa thành nửa ma.
Đúng lúc đó
Ầm!
Mặt đất nổ tung.
Một thân ảnh trắng như tuyết từ trên trời giáng xuống, kiếm trong tay lóe sáng như thiên lôi giáng thế.
Không kịp để ai phản ứng, Hoa Vân đã lao vào như cơn gió dữ.
Xoẹt!
Một đường kiếm quét qua, bảy tám tu sĩ lập tức tan xác.
Ầm!
Một chưởng nổ tung lò luyện đan, tà khí bốc lên bị kiếm quang tiêu diệt sạch sẽ.
Tiếng la hét vang vọng trong cốc, nhưng chẳng ai trốn thoát.